Cả buổi chiều hôm đó, tôi và bố ngồi viết nháp, nghĩ xem nên nói gì để xin lỗi.
Trước khi đi, bố còn mang theo chiếc vòng phỉ thúy, định trả lại cho Cư Diên.
Món quà này quá quý giá, tôi không dám nhận.
Chiều tối, chúng tôi đến sớm ở một nhà hàng sang trọng mà bình thường chẳng bao giờ vào, chọn một góc yên tĩnh.
Đang hồi hộp thì Cư Diên đến.
Hôm nay anh tăng ca, ngoài áo sơ mi quần tây bên ngoài, anh còn khoác một chiếc áo măng tô dài.
Đó là chiếc áo lần trước anh choàng lên người tôi.
Tôi cảm thấy mình giống như con sói trong vở “Ông già họ Đông Quách” hay con rắn trong “Người nông dân và con rắn”, đều là loại vong ân phụ nghĩa.
Nếu được quay lại, có đánh chết tôi cũng sẽ không nói ra những lời hôm đó.
Cư Diên ngồi xuống đối diện, bố bảo anh gọi món, anh không từ chối, biết chúng tôi chưa gọi món thì cũng gọi giúp.
Đợi đến khi nhân viên đi khỏi, bố tôi nói với vẻ áy náy: “Cư Diên, lần này thật sự xin lỗi cậu. Tiểu Hạ đã thừa nhận là con bé nói dối, lỗi là do tôi dạy dỗ không tốt, thật sự rất xin lỗi!”
Bố tôi cúi đầu, tôi cũng cúi đầu nói: “Anh Cư Diên, xin lỗi anh, em biết sai rồi, em sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Lần này gây rắc rối cho anh, lại phá hỏng chuyện hôn nhân của anh và chị, em thật sự rất hối hận, xin anh cho em một cơ hội sửa sai, được không ạ…”
Cư Diên khẽ gật đầu: “Được, anh chấp nhận lời xin lỗi của hai người.”
Tuy đoán được với tính cách của anh sẽ không bám lấy chuyện này mãi, nhưng thật không ngờ anh lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Tôi lập tức ngẩng đầu, tràn đầy hy vọng nhìn anh: “Anh Cư Diên, chị em bệnh rồi, chỉ có mẹ em chăm sóc. Em và bố muốn đi nhưng sợ mẹ giận. Nếu anh nói với chị là muốn đính hôn lại, chị nhất định sẽ rất vui.”
Cư Diên khẽ lắc đầu: “Không thể đính hôn nữa.”
Tôi và bố đều sững sờ.
Bố tôi hỏi: “Giờ hiểu lầm đã giải quyết rồi, cậu và Tiểu Huân tình cảm tốt như vậy, sao lại không đính hôn nữa?”
Giọng điệu anh ấy bình thản, như thể đang nói chuyện của người khác: “Vì hôm qua, Liên Huân đã chia tay với cháu.”
Chị tôi và Cư Diên đã chia tay rồi!
Món ăn được mang lên, Cư Diên thấy tôi và bố đều thất thần, không có ý định động đũa, bèn nói: “Chúng cháu chia tay không chỉ vì Liên Hạ, còn có vài nguyên nhân khác nữa. Hai người cũng đừng quá tự trách, ăn thôi.”
Nói xong, anh cầm dao nĩa, thuần thục cắt miếng bít tết bò.
Nhưng tôi và bố trong lòng trăm mối ngổn ngang, nào còn tâm trạng ăn uống.
Cư Diên cắt xong phần của mình thì đẩy đĩa bít tết đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn đĩa bít tết, nước mắt từng giọt rơi xuống khăn trải bàn.
Dù đã trở mặt thành như vậy, nhưng anh vẫn chu đáo như trước.
Vậy mà tôi lại hèn hạ, vô liêm sỉ đến mức chia rẽ anh và chị.
Tôi còn cố ý giật đứt sợi dây chuyền anh tặng mẹ tôi.
Bố tôi lấy chiếc vòng ngọc phỉ thúy ra đặt lên bàn: “Còn cái này nữa, chúng tôi không thể nhận, quá quý giá. Giờ cậu và Tiểu Huân đã chia tay, những quà cậu đã tặng, nhà tôi nhất định sẽ đổi ra tiền gửi lại.”
Cư Diên điềm tĩnh nhìn bố tôi: “Không cần đâu chú. Quà đã tặng không có lý do gì để lấy lại. Dù cháu và Liên Huân đã chia tay, nhưng lúc đó cháu thật lòng coi mọi người là người một nhà, xin hãy nhận tấm lòng của cháu khi ấy.”