Qua Tết Dương lịch, các học sinh lớp 12 cố nhịn thêm chút nữa là đến kỳ nghỉ đông.
Dù bài vở căng thẳng, kiểm tra liên miên, nhưng không khí trong lớp rõ ràng thoải mái hơn trước nhiều.
Hôm đó lúc ăn cơm tối, mọi người bắt đầu bàn chuyện sắp xếp cho kỳ nghỉ đông năm nay.
Đa phần là đi học thêm, có người thì theo bố mẹ về quê thăm họ hàng, cũng có người dự định đi du lịch xa.
Yến Lạc nói, năm nay nhà cậu ấy sẽ bay sang Mỹ, thăm anh trai Yến Khởi vừa mua nhà ở Washington.
Anh Yến Khởi là thần tượng của cả bọn chúng tôi, anh ấy hơn chị tôi năm khóa, là một học bá siêu cấp, còn lợi hại hơn chị của tôi nữa.
Từ lúc còn học đại học, anh ấy đã nhận được học bổng toàn phần sang Mỹ học Y, suốt thời gian học chưa một lần về nước, không những tốt nghiệp sớm với thành tích loại A mà còn thuận lợi lấy được chứng chỉ hành nghề, sau đó làm việc tại một bệnh viện tư nổi tiếng. Năm nay, anh ấy mới mua nhà ở Washington.
Yến Lạc hỏi tôi có muốn đi cùng không, bố mẹ Yến cũng nói rồi, vé máy bay và ăn ở tôi không cần lo, chỉ cần có visa và hộ chiếu là được.
Câu này làm tôi phấn khích đến hai mắt đều sáng lên.
Là sang Mỹ đó! Ra nước ngoài đó!
Lại còn không tốn tiền! Không đi là đồ ngốc!
Chỉ là… với tình hình nhà tôi hiện tại, mẹ tôi chắc sẽ không đồng ý.
Bà vốn dĩ đã không thích tôi chơi với Yến Lạc, càng đừng nói tới chuyện cùng nhà họ Yến ra nước ngoài.
Nhưng mà… lần này nhỡ đâu đồng ý thì sao?
Tôi ôm chút hy vọng mong manh, đem chuyện này nói với bố, hỏi ông có thể giúp tôi làm hộ chiếu và visa đi Mỹ không.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại mẹ tôi gọi đến, mở miệng là mắng tôi một trận: “Yến Lạc người ta là đứng top ba trong lớp, thi đỗ trường danh tiếng là chuyện chắc chắn, còn mày? Với cái thành tích của mày mà cũng đòi đi chơi?”
“Mày có biết một chuyến đi ra nước ngoài tốn bao nhiêu tiền không? Vé máy bay, ăn ở là miễn phí, nhưng hộ chiếu, visa thì không tốn tiền chắc?”
“Nhà người ta là sang Mỹ đoàn tụ, mày là cái đứa ngoài cuộc chen vào làm gì? Người ta miệng nói muốn mày đi, chưa chắc đã là thật, có khi chỉ là khách sáo thôi, mày không thể tinh ý một chút sao, đừng cái gì cũng ham góp mặt vào chứ!”
“Tết này còn phải đi gặp gia đình Cư Diên nữa đấy, chị mày đã bênh mày đến mức đó, bản thân bị xô ngã còn giúp mày nói đỡ, vậy mà mày lại thà đi chơi còn hơn tham dự chuyện đại sự trong đời chị mày. Đến lúc đó, người ta sẽ nhìn nhà mình ra sao…”
Bà ấy chưa nói hết, tôi đã cúp máy.
Tôi gượng cười với Yến Lạc đang ngồi đối diện: “Không đi được rồi, Tết này phải gặp gia đình bạn trai của chị gái nữa, không thể vắng mặt.”
Yến Lạc không nghe rõ mẹ tôi nói gì, nhưng cũng biết là không chỉ có như thế.