Chương 13: Anh ấy rất tốt

Bình thường Nguyên Tố rất mạnh dạn, nhưng đứng trước người mình thích lại ngượng ngùng.

Bị tôi trêu một câu, tai cô ấy lập tức đỏ lên, đá chân tôi dưới bàn: “Cậu thân với cậu ấy hơn mà, cậu đi hỏi đi."

“Đau, giày của tôi! Đừng đá nữa, tôi hỏi là được chứ gì.”

Tôi trốn không nổi cú đá của Nguyên Tố, đành vươn tay vỗ vai Yến Lạc ở bàn sau: “Mai đi xem phim không?”

Yến Lạc đang cầm đũa, ngẩng đầu: “Xem gì?”

“Bạn Cùng Lớp.”

“Chán lắm, tôi đi xem Fast & Furious với Cao Văn còn hơn.”

Tôi nhìn sang Nguyên Tố.

Khuôn mặt nhỏ của cô ấy đã ủ rũ, thất vọng thấy rõ.

Thôi, dùng tuyệt chiêu vậy.

Tôi ghé sát người tới chỗ Yến Lạc, nói: “FBI…”

Cậu ấy lập tức ngồi thẳng dậy, trừng tôi: “Cậu còn chưa thôi à?”

“Đi không?”

“Lần cuối đấy! Sau này không được nhắc nữa!” Yến Lạc bực bội ăn tiếp.

Tôi xoay người nháy mắt với Nguyên Tố: “Xong rồi, cậu ấy đi.”

Cô ấy nghi hoặc: “Cậu nói gì với cậu ấy thế? Sao lại là "lần cuối"?”

Tôi đáp: “Bí mật. Mai cậu phải mời tôi bắp rang và Coca.”

May mà Nguyên Tố không hỏi thêm, chỉ vừa xấu hổ vừa hờn dỗi đẩy tôi một cái: “Chuyện đó thì tất nhiên rồi.”

Trong giờ tự học tối, điểm và xếp hạng bài kiểm tra tuần được công bố, tôi so với kỳ thi thử lần trước đã tiến bộ hai bậc.

Tiến bộ hai bậc cũng là tiến bộ, về nhà có cái để báo cáo rồi.

Tan học, tôi gọi điện cho bố, nói tối nay về nhà ngủ, không cần đến đón. Sau đó xách túi đựng quần áo bẩn ra cổng.

Vừa ra khỏi cổng, tôi đã thấy bố tôi quần áo kín mít, giống như bao phụ huynh khác, đứng trong gió lạnh đón con.

Tôi vui vẻ chạy tới: “Bố! Con nói không cần tới đón rồi mà.”

Bố tôi cười, nhận túi, đưa cho tôi một túi hạt dẻ nóng hổi: “Con gọi lúc bố đang đi dạo gần đây, chỉ mấy bước là tới mà. Nhưng sao con không đi chung với Yến Lạc?”

Tôi bóc hạt dẻ, đưa cho ông một hạt rồi mới bóc cho mình: “Cậu ấy tối nay đi xem suất khuya Fast & Furious với bạn, con không đi.”

“Xem suất khuya nguy hiểm lắm. Con muốn xem thì mai bố đi cùng.”

“Không cần đâu, mai con với Nguyên Tố và mấy bạn nữa hẹn nhau đi xem phim khác rồi.”

“Thế thì được. Con có đủ tiền không?”

“Đủ. Con chỉ cần mua vé thôi, đồ ăn thức uống là Nguyên Tố mời.”

Bố tôi lo lắng: “Hết tiền thì nói với bố, đừng bắt nạt bạn đấy.”

Tôi phì cười: “Bắt nạt gì đâu, là cậu ấy nợ con ấy chứ.”

Hai cha con ríu rít suốt đường về.

Gần đến nhà, bố nói: “Ngày mai chị con với Cư Diên về ăn trưa, con đi được không?”

Tôi vốn định ăn trưa với bạn, nhưng lại tò mò muốn biết chuyện cái rèm nên đáp: “Được, tính con một phần.”

Bố tôi gật đầu, rồi lại bàn về Cư Diên: “Bố thấy Cư Diên là đứa chững chạc, chu đáo, công việc tốt, ngoại hình cũng tốt, bố với mẹ con đều hài lòng. Tiểu Hạ, con thấy sao?”

“Ừm… anh ấy rất tốt, nhưng anh ấy với chị con đều ít nói như vậy. Sau này có con rồi mà ở nhà không ai nói chuyện, thì cháu của con có khi nào bị tự kỷ không bố?”

Bố tôi vừa tức vừa buồn cười: “Ăn nói không biết kiêng nể gì hết, lời này tuyệt đối đừng để mẹ con nghe thấy đấy!”

Mẹ tôi luôn cho rằng học sinh lớp 12 mà không chịu chuyên tâm làm đề, lại còn chạy đi xem phim chính là không chịu học hành, không biết cố gắng.

May mà lần này tôi có tiến bộ chút xíu trong kỳ kiểm tra tuần, cộng thêm bố ở bên khuyên "học phải đi đôi với nghỉ ngơi", nên sáng hôm sau tôi mới có thể yên ổn mà ra khỏi nhà.