Chương 12: Cậu tự đi mà hỏi

Lễ đã qua rồi, quên thì thôi.

Đồ đắt tiền thế này, lại không phải tặng trước mặt bố mẹ, có nhận tôi cũng chẳng dám đeo.

Cư Diên khẽ cười nhạt: “Không thích thì anh tặng em cái khác.”

Tôi vội xua tay: “Không phải không thích, mà thật sự không cần đâu. Anh xem, lễ cũng qua rồi, hơn nữa ở trường em đeo cũng bất tiện. Tóm lại, anh với chị em sống tốt là được, không cần mua quà gì cho em đâu.”

Tôi nhất mực từ chối, Cư Diên cũng không ép nữa, anh thản nhiên ném cái túi sang ghế phụ rồi “ừ" một tiếng, đưa tôi về trường.

Tới cổng trường, Cư Diên vừa đi, Yến Lạc đeo chiếc ba lô to tướng liền chạy tới hỏi: “Liên Hạ, xe của ai thế? Ngầu quá.”

Tôi tự hào đáp: “Anh rể tương lai của tôi chứ ai!”

Yến Lạc đi song song với tôi vào trường: “Sao lại ngồi xe của anh ta?”

Tôi bèn kể cho cậu ấy chuyện chọn rèm cửa, Yến Lạc phản ứng y như tôi: “Anh ta mà còn không biết chị Huân thích màu gì hả?”

“Cậu biết à?”

Yến Lạc: “Màu xanh chứ gì, khăn lụa với túi xách của chị ấy đều là màu xanh.”

Cậu ấy để ý cả chuyện đó.

Nhưng mà hai nhà quen biết đã lâu, biết rõ cũng không có gì lạ, còn anh Cư Diên thì chắc ít chú ý.

Tôi không đặt chuyện này trong lòng, chuyển sang nhìn chằm chằm ba lô của Yến Lạc như thổ phỉ: “Dì lại mang cho cậu cái gì ngon vậy?”

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi cậu ấy liền ném ba lô vào lòng tôi: “Hai túi đồ ăn vặt, mỗi người một túi, tự lấy. Tôi đi chơi bóng đây, giúp tôi mang ba lô lên lớp luôn nhé.”

“Này! Nặng quá đấy!”

“Muốn ăn đồ ngon thì phải chịu được cực.”

Cậu ấy chẳng thèm ngoái đầu lại, có nói “FBI” cũng không nghe.

Tôi đành vừa đeo vừa xách mang đến lớp, lôi hai túi đồ ăn ra.

Hai cái túi giống hệt nhau, phần của tôi còn được thêm miếng dán giữ nhiệt, trà gừng đường đỏ, và tờ giấy ghi chú mẹ Yến viết tay: [Tiểu Hạ, trời lạnh nhớ mặc thêm áo, giữ ấm nhé.]

Cuối dòng còn vẽ mặt cười với trái tim.

Tôi nhìn mà thấy lòng ấm áp hẳn.

Sau này tôi đi làm có tiền rồi, nhất định phải hiếu kính thật tốt với mẹ Yến!

Cuộc sống ở trường học rất đơn điệu, mở mắt ra là làm đề, viết bài, cả ngày chỉ xoay quanh lớp học, nhà ăn và ký túc xá.

May mà có mấy người bạn thân ở bên, có phúc cùng hưởng, có khổ cùng chịu, so với ở nhà thì thấy vui hơn.

Chớp mắt đã đến thứ Bảy.

Lên lớp 12, mỗi thứ Bảy đều có bài kiểm tra tuần: Sáng thi Ngữ văn và Toán, chiều thi Tiếng Anh và Khoa học tổng hợp, tối sẽ có điểm và xếp hạng.

Thi xong Khoa học tổng hợp, tôi với cô bạn cùng bàn - Nguyên Tố, đều tự tin đối chiếu đáp án.

Kết quả hai đáp án đều khác, cả hai chúng tôi nhìn nhau.

Tôi vo tròn tờ giấy nháp, cầm thẻ ăn cơm: “Không đúng đâu! Đi ăn trước đi.”

Dù sao cũng không thể vừa thấy mất mát vừa mất khẩu vị được.

...

Món cà tím xào thịt băm ở nhà ăn trường tối nay bắt cơm cực kỳ. Vừa ăn, tôi vừa bàn với Nguyên Tố về phim chiếu dịp Tết Dương lịch.

Có một bộ phim thanh xuân vườn trường tên là "Bạn Cùng Lớp", sau khi ra mắt nhận được đánh giá rất cao. Toàn diễn viên mới, trai xinh gái đẹp, cả hai chúng tôi đều muốn xem.

Mấy bạn cùng bàn nghe thấy cũng nhập hội, rốt cuộc lôi kéo thành nhóm bảy tám người, hẹn nhau mười giờ sáng ngày mai tập trung ở rạp chiếu phim.

Nguyên Tố huých khuỷu tay tôi, nhỏ giọng nói: “Liên Ngẫu*, Yến Lạc ở bàn đằng sau, cậu hỏi cậu ấy có đi không.”

(*Liên Ngẫu: Nghĩa là Củ sen, Nguyên Tố đang gọi trêu.)

Tôi cười híp mắt nhìn cô ấy: “Cậu tự đi mà hỏi.”