Trong sạch, thuần khiết không thể tả nỗi.
Làn da trắng mịn của cô như phát sáng.
Những người khác cũng nhận ra sự hiện diện của Chúc Hàm Yên. Mặc dù nhóm người phòng 419 không tiếp trò cá cược này, nhưng vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Rốt cuộc thì bọn họ cũng vừa bàn tán về người ta.
Chúc Hàm Yên nhàn nhạt thu lại ánh mắt đặt trên mặt Kỳ Họa, thản nhiên bước về phía Đàm Nhạc.
Đàm Nhạc vừa gượng đứng dậy được nửa chừng, nhìn thấy Chúc Hàm Yên đi đến thì sững lại một lúc.
Sau đó cười gượng với cô
Dù tiếp xúc với Chúc Hàm Yên không lâu, nhưng anh ta vẫn hiểu cô là kiểu người “nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.”
Nhìn thấy hành động của Chúc Hàm Yên, Đàm Nhạc mở to mắt.
Chúc Hàm Yên lật chiếc bàn vốn đã ngổn ngang, hất hết lên người anh ta.
Sau đó không thèm ngó đến anh ta, cúi xuống nhặt lấy điện thoại Cúc Noãn để quên trên ghế, rồi xoay người rời đi.
Như thể cô không phải nhân vật chính trong cuộc bàn tán vừa rồi, cũng chẳng phải người vừa lật bàn.
Kỳ Họa nhìn bóng lưng Chúc Hàm Yên, khẽ bật cười: “Thú vị đấy.”
***
Ra đến cổng Phi Viện, Ngu Mạn hỏi buổi chiều không có tiết, có muốn ghé trung tâm thương mại gần trường Sư Đại mua sắm không.
Chúc Hàm Yên từ chối: “Vừa nãy mình thấy cửa hàng tiện lợi gần trường đang tuyển người, mình định qua hỏi thử.”
Cô chưa kể chuyện Đàm Nhạc cho Ngu Mạn, quá phiền phức.
Cúc Noãn ngạc nhiên: “Cửa hàng tiện lợi á? Cậu định làm thêm hả?”
Ngu Mạn khó hiểu: “Vừa lên đại học, sao không tận hưởng thời sinh viên mà đi làm thêm làm gì thế?”
Chúc Hàm Yên cười nhạt: “Kiếm ít tiền sinh hoạt đó.”
Cúc Noãn nói: “Mình biết rồi, cậu là kiểu người muốn trải nghiệm cuộc sống đúng không? Mình xem phim Hàn, có nhiều nữ chính đến cửa hàng tiện lợi làm thêm lắm. Mình cũng muốn thử nữa!”
Chúc Hàm Yên chỉ cười khẽ.
Cô không phải kiểu người thích trải nghiệm, mà là cuộc sống buộc cô phải như vậy.
Cúc Noãn luôn bảo cô gì mà “nàng tiên nhỏ không vướng bụi trần.”
Nhưng Chúc Hàm Yên nhớ lại ánh mắt cưng chiều của bố mẹ Cúc Noãn khi đưa cô nàng đến ký túc xá, cô nàng mới người không vướng bụi trần thật sự đó.
Trình Ỷ Tư không muốn đi, làm thêm có gì hay để trải nghiệm chứ? Mệt muốn chết thì có: “Hai cậu sang cửa hàng tiện lợi đi, mình với Ngu Mạn đi dạo phố đây.”
***
Cửa hàng tiện lợi vốn đang thiếu người, giờ có hai cô gái xinh đẹp đến ứng tuyển, tất nhiên là cầu còn không được.
Nhưng cửa hàng trưởng nhìn hai cô gái trước mặt làn da trắng mịn, dáng vẻ như được nuôi lớn trong sự nuông chiều:
“Nói trước nhé, làm thêm ở đây không giống như trên tivi đâu. Không chỉ đơn giản là đứng quầy tính tiền, mà còn phải bê vác hàng hóa, khá vất vả đấy.”
Nghe cửa hàng trưởng nói đúng tim đen, Cúc Noãn lập tức dao động: “Hả? Còn phải bê hàng nữa sao?”
“Tất nhiên rồi.” Cửa hàng trưởng đáp lời. Nhìn về phía vài thùng nước ngọt ở góc tường, nói: “Có thấy mấy thùng kia không? Đều phải bê cả đấy.”
Cúc Noãn kéo tay Chúc Hàm Yên: “Hàm Yên ơi, hay bỏ đi. Dù sao bọn mình cũng đâu thiếu chút tiền đó.”
Chúc Hàm Yên từng làm thêm khác nhiều, xét về mức độ vất vả thì việc ở cửa hàng tiện lợi chẳng thấm vào đâu.
Hơn nữa, công việc này có thời gian linh động. Làm bao nhiêu giờ thì nhận bấy nhiêu tiền, còn khá gần trường. Thực sự là một công việc không tệ.
Cô nói với Cúc Noãn: “Cậu đừng làm, không cần chịu khổ làm gì. Mình quen rồi, với lại cũng có kinh nghiệm.”
Sau đó, Chúc Hàm Yên quay sang cửa hàng trưởng: “Em làm được ạ.”