Chương 6: "Đem phụ nữ ra cá cược, vui nhỉ?"

Cô dừng bước, hóng hớt đến cả chuyện của mình, bây giờ tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong. Cúc Noãn đang ở dưới tầng một chờ cô đem điện thoại xuống.

Thật ra cô chẳng có ý gì hết, chỉ là theo thói quen muốn sòng phẳng trong chuyện tiền bạc, cô không thích nợ người khác.

Còn chuyện yêu đương, cô chưa bao giờ nghĩ tới.

Cũng chẳng liên quan đến ai.

Nam sinh vừa đùa cợt bên nhóm Kỳ Họa, nói chuyện chẳng hề khách sáo gì cả:

“Bọn mày không nhìn xem chất lượng phòng 417 bọn mày à, thế mà không biết xấu hổ còn mời người ta ăn cơm đấy?”

Chúc Hàm Yên không nhìn thấy vẻ mặt của Đàm Nhạc, chỉ nghe thấy giọng điệu không còn vẻ cười cợt của anh ta:

“Đúng rồi, phòng 417 bọn tao không chất lượng bằng phòng 419 của bọn mày. Thế nên Kỳ Họa, có muốn đánh cược không?”

Kỳ Họa vốn đang thảnh thơi dựa vào ghế, nghe thấy Đàm Nhạc nhắn tên mình thì khẽ nhếch môi cười, khẽ gật đầu.

“Nếu mày theo đuổi được cô ấy, mô hình máy bay mà tao sưu tầm sẽ thuộc về mày.”

“Vãi chưởng, vừa vào đã chơi lớn vậy rồi sao?”

Sắc mặt Chúc Hàm Yên dần lạnh đi.

Cô không ngờ bạn trai Ngu Mạn lại nhạt nhẽo, vô liêm sỉ đến thế.

Cô nhấc chân, định bước về phía họ.

Nhưng vừa đi được hai bước, liền thấy Kỳ Họa vốn đang ngồi lười biếng bỗng từ tốn đứng dậy, bộ dạng nhã nhặn như làn gió xuân.

Khóe miệng Tần Nhạc nhếch lên, ánh mắt đầy vẻ thích thú.

Anh ta biết Kỳ Họa sẽ đồng ý.

Mô hình máy bay kia là phiên bản giới hạn, cả nước chỉ có duy nhất một cái. Cả hai đều là dân mê máy bay, Kỳ Họa đã để ý nó từ lâu rồi.

Kỳ Họa đi đến trước mặt Đàm Nhạc, nhấc chân dài lên, đá thẳng một cú.

Đàm Nhạc không kịp đề phòng, cả người bị đá ngã xuống ghế. Cơ thể mất thăng bằng đổ xuống bàn ăn, khiến chiếc bàn lật đổ. Thức ăn thừa trên bàn theo đó rơi xuống, đổ hết lên người anh ta.

Đám người phòng 417 sững sờ tại chỗ, quên cả đỡ Đàm Nhạc dậy.

Nhóm người phòng 419 đương nhiên đứng về phía Kỳ Họa, nhìn Đàm Nhạc như thể đang xem một chú khỉ, ngay cả ngón tay cũng chẳng buồn động.

Chúc Hàm Yên khựng bước.

Cô khẽ ngước mắt, nhìn người đang quay lưng về phía mình.

Kỳ Họa thu chân về đứng thẳng dậy, vóc dáng cao lớn, vai rộng eo thon.

Bóng lưng ngược sáng.

Tư thái toát lên vẻ lười nhác như thể mọi chuyện rối ren trước mặt chẳng liên quan gì đến anh.

Giọng anh trầm thấp nhưng từng chữ phát ra rõ ràng, mang theo chút khàn cùng bất cần:

“Đem phụ nữ ra cá cược, vui nhỉ?”

Trong lòng Đàm Nhạc vốn không ưa Kỳ Họa, nhưng thực tế lại rất sợ anh.

Thế nên dù hành động của Kỳ Họa nằm ngoài phán đoán của anh ta, dù bản thân anh ta đang rất mất mặt. Đàm Nhạc cũng chẳng dám nặng lời hay chống đối lại.

Dù sao chính anh ta là người đã nhắc Kỳ Họa trước, chỉ đành gượng gạo cười hai tiếng: “Đùa chút thôi mà.”

Kỳ Họa lười đáp lại ba chữ “đùa không vui,” chỉ quay đầu hỏi bạn cùng phòng: “Đi chưa?”

Vừa quay đầu lại, anh liền thấy Chúc Hàm Yên đứng cách đó không xa.

Ánh mắt cô không chút gợn sóng, vẫn là dáng vẻ chuyện chẳng liên quan đến mình.