Làn gió thoáng qua mang theo hương gỗ và hoa thoang thoảng. Thuần khiết, tao nhã, lại phảng phất chút ngọt ngào.
Không muốn để người khác thấy dáng vẻ này của mình, hoa khôi khoa Văn hít nhẹ một hơi, vô thức tránh đi.
Đôi chân dài của Kỳ Họa lại bất động.
Anh hơi híp mắt, nhìn về phía Chúc Hàm Yên.
Đôi mắt cô đen láy, trong sáng thuần khiết. Giọng nói tuy dịu dàng, nhưng lại pha chút lạnh lùng.
Theo lẽ thường, bắt gặp cảnh người khác chia tay, người ta ít nhiều cũng ngại ngùng tránh đi. Thế nhưng cô chỉ dùng đôi mắt trong veo ấy nhìn thẳng vào anh, như thể điều quan trọng nhất lúc này chỉ gói gọn trong hai chữ: Tránh đường.
Kỳ Họa rũ mắt, nhìn thấy ngón tay trắng nõn của cô bị quai túi nilon siết chặt đến đỏ ửng.
Chúc Hàm Yên vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản nhìn anh.
Lát sau, Kỳ Họa khẽ nhướn mày, khóe môi nhếch lên nở nụ cười phóng túng, chậm rãi thu chân lại.
Chúc Hàm Yên vẫn bình thản, đi lướt qua anh.
Mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với hương tuyết tùng thanh thoát thoảng qua chóp mũi.
Khi quần áo cọ xát, phát ra âm thanh rất nhỏ.
----------
Chúc Hàm Yên mua hiệu trà sữa bán chạy nhất, mỗi người một cốc.
Bạn cùng phòng của Đàm Nhạc nhận lấy, uống vào có hơi ngượng ngùng.
Bọn họ thuộc lòng giá cả ở căng tin Phi Viện, trà sữa mà Chúc Hàm Yên mua còn đắt hơn đồ cô ăn.
Hành động này của Chúc Hàm Yên, quả thật rất khéo.
Cô không muốn mang nợ bọn họ, cũng không dùng cách chia tiền sòng phẳng khiến họ khó xử.
Ngu Mạn nhận ra điều đó, bất giác nhìn Chúc Hàm Yên thêm vài lần.
Còn Cúc Noãn hoàn toàn không nhận ra, cô nàng ôm cốc trà sữa tươi cười cảm ơn Chúc Hàm Yên.
Ăn xong, Đàm Nhạc lấy lý do phải gặp giáo viên nên không rời khỏi căng tin.
Mấy người Chúc Hàm Yên thì trở về trường.
Khi gần xuống đến tầng một, Cúc Noãn đột nhiên kêu lên: “Ôi, mình để quên điện thoại mất rồi!”
Ngu Mạn lập tức bật cười: “Mình đang đợi xem bao giờ cậu mới phát hiện ra đó, trông cậu uống trà sữa ngon lành quá mà.”
Cúc Noãn biết Vu Mạn phát hiện nhưng không nhắc cũng không giận: “Hay lắm, cậu biết thế mà không nhắc mình!”
Vừa nói, một tay cô nàng cầm cốc trà sữa, tay còn lại múc lớp kem phô mai từ cốc đưa lên miệng.
Thìa hơi ngắn, lớp kem dính cả lên ngón tay cô ấy.
Chúc Hàm Yên vốn đi phía sau, thấy vậy chỉ cười bất lực: “Để mình đi lấy cho.”
“Được nha!” Cúc Noãn nói: “Cậu quả nhiên là nàng tiên nhỏ trong truyền thuyết!”
Đi lấy điện thoại thôi mà cũng trở thành tiên nữ được hả?
Chúc Hàm Yên mỉm cười lắc đầu, bước lên tầng ba.
Hôm nay nghe thấy hai chữ "tiên nữ" hơi nhiều.
Chúc Hàm Yên vừa bước lên khỏi cầu thang, phía trước liền vang lên một giọng nam đùa cợt:
“Chất lượng nữ sinh Sư Đại ngày càng tăng nhỉ, có phải chạm đến đỉnh rồi không? Đến nỗi tiên nữ giáng trần rồi này!”
Tiếp đến cô nghe thấy Đàm Nhạc cười khẩy: “Đúng thật là tiên nữ, cái kiểu không dính bụi trần ấy. Bọn tao vừa ám chỉ đủ kiểu, người ta vẫn cố tình giả ngu, chẳng đáp lại lời nào. Cứ cho là nghe không hiểu đi, thế mà vừa cơm nước xong liền trả lại tiền cơm ngay.”
Nói xong, anh ta lắc lắc cốc trà sữa trong tay.
Lúc họ nhắc đến “tiên nữ” Chúc Hàm Yên vẫn chưa nhận ra họ nói về mình. Đến khi nghe nhắc đến chuyện trả tiền cơm, cô mới hiểu ra.