Chương 4: Các hạt bụi như những vì sao, nhảy múa xung quanh anh.

Cúc Noãn ghé sát môi vào tai Chúc Hàm Yên, thì thầm giới thiệu: “Cô gái làm nũng đó là hoa khôi khoa Văn trường mình đó.”

“Ồ.” Chúc Hàm Yên đáp lời.

Sau đó, cô đặt đũa xuống. Mắt đảo một vòng bàn ăn, rồi nhìn về phía quầy đồ ăn.

Cuộc đối thoại phía sau vẫn còn tiếp tục.

Giọng cô gái vừa mềm vừa nhão: “Trong đó có gì quý giá thế? Em muốn xem thử.”

Tiếp đến là tiếng điện thoại bị ném lên bàn.

Sau đó một giọng nam hơi khàn hơi lười biếng vang lên, giọng điệu pha lẫn vài phần thờ ơ: "Chẳng phải nó ở ngay trước mặt à?"

“Anh phiền quá đi.”

Miệng thì bảo phiền nhưng giọng nói nũng nịu, chẳng thấy phiền chỗ nào cả.

Chúc Hàm Yên nhớ khi đi qua tầng hai, cô nhìn thấy có chỗ bán trà sữa.

Cô đứng dậy: “Mình đi mua chút đồ uống nha.”

“Em muốn uống cái gì?” Bạn cùng phòng của Đàm Nhạc hơi ngẩn người, rất nhanh đã phản ứng lại: “Em muốn uống gì thế? Để anh đi cho.”

“Tôi đi được rồi,” Chúc Hàm Yên cười với người đối diện: “Mọi người có kiêng cái gì không?”

Chúc Hàm Yên có một gương mặt vô cùng trong trẻo, đôi mắt trong sáng lại thuần khiết.

Khi một đôi mắt như vậy nhìn ai đó, đối phương sẽ vô thức chiều theo ý cô.

“Không có.” Tất cả đều lắc đầu.

Chúc Hàm Yên rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía cầu thang.

Giọng nữ nũng nịu phía sau lại quấn quýt nói gì đó, cô không nghe rõ.

Ở riêng với nhau nũng nịu cũng xem như là một loại tình thú, nhưng ở chốn đông người lại thành ra vô cớ gây sự.

Kỳ Họa cầm lấy chiếc điện thoại ném trên bàn kia bằng ngón tay dài thon thả, không để ý đến cô bạn gái bên cạnh nữa. Chỉ lười biếng nói: “Ra ngoài hút điếu thuốc cái.”

Mấy người ngồi đối diện đều là anh em nhiều năm với anh. Nhìn thấy tâm trạng anh không ổn, liền không đi theo.

“Vẫn chưa trả lời em mà.” Hoa khôi khoa Văn vẫn chưa nhận ra điều bất thường, liền vội vàng đuổi theo.

Khi xách mấy túi trà sữa bước lên lên cầu thang, Chúc Hàm Yên phát hiện lối vào bị chắn, bước chân cô hơi khựng lại.

Là hai giọng nói quen thuộc đó.

Giọng cô gái không còn sự nũng nịu nữa mà đã pha lẫn tiếng khóc nức nở.

“Sao lại chia tay chứ? Em đã làm gì sai sao?”

Kỳ Họa vẫn giữ vẻ lười biếng như thường lệ, dựa vào cánh cửa, miệng ngậm điếu thuốc: “Tôi không thích những người không biết giới hạn ở đâu.”

Giọng anh vẫn lười biếng như thường, nhưng từng chữ phát ra lại lạnh lùng khác thường.

Chúc Hàm Yên ngước mắt lên.

Anh đúng là một kẻ tồi nhưng lại rất thẳng thắn.

Người trên lầu nhận thấy ánh mắt, rũ mắt nhìn xuống.

Hai ánh mắt chạm vào nhau.

Chúc Hàm Yên thấy rõ khuôn mặt Kỳ Họa.

Tóc ngắn vuốt ngược ra sau, phía trên tạo thành hình mũi nhọn. Phía dưới là một gương mặt điển trai cùng làn da cực đẹp.

Lông mày cao, hốc mắt sâu, đôi mắt đa tình câu lấy hồn người.

Phong lưu phóng khoáng lại bất cần.

Nhìn thấy cô gái kia lại sắp khóc lóc dây dưa tiếp. Chúc Hàn Yên không có kiên nhẫn đợi, cô bước tiếp lên lầu.

Ánh mặt trời giữa trưa chói chang rực rỡ, từ cửa sổ bên cầu thang chiếu xuống tỏa ra như những tia sáng.

Kỳ Họa đứng trong ánh sáng, xung quanh được bao phủ bởi một tầng ánh vàng mỏng.

Các hạt bụi như những vì sao, nhảy múa xung quanh anh.

Chúc Hàn Yên từng bước đi lên cầu thang, từ trong bóng tối bước ra ánh sáng.

Dừng lại trước mặt hai người chắn lối vào: “Làm phiền quá, xin nhường đường.”