Chương 35: Bầu trời xanh biếc

Từ nhỏ cô đã học được cách phân chia rõ ràng với tất cả mọi người, không mắc nợ một ai.

Ngay cả với bố mẹ cũng vậy.

Nhờ điểm thi đại học cao, cô vào học với tư cách sinh viên sư phạm được miễn học phí.

Nhà nước trợ cấp rất nhiều cho các trường sư phạm, căng tin cũng được trợ cấp, giá cả không hề đắt đỏ.

Với thành tích học tập của cô, việc nhận học bổng hàng năm và hàng kỳ không phải là điều khó khăn.

Tiền sinh hoạt của cô được học bổng chi trả hoàn toàn, thậm chí còn có dư.

Lý do mà cô cố gắng tiết kiệm tiền như vậy là vì muốn trả lại cho bố mẹ.

Vì cô biết rõ, dù cô đi học đại học không tốn một xu của gia đình. Nhưng việc sinh ra cô và nuôi lớn cô đến năm mười tám tuổi. Đối với bố mẹ cô mà nói là điều không đáng.

Lúc lâu sau, Chúc Hàm Yên mới buông điện thoại.

Bỗng nhiên từ xa trên bầu trời vọng đến tiếng ầm ầm.

Chúc Hàm Yên ngẩng đầu.

Một tổ phi cơ đang bay lượn trên bầu trời xanh biếc.

Trông thật tiêu sái, thật tự do.

Trong đó, chắc hẳn có một chiếc máy bay là Kỳ Họa cầm lái.

Ánh mắt của Chúc Hàm Yên không tự chủ được mà di chuyển theo hướng máy bay.

Chắc hẳn là chiếc dẫn đầu.

Cúc Noãn đang ngồi trên ghế đợi Chúc Hàm Yên nghe điện thoại xong, lại nghe thấy tiếng máy bay gầm rú, liền vội vàng chạy ra xem.

"Phi Viện bọn họ cuối cùng cũng bắt đầu tập bay rồi!"

Mới khai giảng chưa đầy hai tuần, vẫn không nghe thấy động tĩnh gì. Có lẽ trước đó sinh viên Phi Viện đang tập huấn trên máy bay.

Cúc Noãn nhìn Chúc Hàm Yên: "Sau này chúng ta sẽ thường xuyên nghe thấy tiếng máy bay rồi."

Chúc Hàm Yên thu hồi ánh mắt, cô chưa từng ngồi máy bay. Cũng không biết cảm giác nhìn xuống thế giới phồn hoa dưới những đám mây trôi là như thế nào.

Thấy Chúc Hàm Yên vẫn còn vẻ suy tư, Cúc Noãn hỏi: "Kỳ Họa nói thế nào rồi?"

Là một fan cứng của Kỳ Họa, cô ấy biết rõ phòng ký túc xá của Kỳ Họa nằm ở đâu.

Dù sao thì số phòng bọn Kỳ Họa cũng khá đặc biệt.

"Chỉ bảo mình ăn cơm đi." Chúc Hàm Yên liếc nhìn vào phòng ngủ, ánh mắt dừng lại trên hộp cơm.

Tuy rằng chẳng thân với Kỳ Họa mấy, nhưng Chúc Hàm Yên hiểu được phần nào tính cách của anh. Con người anh rất tùy hứng, nếu anh đã muốn đưa cơm cho cô, dù cô có tìm mọi cách mang sang Phi Viện trả lại cho anh, thì anh cũng sẽ tiếp tục đưa.

Sẽ không nghe theo ý cô.

Chúc Hàm Yên nhìn Cúc Noãn.

Dáng vẻ Cúc Noãn như chỉ cần Chúc Hàm Yên nói một tiếng, cô ấy có thể lập tức cùng cô sang Phi Viện.

Rất kỳ lạ, những cảm xúc mà mười tám năm qua cô chưa từng cảm nhận được. Vậy mà chỉ trong chưa đầy hai tuần khai giảng ở đại học, cô đã trải nghiệm hết.

Cô vốn nghĩ mình là người đứng ngoài thế giới.

Thờ ơ lạnh nhạt quan sát mọi thứ trên đời, chẳng có chuyện gì có thể lay động lòng cô.

Nhưng có một người bất kham nói với cô rằng cô xứng đáng.

Và khi cô còn cảm thấy chưa thân thiết mấy, đã có một người bạn luôn bênh vực và đứng về phía cô.

Sau một hồi chuyện, Cúc Noãn còn chưa kịp đi ăn cơm.

Chúc Hàm Yên nói với Cúc Noãn: "Tụi mình cùng ăn đi."

Cúc Noãn tuy bất ngờ khi Chúc Hàm Yên lại chịu ăn cơm. Nhưng nghe thấy cô mời, cô ấy vội vàng từ chối: "Không được đâu, đây là Kỳ Họa đưa cho cậu. Cậu cứ từ từ ăn, giờ này căng tin vẫn còn đồ ăn, mình đi xuống ăn đây."

Thực ra cô ấy cảm thấy khá tốt, dù Chúc Hàm Yên không ở bên Kỳ Họa. Cô ấy cũng rất lo lắng cho sức khỏe của Chúc Hàm Yên, Chúc Hàm Yên có thể chăm sóc tốt cho bản thân là điều quan trọng nhất.

Chúc Hàm Yên kéo Cúc Noãn lại, ánh mắt hiếm khi mang vẻ kiên định: "Chúng ta cùng nhau ăn."