Chúc Hàm Yên xoay người, dựa vào lan can. Nhìn vào trong qua cửa kính trượt trong suốt giữa phòng ngủ và ban công.
Hộp cơm gỗ đỏ của Vân Trạch vẫn đặt trên két sắt.
"Bao nhiêu tiền?" Chúc Hàm Yên hỏi.
Cô vẫn còn nghĩ đến việc trả lại sao?
Kỳ Họa nheo mắt, lần đầu tiên gặp cô ở căng tin Phi Viện. Khi đó Đàm Nhạc và đám người phòng 417 có ý theo đuổi Chúc Hàm Yên, anh đã nghe họ nói chuyện Chúc Hàm Yên cư xử rạch ròi, cô còn đặc biệt mua trà sữa trả lại.
Cô muốn rạch ròi với người khác, không thành vấn đề, còn muốn rạch ròi với anh.
Không dễ như vậy.
"Lần sau em mời anh." Kỳ Họa không đáp, lại hỏi: "Hôm nay em làm thêm lúc mấy giờ?"
Chuyện anh không để tâm, đối với Chúc Hàm Yên lại là chuyện rất quan trọng.
Vấn đề của mình còn chưa giải quyết xong, không cẩn thận lại bị anh moi ra thông tin làm thêm.
Chúc Hàm Yên có chút lo lắng: "Nói cho tôi biết đi."
Nụ cười đẹp mắt của Kỳ Họa thu lại vài phần.
"Cô giáo nhỏ." Giọng anh kéo dài, nhưng hiếm khi mang vài phần nghiêm túc: "Chỉ là một bữa cơm thôi, không cần phải căng thẳng như vậy."
Anh thấy bình thường cô không coi trọng thân thể mình, nên mới đặt đồ ăn.
Đã mấy lần rồi, anh toàn bắt gặp cô cầm một nắm cơm nguội là coi như xong một bữa.
Trong cửa hàng tiện lợi có đặt lò vi sóng ở sau lưng, cũng không thấy cô chịu bỏ ra một phút để hâm nóng lại.
Cũng không thấy cô sợ nghẹn, tủ lạnh có cả một tủ đồ uống nhưng lần nào cô cũng thế mà ăn.
Với gia thế của Kỳ Họa, từ nhỏ anh đã được người lớn dẫn đi xã giao. Những người có thể vào được vòng xã giao của tập đoàn Kỳ Thị, đều là cáo già nghìn năm. Anh đã sớm đọc được ý định của vô số con cáo già tinh ranh.
Chỉ là bình thường anh lười nghĩ, nếu anh thật sự muốn, chuyện thâm sâu đến đâu anh cũng có thể nghĩ ra được.
Chúc Hàm Yên cứ hỏi mãi chuyện tiền bạc, do cô có gánh nặng với việc nhận lấy quà cáp của người khác.
Bây giờ anh chỉ mới theo đuổi cô, mời một hai bữa cơm thôi.
Anh không muốn sau này tặng những món quà khác, lại tạo thêm gánh nặng cho cô.
Con người Kỳ Họa, chứa sự khác biệt giữa nghiêm túc và không nghiêm túc đặc biệt rõ ràng.
Bình thường hiếm khi anh nghiêm túc, một khi đã nghiêm túc, liền khiến Phó Gia Nghị và Tạ Cảnh Phúc đều phải nhìn nhau.
Vài giây trước còn đang trò chuyện tán tỉnh, sao chớp mắt một cái đã thay đổi rồi?
Kỳ Họa cũng chưa nhận ra cảm xúc của mình thay đổi rõ ràng như vậy.
Anh chỉ cảm thấy Chúc Hàm Yên là một cô gái tốt, không nên tự gây khó dễ cho mình trong những chuyện không cần thiết, tự gây áp lực cho bản thân.
Chúc Hàm Yên không nói gì, dáng vẻ như thể. Nếu cô không trả lại tiền cho anh, cô sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.
Giọng Kỳ Họa trầm thấp, hơi khàn đặc. Nhưng từng lời nói ra đều rất rõ ràng. Anh chậm rãi nói, tạo cảm giác tựa như đang từ tốn kể một câu chuyện. Như thể sợ nói nặng lời, giọng anh rất nhẹ nhàng. Nhưng từng chữ từng câu đều chạm đến trái tim Chúc Hàm Yên.
Anh nói: "Chúc Hàm Yên, việc tôi theo đuổi em là chuyện của tôi. Đặt đồ ăn chẳng qua chỉ là một cách tôi theo đuổi em mà thôi, không liên quan gì đến giá cả. Em không cần cảm thấy ăn bữa cơm này là nợ tôi điều gì."
"Tôi cũng không mong chỉ đưa cho em chút đồ ăn mà em sẽ ngã vào lòng tôi."
"Bây giờ em chưa muốn nói chuyện yêu đương với tôi, thì phải ăn uống cho đàng hoàng. Ăn no rồi mới có sức mà tiếp tục không muốn, tôi lại nghĩ cách khác để theo đuổi em."
"Tôi đối tốt với em vì tôi có mắt nhìn, tôi biết em xứng đáng."