Chương 32: "Được rồi, em ăn đi."

Phó Gia Nghị và Tạ Cảnh Phúc sau khi bị giọng điệu dịu dàng quyến rũ pha chút hư hỏng của anh làm cho thoáng kinh ngạc. Thì đồng loạt bắt đầu xoa cánh tay.

Da gà nổi hết lên.

Chúc Hàm Yên nhíu mày nhìn điện thoại, chỗ loa hình như có vấn đề, làm tai cô hơi khó chịu.

Cô cũng không biết chuyện gì xảy ra, vốn dĩ chuyện Kỳ Họa theo đuổi cô, cô chưa bao giờ giấu Cúc Noãn.

Nhưng hôm nay lại cảm thấy nói chuyện điện thoại với Kỳ Họa trước mặt Cúc Noãn có chút ngại ngùng.

Chúc Hàm Yên ra ban công nghe điện thoại.

Đối diện phòng ngủ không có toà nhà, mà là bãi đậu xe. Ngày đầu tiên cô gặp Kỳ Họa, xe của anh đỗ ở đó.

Dưới buổi chiều tà, ánh hoàng hôn cam vàng phủ đầy trời. Bầu trời như không chịu nổi sức nặng này, lại trút xuống cả thế gian.

Hàng mi dài của Chúc Hàm Yên được phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt.

"Sao anh lại bảo người mang cơm đến?"

Giọng cô có hơi oán trách.

Bình thường Chúc Hàm Yên nói chuyện âm thanh thanh lãnh, nhưng khi oán trách Kỳ Họa, lại mang theo chút hơi thở trần tục. Không còn vẻ xa cách vậy nữa, ngược lại thêm vào vài phần dịu dàng.

Nhưng lại không phải kiểu nũng nịu dính người.

Cổ họng Kỳ Họa có chút nghẹn lại, càng đến gần cô gái này, càng khiến anh tò mò. Thật muốn nghe giọng cô nũng nịu, giọng nói quyến rũ lòng người như thế mà lại chẳng nhận ra.

"Buổi chiều phải quay phim tuyên truyền, không thể tìm em ăn cơm."

Nói xong, l*иg ngực Kỳ Họa tràn ra một tiếng cười.

Đây là lần đầu tiên, người ta không hỏi nhiều nhưng anh lại chủ động báo cáo lịch trình.

Phó Gia Nghị không nghe thấy Chúc Hàm Yên nói gì, chỉ nghe thấy Kỳ Họa đáp như vậy. Anh ta dùng khuỷu tay huých Tạ Cảnh Phúc một cái.

Đánh đố: "Đây là theo đuổi được hay chưa theo đuổi được đây?"

Còn chưa theo đuổi được mà anh Kỳ đã bắt đầu tự báo cáo lịch trình rồi, ở bên nhau thì còn thế nào nữa?

Chúc Hàm Yên: "..."

Kỳ Họa trả lời như vậy, khiến câu hỏi của cô như đang chất vấn anh sao không đến ăn tối cùng cô vậy.

Cô hoàn toàn không có ý đó.

"Ý tôi là, tôi không cần anh đặt cơm cho, tôi tự biết ăn.” Chúc Hàm Yên nói: "Anh mang cơm về đi."

Kỳ Họa lười biếng dựa lưng vào thân máy bay, lời nói lại hoàn toàn trái ngược với hành động: "Được thôi, cho tôi số phòng của em đi, tôi đến lấy nhé?"

Khi đặt hàng Vân Trạch, anh chỉ nói phải giao đến tận tay Chúc Hàm Yên.

Cũng do Chúc Hàm Yên nổi tiếng vì anh, nên nhân viên chỉ tùy tiện hỏi một phòng ở tầng trệt, đã tìm được phòng của Chúc Hàm Yên.

Chúc Hàm Yên: "..."

Không nghe câu thấy trả lời, Kỳ Họa khẽ cười: "Được rồi, em ăn đi."