Chương 31: Cô giáo nhỏ

Con người Kỳ Họa, vừa không đứng đắn lại hư hỏng từ trong xương tủy.

Khi anh muốn, có thể làm mọi việc đến mức hoàn hảo. Nhưng khi anh không muốn, thì không nể nang ai cả.

Mắt cô gái lập tức đỏ hoe.

Quay đầu bỏ chạy.

Tạ Cảnh Phúc thấy cô ấy khóc, đưa tay ra "Ê" một tiếng.

"Ê cái gì mà ê." Phó Gia Nghị nhìn vẻ thương hoa tiếc ngọc của anh ta mà buồn cười: "Sót người ta khóc, vậy cậu tiến lên đi."

Tạ Cảnh Phúc chỉ là phản ứng theo bản năng thôi, lăn lộn cùng Kỳ Họa và Phó Gia Nghị, anh ta có thể là người tốt đẹp gì chứ.

"Anh Kỳ, cô gái anh theo đuổi không phải là kiểu như này sao?" Tạ Cảnh Phúc gãi đầu: "Không phải giống nhau cả sao, người ta đến tỏ tình rồi. Cũng không cần anh theo đuổi, sao anh lại không đồng ý?"

Từ chối một cô gái, còn làm người ta khóc. Kỳ Họa làm như không có chuyện gì.

Ngón tay cái ấn mở rồi tắt màn hình điện thoại.

Ba người họ xem như lớn lên cùng nhau trong một khu, Phó Gia Nghị không nghịch bằng anh. Tạ Cảnh Phúc hơi mập mạp, trước mặt người lớn luôn mang vẻ ngoan ngoãn.

Từ nhỏ Kỳ Họa và Phó Gia Nghị đã thích kéo theo Tạ Cảnh Phúc. Khi làm chuyện nghịch phá, chỉ cần đẩy Tạ Cảnh Phúc ra trước, người lớn sẽ nghĩ rằng chuyện họ làm cũng không tới nỗi nào.

Hồi cấp ba Tạ Cảnh Phúc có một nữ thần trong lòng, sau đó nữ thần ấy xuất ngoại. Tạ Cảnh Phúc học ở Phi Viện ba năm, nhưng chưa từng yêu ai.

Anh ta thường hỏi những câu mà Kỳ Họa chỉ muốn trả lời: "Cậu yêu đương một lần đi rồi biết."

Bây giờ Kỳ Họa không có tâm trạng nói chuyện phiếm với bọn họ. Chỉ khẽ nhếch môi, không nói gì.

Thường thì lúc này, Phó Gia Nghị sẽ nói: "Giống cái rắm, vậy sao cậu không quen một cô gái giống nữ thần của cậu đi."

Lần này cậu ta không nói gì, chỉ nháy mắt với Tạ Cảnh Phúc.

"Đạo diễn." Phó Gia Nghị quay đầu chuyển chủ đề: "Có còn quay không?"

"Đợi một chút nhé, sắp xong rồi."

Kỳ Họa nhìn thời gian trên điện thoại, quyết định đợi thêm mười phút cuối. Mười phút sau tổ đạo diễn vẫn chưa điều chỉnh xong thiết bị, anh cũng không muốn nể mặt mũi của chủ nhiệm Tưởng.

Vừa tắt điện thoại, màn hình đen trong lòng bàn tay rộng lớn đột nhiên sáng lên.

Trên màn hình hiện ra dòng chữ "Cô giáo nhỏ."

Kỳ Họa nhếch môi, chút không kiên nhẫn vừa rồi bỗng tan biến hết, anh nhấc điện thoại.

"Cô giáo nhỏ?" Giọng anh vốn đã trầm thấp pha chút lười biếng. Khi cố ý quyến rũ lòng người, sẽ kéo dài âm cuối hơn một chút.

Nghe mà ngứa ngáy trong lòng.

Chết tiệt!