Anh ta tận mắt nhìn thấy khung chat của Kỳ Họa, đối tượng là ông chủ của Vân Trạch.
Ông chủ này của Vân Trạch rất kiêu ngạo, kén chọn. Rõ ràng là mở nhà hàng ra để kinh doanh nhưng lại tỏ vẻ khách hàng muốn đến thì đến, không đến thì tôi còn có thời gian rảnh rang.
Nhưng cậu ta lại phục Kỳ Họa.
Chỉ có Kỳ Họa, đặt đồ ăn mang về. Anh ta còn đích thân phái người mang đến.
"Vân Trạch đó, anh đừng giả bộ, em thấy cả rồi."
Nói đến đây Phó Gia Nghị có hơi thèm, lâu rồi cậu ta chưa được ăn đồ ăn của Vân Trạch.
"Không phải đặt cho tôi."
Kỳ Họa lười biếng, hơi không kiên nhẫn liếc nhìn tổ đạo diễn.
Điều chỉnh thiết bị gì đó, chỉnh đến gần nửa tiếng rồi.
"Vậy thì cho ai?" Phó Gia Nghị theo phản xạ hỏi một câu, giây tiếp theo lập tức phản ứng lại: "Không phải chứ, anh vẫn còn theo đuổi cô gái khoa Ngoại ngữ đó hả?"
Kỳ Họa hất cằm ra hiệu đáp lời.
Phó Gia Nghị quen với việc Kỳ Họa ít nói: "Em thấy mình sống đến giờ mới mở mang tầm mắt, cô ấy có gì hơn người mà khiến anh nhớ không quên như vậy?"
Người khác không hiểu Kỳ Họa, anh ta sao lại không hiểu. Đối với một người sinh ra đã ở vạch đích như Kỳ Họa thì phụ nữ chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển mà thôi.
Anh đã quen biết bao nhiêu người rồi, cũng chưa thấy anh để tâm đến ai.
Luôn là những cô gái theo đuổi hợp gu thẩm mỹ của anh thì anh sẽ quen.
Kết quả thường là người ta không chịu nổi việc anh không để tâm mà chia tay, hoặc là anh cảm thấy người ta phiền phức quá mà chia tay.
Vốn dĩ việc anh theo đuổi cô gái khoa Ngoại Ngữ, họ đã thấy khá mới mẻ rồi. Không ngờ đã gần một tuần rồi mà Kỳ Họa vẫn còn theo đuổi.
Kỳ Họa chưa kịp trả lời, bên cạnh có một cô gái được những người chị em phía sau cổ vũ đi tới.
Họ đang quay phim tuyên truyền ở sân bay, chủ nhiệm Tưởng vì thể diện của Phi Viện, đặc biệt chọn những phi công có ngoại hình tốt trong khoa Kỹ Thuật Phi Hành Chuyên Nghiệp.
Mọi người mặc đồng phục, vai rộng chân dài. Đứng trước máy bay như vậy, muốn không thu hút sự chú ý cũng khó.
Quan trọng hơn là, Kỳ Họa ở đó.
Chuyện Kỳ Họa độc thân hơn một tuần, đã lan truyền khắp Phi Viện và Sư Đại từ lâu.
Mặc dù anh đang theo đuổi Chúc Hàm Yên, nhưng hai người vẫn chưa ở bên nhau.
Những cô gái thích anh, đều cảm thấy mình vẫn có cơ hội.
Cô gái hôm nay được hội chị em đẩy ra, là người theo đuổi phong cách thanh thuần.
Khi cô ấy chạy đến trước mặt Kỳ Họa, đã xấu hổ đến mức đỏ mặt.
"Kỳ Họa, em thích anh." Cô gái trông rất thuần khiết, nhưng lời tỏ tình lại rất thẳng thắn: "Có thể…"
"Không thể."