Chúc Hàm Yên không để ý đến Ngu Mạn, cô lo lắng làm lỡ thời gian của nhân viên phục vụ: "Em không đặt hàng, làm phiền chị trả lại cho người đã đặt."
Cúc Noãn dù muốn xem đồ ăn mang về của Vân Trạch trông như thế nào, nhưng cô hiểu ý của Chúc Hàm Yên nên không nói gì, trở về chỗ ngồi.
Nhân viên phục vụ nói: "Xin lỗi, chúng tôi không có thông tin liên hệ của người đặt. Chỉ biết là một anh Kỳ đặt hàng, thông tin liên hệ đều là của cô."
Lừa trẻ con à.
Cúc Noãn nghĩ thầm trong bụng.
Vân Trạch đâu phải là quán ăn thường thấy trên ứng dụng giao đồ ăn. Nếu không quen biết Kỳ Họa, thì Vân Trạch vốn không giao hàng làm sao có thể mang đồ ăn đến tận cửa.
Chúc Hàm Yên không muốn làm khó nhân viên phục vụ: "Em biết rồi, cảm ơn chị."
Để cô ấy rời đi.
Cúc Noãn tưởng Chúc Hàm Yên đã nhận món hàng này, liền kéo ghế qua xem: "Để mình được mở mang kiến thức."
Ngay cả Cúc Noãn cũng phải nói là mở mang kiến thức.
Chúc Hàm Yên cười với cô ấy có hơi miễn cưỡng: "Mình gọi điện thoại một chút."
...
Gần đây trên dưới Phi Viện đều bận rộn chuyện lễ kỷ niệm thành lập trường.
Rõ ràng là lễ kỷ niệm thành lập trường, nhưng Kỳ Họa lại thành nhân vật chính. Người của phòng tuyên truyền và chủ nhiệm khoa Tưởng Chí Quốc hận không thể ngày nào cũng bắt anh đứng trước mặt, ngay cả cảnh quay thường thôi cũng muốn nhét mặt anh vào.
Hôm nay họ phải quay cảnh lên máy bay, bình thường trường cho họ dùng chiếc Cirrus SR20 luyện tập. Hôm nay chủ nhiệm Tưởng lại đặc biệt cho kéo cả chiếc Diamond DA40 mà bình thường không nỡ cho sinh viên dùng ra.
Khu vực sân bay được dọn trống, khắp cả sân chỉ có bốn chiếc máy bay này dùng để quay phim.
Trời xanh bao la, xung quanh sân bay không có rào chắn.
Gió hè thổi mạnh, thổi phồng lớp áo sơ mi của những chàng thiếu niên.
Tổ đạo diễn đang chuẩn bị công tác tiền kỳ cho buổi quay.
Kỳ Họa lười biếng dựa lưng vào thân máy bay, ngón tay thon dài xoay chiếc điện thoại nghịch ngợm.
Khi quay hình yêu cầu phải mặc đồng phục.
Đồng phục của Phi Viện đẹp nổi tiếng trên mạng.
Áo sơ mi trắng phối cùng cà vạt đen, vạt áo bỏ vào quần dài đen. Phong cách này đã thu lại phần nào vẻ phóng túng của Kỳ Họa, lại thêm vào vài phần lịch lãm, phong độ.
Phó Gia Nghị đợi tổ đạo diễn điều chỉnh thiết bị đến đói bụng: "Anh Kỳ, đồ ăn anh đặt khi nào đến thế?"
Kỳ Họa ném điện thoại đang nghịch, liếc nhìn cậu ta: "Đặt đồ ăn gì?"
"Vừa rồi ở trong phòng không phải anh đặt đồ ăn về sao?"