Ngu Mạn theo phản xạ xoay đầu nhìn Chúc Hàm Yên.
Nhân viên phục vụ rất chuyên nghiệp, không bước vào mà chỉ hỏi xong rồi đứng đó chờ.
Cúc Noãn và Trình Ỷ Tư tò mò thò đầu ra xem.
Chúc Hàm Yên đứng dậy, mở cửa ra: "Tôi đây, có chuyện gì vậy?"
Nhìn thấy cô, nhân viên phục vụ đeo găng tay trắng giơ hộp cơm: "Anh Kỳ gọi bữa tối cho cô, mời cô dùng bữa."
Rồi lại hỏi: "Xin hỏi chỗ ngồi của cô ở đâu?"
Hộp cơm gỗ đỏ trông to gần bằng lò vi sóng, Chúc Hàm Yên định từ chối ngay, nhưng sau khi nhân viên nói câu "mời cô dùng bữa" thì vẫn không hạ tay xuống.
Cô chỉ ngón trỏ về phía két sắt cạnh cửa phòng ngủ, bảo nhân viên cứ để lên đó.
Cúc Noãn xích lại gần, tò mò hỏi: "Kỳ Họa gọi cho cậu hả?"
Cô nhìn trên nắp hộp cơm khắc hai chữ "Vân Trạch" bằng chữ lệ* mạ vàng.
*Chữ lệ: Lệ thư, hay chữ lệ, chữ nệ, là một kiểu chữ thư pháp Trung Quốc. Đây là loại chữ giản lược từ triện thư, gần với chữ viết Trung Quốc hiện đại.
Cúc Noãn theo phản xạ hít một hơi lạnh: "Oa, Vân Trạch á?"
Nếu không phải nhân viên nhắc đến tên Kỳ tiên sinh, Cúc Noãn thậm chí còn nghĩ rằng mình nhìn nhầm.
Vân Trạch là nhà hàng Quảng Đông tư nhân nổi tiếng nhất Nam Thành.
Đầu bếp là một trong ba đầu bếp Quảng Đông nổi tiếng trong nước. Muốn ăn thì phải đặt bàn trước, một chỗ cũng khó kiếm.
Ngu Mạn đứng tại chỗ, sắc mặt khó coi.
Cô ta nhận ra logo trên hộp cơm này.
Ngay cả khi nhà cô ta muốn họp mặt ở Vân Trạch, cũng phải đặt bàn trước vài tháng mới có.
Hơn nữa, cô ta chưa từng nghe nói Vân Trạch có dịch vụ giao hàng.
Kỳ Họa vậy mà bảo người mang cơm đến tận cửa phòng.
Chúc Hàm Yên có thói quen phân chia rõ ràng với người ra.
Buổi trưa cô đã nợ Kỳ Họa một bữa rồi.
Khi đồ ăn được giao đến, nhân viên chuẩn bị rời đi: "Mời cô dùng bữa, sau khi dùng xong…"
Cô ấy đặt một tấm danh thϊếp lên nắp hộp cơm: "Hãy gọi số điện thoại này, tôi sẽ đến lấy hộp cơm."
Chúc Hàm Yên gọi nhân viên phục vụ lại: "Phiền chị mang đến Phi Viện giúp em."
Chỉ cần nhìn phản ứng của Cúc Noãn và Ngu Mạn, Chúc Hàm Yên đã đoán được giá trị của bữa ăn này.
Bữa ăn này, có lẽ còn cao hơn cả tiền lương làm thêm một tháng của cô.
Đối với cô, đây không phải là mỹ vị mà là gánh nặng.
Nhân viên phục vụ hơi ngẩn ra.
Ngu Mạn cười khảy: "Làm bộ làm tịch cho ai xem chứ? Trình Ỷ Tư.” Cô ta gọi người đang đứng sau lưng ngó nghiêng như thể thấy chuyện lạ: "Xuống lầu ăn cơm."