Kỳ Họa vốn nghĩ rằng, với cái tính lạnh lùng, không thèm để ý đến ai nếu không muốn để ý của Chúc Hàm Yên. Thì đoạn đường từ cổng Sư Đại đến nhà ăn, trừ khi anh mở lời trước nếu không cô sẽ chẳng nói một lời nào với anh.
Kết quả là anh vừa đóng cửa ghế phụ cho cô, ngồi trở lại ghế lái, đã nghe thấy cô hỏi: "Anh muốn gì?"
Giọng cô trong trẻo, sạch sẽ lại phảng phất chút lạnh lùng, tựa như dòng suối mát lạnh dưới chân núi tuyết.
Kỳ Họa ngả lưng tựa vào ghế xe, nghe vậy liền nghiêng người.
Chúc Hàm Yên phát hiện, cô vậy mà bắt đầu thấy quen thuộc với nụ cười nhếch mép ngạo mạn, tùy ý của Kỳ Họa.
"Không rõ ràng sao?" Kỳ Họa dường như khá ngạc nhiên, nhướn mày, giọng anh trầm thấp, mang theo chút từ tính: "Cô giáo nhỏ, tôi đang theo đuổi em."
Nếu là những cô gái khác, khi được một người đàn ông nói thẳng rằng muốn theo đuổi mình, ít nhiều gì họ cũng sẽ có chút phản ứng.
Nhưng Chúc Hàm Yên chỉ tỏ vẻ "Ồ, biết rồi".
Cảm xúc không có gì thay đổi.
Kỳ Họa nhướng mày, ánh mắt lộ rõ vẻ hứng thú, hơi híp lại.
Ánh mắt anh chăm chú quan sát con mồi, như một con báo chuẩn bị vồ lấy con mồi.
Chúc Hàm Yên nói: "Anh nhận lời cá cược của Đàm Nhạc rồi?"
Nếu không phải cô nhắc, anh đã quên chuyện này từ lâu rồi.
Kỳ Họa khẽ cười, một tiếng cười trầm thấp vang lên trong l*иg ngực.
Anh từ từ tiến lại gần cô.
Không gian trong xe chật hẹp và kín mít.
Dù Chúc Hàm Yên có thản nhiên đến đâu, bầu không khí này ít nhiều cũng có hơi mờ ám.
Dù có bình tĩnh đến đâu, cô cũng không chịu nổi khi anh tiến lại gần như vậy.
Cô vô thức lùi người về phía sau, cho đến khi lưng chạm vào cửa ghế phụ, không thể động đậy được nữa.
Kỳ Họa dừng lại khi khoảng cách giữa chóp mũi của hai người chỉ còn lại khoảng một bàn tay.
Anh nhếch mép cười, vẻ mặt nhất định phải được như ý muốn: "Nếu tôi theo đuổi ai đó, chỉ có một lý do, đó là tôi thích."
Thà là anh nhận lời cá cược của Đàm Nhạc còn hơn.
Ít nhất cô có thể đảm bảo anh sẽ không thắng cược.
"Tôi không muốn yêu đương." Chúc Hàm Yên nhìn anh, trực tiếp từ chối.
Kỳ Họa như nghe không hiểu ý cô, giơ tay kéo dây an toàn qua vai phải của cô.
Một tiếng "cạch" vang lên giữa hai người.
Chúc Hàm Yên nghe thấy Kỳ Họa dùng giọng điệu lười biếng, pha chút ý cười nói: "Vậy thì bây giờ, em có thể bắt đầu suy nghĩ rồi."