Chương 22: "Tôi và anh không có quan hệ."

Vừa rồi anh xuất hiện ở thư viện, cô đã thấy có nữ sinh lén chụp ảnh rồi.

Cô không muốn ở nơi công cộng, nhảy nhót tranh giành sách với anh.

Cô lùi lại một bước: "Anh muốn làm gì?"

Câu hỏi này hơi ám muội.

Kỳ Họa dùng đầu lưỡi chạm vào phần thịt mềm bên trong má, từ trên cao nhìn xuống đôi mắt đen trong veo của cô.

Hiếm khi cảm thấy mình hơi khốn nạn.

"Mười hai giờ rồi, đi ăn cơm." Nói xong, Kỳ Họa không cho cô thời gian phản ứng, đi thẳng về phía cửa.

Chúc Hàm Yên hơi lo lắng.

Cuốn sách anh lấy đi là sách giáo khoa, buổi chiều lên lớp phải dùng.

Nếu cô không đi lấy lại, sách sẽ bị anh mang về Phi Viện. Cô không quen thuộc với Phi Viện, càng khó lấy lại hơn.

Chúc Hàm Yên vội vàng thu dọn tập sách, đuổi theo bóng lưng của Kỳ Họa.

Kỳ Họa chân dài, nhưng lại bước chậm.

Như thể có mắt sau lưng, vừa thấy Chúc Hàm Yên sắp đuổi kịp, anh liền tăng tốc. Khi cô bước chậm lại, anh lại thả bước, thong thả đi tới đi lui chờ đợi.

Đi đến cổng trường, khi Kỳ Họa dừng lại trước chiếc xe thể thao màu trắng của mình. Chúc Hàm Yên đã bắt đầu thở dốc.

"Mới đi có mấy bước, đã thở dốc rồi sao?" Kỳ Họa hơi nhướng mày.

Chúc Hàm Yên lùi lại hai bước, kìm nén ham muốn thở dốc, đôi mắt đen sạch sẽ, trong veo nhìn Kỳ Họa: "Trả sách cho tôi."

"Đã nói rồi, ăn cơm xong sẽ trả cho em." Kỳ Họa mở cửa xe, ném sách vào bảng điều khiển trung tâm.

Chúc Hàm Yên mím môi, có hơi nổi giận.

Khi cô nổi giận, mặt mày xinh đẹp hơi ửng đỏ.

Đã có cảm xúc.

Nhưng Kỳ Họa phát hiện cảm xúc này không phải là thứ anh muốn.

Anh từ ghế lái bước ra, lần đầu đi vòng qua đầu xe để mở cửa ghế phụ cho người khác.

"Chỉ ăn một bữa cơm thôi, giận đến vậy sao?"

"Tôi và anh không có quan hệ."

Tại sao phải ăn cơm cùng anh.

Kỳ Họa đọc được ý ẩn chứa trong đôi mắt cô.

"Đây chẳng phải là khiến em nổi giận." Kỳ Họa cúi người, tiến lại gần Chúc Hàm Yên, "Nên tạ lỗi với em sao."

Dù biết anh đã khiến cô giận.

Cũng không có ý định từ bỏ.

Trong xương cốt anh đã ngông cuồng, ngang bướng, không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc.

Kỳ Họa trong nhóm phi công ở Phi Viện, đều là những người vô cùng nổi bật.

Huống chi ở Sư Đại, nơi mà tỷ lệ nam nữ là ba bảy.

Chỉ đứng ở cổng trường chưa đến một phút.

Chúc Hàm Yên đã phải nhận lấy đủ loại ánh mắt dòm ngó.

Cô xoay người lên ghế phụ.