Chương 21: Lại không để ý đến anh

Từ khi cô bước vào, Kỳ Họa liền chăm chú nhìn cô.

Chúc Hàm Yên như không nhìn thấy anh, bỏ điện thoại vào túi, lấy cơm nắm định ăn trưa ra.

Lại không để ý đến anh.

Kỳ Họa cảm thấy cô rất thú vị, một cô gái thuần khiết, ngoan ngoãn như vậy, nhưng dường như chẳng có cảm xúc gì.

Lần đầu tiên gặp anh không có cảm xúc, nghe thấy Đàm Nhạc lấy cô ra cá cược sau lưng cũng không có cảm xúc, hôm nay ở thư viện cũng không có.

Cô rõ ràng ở trước mặt anh, nhưng lại như không ở trước mặt anh. Rõ ràng là chuyện của cô, cô rõ ràng là nhân vật chính, nhưng luôn mang dáng vẻ của người qua đường.

Nó khiến anh rất muốn biết, mình phải làm gì mới có thể khiến cảm xúc cô dao động?

Mắt liếc nhìn thứ cô lấy ra từ trong túi.

Lại là cơm nắm.

Kỳ Họa nhướn mày, mắt anh hơi xếch lên, đuôi mắt cũng hơi xếch lên. Khi nhìn từ dưới lên, mang vẻ quyến rũ lòng người.

Khoảnh khắc cơm nắm sắp tách khỏi túi, cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của Chúc Hàm Yên bị chặn lại.

Mi mắt cô khẽ run, đôi mắt đen như hắc diệu thạch nhìn thẳng vào Kỳ Họa.

Bàn tay của Kỳ Họa rất lớn, những khớp xương rõ ràng, dưới lớp da trên mu bàn tay là những đường gân xanh nổi lên đầy mạnh mẽ.

"Chỉ ăn cái này?" Giọng của Kỳ Họa trầm thấp, khẽ cười: "Thảo nào gầy như vậy."

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay có nhiệt độ hoàn toàn khác với cô. Nóng rực, không thể phớt lờ.

Chúc Hàm Yên thử giãy giụa, Kỳ Họa không muốn làm khó cô ở đây, trực tiếp buông tay.

Chúc Hàm Yên ngơ ngác, có hơi bất ngờ.

Anh luôn làm những hành động vượt ngoài sự dự đoán của cô, bất ngờ xuất hiện trong lớp học của cô, đột nhiên xuất hiện ở thư viện. Khi hành động của anh trở nên phô trương đến mức cô bắt đầu chuẩn bị phản kháng, anh lại làm như chưa từng làm gì cả.

Ví dụ như sự yên tĩnh trong tiết học lịch sử văn học, tựa như bây giờ lại đột nhiên buông tay.

Nhưng lại không thể khiến người ta hoàn toàn yên tâm. Bởi vì tiếp theo, anh nhất định sẽ làm những chuyện khác mà cô không thể đoán trước được.

Khiến người ta luôn lo lắng.

Anh là một tên xấu xa từ trong ra ngoài.

Lần này Chúc Hàm Yên không yên tâm, quả nhiên giây tiếp theo, Kỳ Họa đã lấy đi cuốn sách cô đặt trên bàn.

Vừa lấy sách, anh vừa đứng dậy.

Sự chênh lệch chiều cao giữa hai người lập tức lộ ra. Kỳ Họa rũ mắt, như cố ý trêu chọc cô, giơ cao cuốn sách.

Chúc Hàm Yên: "......"