Cô vừa lấy điện thoại ra, tiếng chuông tan học liền vang lên.
Các bạn học đang tự học trong thư viện giống như ở trong thế giới ma pháp. Khi phép thuật hắc ám được giải phóng, đồng loạt hoạt động sôi nổi lên.
Lấy sách, thu dọn cặp sách, rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía cửa.
Kỳ Họa lười biếng tựa vào ghế, không có chút ý định rời đi, dường như vẫn đang chờ cô tìm điện thoại giúp.
Chúc Hàm Yên không lấy túi, chỉ cầm điện thoại đi ra ngoài thư viện.
Nhìn thấy động tác của cô, Kỳ Họa cúi đầu, cười đến run cả vai.
Một cô gái thanh lãnh khi không để ý đến người khác, sao lại ngây thơ như vậy, anh nói gì cũng tin.
Anh ngẩng đầu, xung quanh thư viện toàn là cửa sổ kính lớn được đặt sát đất. Không khỏi giúp anh dễ dàng tìm thấy bóng lưng cô gái mặc chiếc váy dài màu xanh lam.
Cô làm gì cũng rất nghiêm túc.
Nghiêm túc cúi đầu, bấm điện thoại.
Nghiêm túc gọi điện thoại cho anh.
Người trong thư viện đã đi gần hết, thư viện vốn yên tĩnh cũng trở nên ồn ào.
Những người còn ở lại cũng không còn yên tĩnh như trước, thảo luận xem ăn trưa món gì.
Điện thoại trong túi áo khoác rung lên.
Nụ cười trên mặt Kỳ Họa càng rõ ràng hơn, anh lấy điện thoại ra, ấn nút nghe.
Chúc Hàm Yên vốn còn định đợi điện thoại của Kỳ Họa reo một lúc, như vậy anh có thể tìm thấy điện thoại trong thư viện.
Nhưng không ngờ, cô vừa bấm gọi, đầu dây bên kia đã bất ngờ bắt máy.
Giọng Kỳ Họa mang theo chất vẻ nam tính trầm ấm, còn chứa đựng ý cười không thể bỏ qua.
"Cô giáo nhỏ." Anh kéo dài giọng gọi cô.
Chúc Hàm Yên: "......"
Cô quay người lại, nhìn qua cửa kính trong suốt.
Kỳ Họa đang lười biếng ngồi ở vị trí cô vừa ngồi, tay phải nghe điện thoại, tay trái ngón trỏ và ngón giữa chụm lại, chạm vào lông mày, khẽ nhướng lên về phía cô.
"Đã được gọi điện thoại rồi."
Anh nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ hứng thú.
Chúc Hàm Yên thích dùng nhãn dán để phân loại những người cô quen biết.
Kỳ Họa nằm ở một loại nhãn dán mới, anh là loại tai họa mê hoặc lòng người.
Chúc Hàm Yên cúp điện thoại, không nhìn anh nữa. Cúi đầu, xem như không có chuyện gì xảy ra, chậm rãi đi về thư viện.
Thư viện không cho phép ăn uống, theo kế hoạch ban đầu, sau khi chuông nghỉ trưa vang lên, cô sẽ ra hàng ghế bên ngoài thư viện ăn cơm nắm.
Kỳ Họa vẫn tuỳ tiện ngồi ở chỗ cô.
Khí chất của anh không phù hợp với thư viện, hai chân duỗi thẳng, hai cánh tay đặt ra phía sau lên lưng ghế.