Chúc Hàm Yên không có biểu cảm gì, hoàn toàn không bị ảnh chụp xinh đẹp làm cảm thấy thỏa mãn.
Chúc Hàm Yên lên tiếng, chủ đề hoàn toàn không liên quan đến bức ảnh: "Cậu mau về ngủ bù đi, mình đến thư viện đây."
"Ừa." Cúc Noãn lưu ảnh lại.
"Mình có thể đăng ảnh của cậu lên vòng bạn bè không?"
Cô biết Chúc Hàm Yên sẽ không đăng ảnh.
"Tùy cậu." Chúc Hàm Yên khẽ cười, quay người đi về phía thư viện.
Cúc Noãn thêm một biểu tượng mặt trời, đăng mấy tấm ảnh đẹp vừa chụp lên vòng bạn bè.
…
Không khí học tập ở thư viện rất nghiêm túc, vô cùng yên tĩnh.
Chúc Hàm Yên tìm một chỗ cạnh cửa sổ, cúi đầu bắt đầu chăm chú đọc sách.
Khi người ta đắm mình vào sách, sẽ quên mất thời gian.
Không biết đã đọc bao lâu, Chúc Hàm Yên đang chuẩn bị lật sang trang, một cục giấy vo tròn ném tới ngăn cản động tác của cô.
Chúc Hàm Yên không vội mở cục giấy ra, mà nhìn theo hướng đường bay của nó.
Là Kỳ Họa.
Bàn ở thư viện vừa rộng vừa lớn, các chỗ đối diện và bên cạnh Chúc Hàm Yên sớm đã có người ngồi hết.
Kỳ Họa ngồi ở phía đối diện góc chéo của cô, cũng giả vờ chọn một quyển sách.
Ánh mắt hoàn toàn không đặt trên cuốn sách, mà nhìn chằm chằm cô, dường như chờ đợi phản ứng của cô.
Khi bắt gặp ánh mắt của cô, khóe môi anh hơi nhếch lên, tạo thành nụ cười đặc trưng mang theo vẻ trêu chọc và nghiền ngẫm.
Chiếc cằm góc cạnh hướng về phía tờ giấy trong tay Chúc Hàm Yên.
Chúc Hàm Yên khẽ thở dài, không biết anh tìm đến đây bằng cách nào.
Khi mở tờ giấy ra, Chúc Hàm Yên bất giác hơi căng thẳng.
Bởi vì Kỳ Họa là người mà không ai biết anh sẽ làm gì tiếp theo, cũng không biết anh sẽ viết những thứ xấu xa gì.
Chúc Hàm Yên vô thức mím môi trong quá trình mở tờ giấy.
Đôi môi cô còn non hơn cánh hoa anh đào mà anh đã thấy ở núi Phú Sĩ năm mười tám tuổi.
Khi cô mím môi, khiến anh cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Tựa như khi ngước nhìn hoa anh đào, cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống mí mắt làm người ta ngứa ngáy.
Tờ giấy viết: "Cô giáo nhỏ, tôi làm rơi điện thoại ở thư viện rồi, phiền em gọi giúp tôi một cuộc điện thoại."
Phía sau là một dãy số điện thoại.
Nét chữ như con người anh, phóng khoáng lại hào sảng.
Nét chữ liền mạch, có góc cạnh.
Chúc Hàm Yên lại nhìn anh.
Kỳ Họa dường như hơi buồn phiền vì mất điện thoại, lười biếng nhún vai về phía cô.
Chúc Hàm Yên nhìn một vòng người quanh bàn.
Tất cả đều là người lạ.
So ra, Kỳ Họa xem như là người quen mặt.
Chúc Hàm Yên cúi đầu, lấy điện thoại trong túi ra.