Vào đầu tháng 9 ở Thành phố Nam, ban ngày có thể lên tới 30 độ.
Mặt trời chói chang treo lơ lửng trên không, trong không khí ngập tràn những phân tử oi bức.
Chúc Hàm Yên dọn dẹp giường xong, trán cô đã thấm ướt một tầng mồ hôi mỏng.
Vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh, đến khi ra ngoài thì cô bạn cùng phòng cuối cùng cũng đến.
Giống hai người còn lại, cô bạn này cũng được bố mẹ đưa đến trường.
Cô bạn cùng phòng đến cuối tên là Cúc Noãn.
Người tựa như tên, cô ấy trông rất ngọt ngào, thân thiện. Khi cô ấy mỉm cười đôi mắt cũng tươi cười rạng rỡ.
“Chúc Hàm Yên, cậu sắp xếp xong hết chưa? Bố mẹ cậu đâu rồi? Lát nữa các cậu có đi ăn cùng nhau không?”
Bố mẹ Chúc Noãn đang bận giúp cô dọn dẹp giường chiếu, Chúc Noãn đến cạnh Chúc Hàm Yên nhìn cô hỏi.
Ngón tay trắng nõn đang lật trang sách của Chúc Hàm Yên hơi khựng lại, sau mỉm cười trả lời: “Dọn xong cả rồi, mình tự đến trường.”
“Cậu tự đến hả?” Cúc Noãn hơi bất ngờ.
Người trước mặt có mái tóc dài đen mượt mà xoã ngang vai. Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh khói với kiểu dáng đơn giản dài đến đầu gối, làn da trắng mịn như phủ đầy sữa bò.
Cả người cô toát ra khí chất như được nuôi dưỡng từ sương khói và mưa mờ ảo của vùng sông nước Giang Nam. Thuần khiết như một nàng tiên nhỏ thoát tục, không nhuốm bụi trần.
Một cô gái như thế, lại tự mình đến trường.
Bố mẹ Cúc Noãn vừa sắp xếp xong giường chiếu, nghe thế liền nói:“Con nhìn kìa, xem bạn độc lập chưa. Được rồi, bố mẹ đã dọn hết mấy thứ quan trọng. Những thứ cái lặt vặt còn lại, con tự sắp xếp từ từ đi.”
Mẹ Cúc Noãn nhìn đồng hồ: “Trưa mất rồi.”
Bà nhìn Chúc Hàm Yên: “Bạn học nhỏ, nếu bố mẹ cháu đều không đến, vậy cháu ăn trưa cùng nhà dì nhé?”
Chúc Hàm Yên không giỏi giao tiếp với người lớn, đang định từ chối thì nghe thấy Cúc Noãn nói:
“Mẹ về cùng bố đi, không phải mẹ muốn độc lập hơn sao. Vậy con đi ăn với Hàm Yên đây.”
Bố Cúc Noãn bật cười: “Con bắt chước cũng nhanh đấy. Thôi được, vậy bố mẹ về trước đây.”
Bố mẹ Cúc Noãn vừa đi, hai cô bạn cùng phòng khác vừa nói cười rôm rả bước vào.
Người tóc uốn xoăn sóng lớn, mặc quần áo có logo hàng hiệu là Ngu Mạn.
Cô gái búi tóc, khuôn mặt thanh tú tên Trình Ỷ Tư.
Thấy Chúc Hàm Yên và Cúc Noãn chuẩn bị ra ngoài, Trình Ỷ Tư hỏi:
“Các cậu chuẩn bị đi đâu vậy? Đi ăn hả?”
“Đến căng tin, ăn cơm trưa.”
Cúc Noãn rất thân thiện với mọi người: “Ăn cùng nhau không?”
Trình Ỷ Tư nhìn Ngu Mạn, cả hai chạm mắt nhau một lát.
Ngu Mạn khẽ gật đầu.
Trình Ỷ Tư mới trả lời Chúc Hàm Yên và Cúc Noãn: “Căng tin đó, chúng mình còn cả bốn năm để ăn lận. Hôm nay là ngày đầu khai giảng, các cậu có muốn đến căng tin của Phi Viện* không?”
*Phi Viện (飞院): Học viện Hàng không.
“Phi Viện hả?” Đôi mắt Cúc Noãn bỗng sáng ngời, nhưng sau đó ánh mắt lại trở nên ảm đạm.
“Đi kiểu gì vậy? Tụi mình đâu có thẻ sinh viên của Phi Viện.”
Chúc Hàm Yên biết các cô đang nói về Phi Viện.
Khi cô tìm hiểu về Sư Đại* trên mạng, cô đã phát hiện Phi Viện cách vách rất nổi tiếng.
*Sư Đại (师大): Tên gọi tắt của Đại học Sư Phạm.
Ngu Mạn khẽ cười, vẻ mặt như thể đây chỉ là chuyện nhỏ: “Dùng thẻ của bạn trai mình.”
Trình Ỷ Tư lập tức tiếp lời: “Bạn trai Ngu Mạn học năm ba ở Phi Viện đấy.”
“Năm ba hả?”
Cúc Noãn cao giọng nói: “Không phải là học chuyên ngành Kỹ thuật Hàng không đấy chứ?”
Ngu Mạn bất ngờ: “Cậu cũng biết khá nhiều về Phi Viện đó.”
“Đương nhiên rồi”
Nói đến chuyện này, Cúc Noãn rất hăng hái: “Các cậu có biết Kỳ Họa không? Anh ấy là đàn anh cao trung* của mình đấy! Mình chính là đại fan** trên siêu thoại*** của ảnh đó.”
*Cao trung (高中): Là cấp Trung học Phổ Thông của nước mình.
**Đại fan (⼤粉): Chỉ những account fan có sức ảnh hưởng trong fandom của một nghệ sĩ.
*** Siêu thoại (超话/ Super Topic): Mỗi nghệ sĩ/nhân vật/ người nổi tiếng đều có 1 siêu thoại chính thức, hoạt động gần giống như group trên facebook. Mỗi khi nghệ sĩ có tin tức thì bài đăng tin tức đó đều sẽ đính kèm siêu thoại để tăng độ nhận diện và thảo luận nhiều hơn.
Ăn ở Phi Viện hay ăn ở Sư Đại, đối với Chúc Hàm Yên mà nói chẳng khác gì nhau.
Chẳng qua là dịp liên hoan với bạn cùng phòng thôi.
“Ai mà chẳng biết Kỳ Họa…” Ngu Mạn đang muốn nói tiếp, điện thoại liền vang lên.
Cô đáp trả lời đầu dây bên kia, tông giọng cũng dịu dàng hơn. Sau khi cúp máy cô nói với các bạn cùng phòng: “Bạn trai mình đến cổng trường rồi, cùng đi nhé?”
Cúc Noãn hào hứng khoác tay Chúc Hàm Yên cánh tay: “Đi thôi!”