Chương 5: Không ai như Du Phi

Dạ Hành Quân không muốn tiếp tục ván cờ nữa, hắn đến sạp thong thả nói với nàng:

- Được rồi, trẫm muốn nghỉ ngơi, ngày mai rồi tiếp tục!

Vương Ngọc thấy vậy thuận theo ý bỏ mặc bàn cờ nước cuối còn chưa đi liền đứng dậy đến trước mặt hắn nhẹ nhàng cởϊ áσ cho Dạ Hành Quân. Thân hình tráng kiệt bắt đầu hiện ra trước mắt, hắn đã hơn ba mươi tuổi vẫn giữ được thân hình như thế cũng thật giỏi. Hai má nàng đã đỏ giờ lại còn đỏ hơn.

- Bệ hạ, vết thương của người còn chưa khỏi hẳn?

Nàng bỗng nhớ đến lời thái y căn dặn một lúc vẫn không có động tĩnh gì tiếp theo, đầu nhỏ hơi do dự ngẩng đầu hỏi hắn.

- Thế sao?

Dứt lời cánh tay rắn chắc của Dạ Hành Quân bế ngang nàng đang mơ màng lên sạp. Hắn sau đó nằm trên người nàng lại chẳng làm gì chỉ nhìn nàng một lúc thật lâu mới ghé sát vào tai nàng nói:

- Nhưng trẫm muốn nàng!

Sáng hôm sau tỉnh lại, thân thể nàng hoàn toàn không còn sức lực mà gượng dậy, thắt lưng đau đớn như muốn gãy ra trăm mảnh. Nàng ước gì bản thân biết mình đã phạm phải lỗi nào khiến hắn ta nổi giận đến thế mà xoa dịu, thì bây giờ không phải khổ sở rồi.

- Ai ở ngoài đó!

Nàng khó khăn chống tay ngồi dậy.

- Là nô tỳ thưa Quý Phi.

Vân Trang bên ngoài cúi người cầm theo chậu nước và khăn mặt nói vào.

- Được rồi, vào đi! Hiện tại là canh mấy?

Vương Ngọc không hỏi Dạ Hành Quân bởi vì nàng biết hắn đã đi thượng triều từ lâu với lại nàng cũng không muốn quan tâm làm gì.

- Dạ, đã là giờ mẹo thưa Quý Phi, Bệ hạ đã dặn nô tỳ không được đánh thức người dậy nên nô tỳ đã báo đến Thọ Khang cung rằng người không thể đến được ạ.

- Thế Thái hậu có nói gì không?

Vân Trang thấy nàng yếu ớt vội đến đỡ nàng sau lại thay xiêm y rồi bình tĩnh chải tóc cho nàng:

- Dạ, Thái hậu chỉ nói nếu người mệt có thể nghỉ ngơi, hôm khác đến thỉnh an cũng được.

Nói đến đây, gương mặt Vương Trang bỗng buột cười thành tiếng.

Nàng thấy vậy không khỏi tò mò, nghiêng đầu nhìn nàng ta hỏi:

- Tại sao cười?

- Người không biết chứ, lúc nãy Hoa nhi về kể rằng Uông quý nhân đang bị Thái Hậu răn dạy rất gay gắt đấy ạ, nàng ta còn phải khóc lóc thảm thiết cầu xin Thái Hậu tha tội nữa thưa nương nương, đúng là báo ứng mà!

Vương Ngọc thấy nàng ta nói to cũng không cản lại còn hừ lạnh một tiếng.

- Hừ! Thế sao?

Nói đến Uông Tử Di trong đầu nàng liền hiện về cái ngày nàng còn là một đáp ứng nhỏ nhoi, chỉ vì được Dạ Hành Quân sủng ái mà bị nàng ta gọi đến cung điện sai bóc hạt hạnh nhân không khỏi nổi lên nỗi căm phẫn trong ánh mắt.

Ngày hôm đó nàng ta ép nàng lột vỏ hạnh nhân tới nỗi bàn tay nàng phồng rộp đỏ hỏn như da em bé, đau đớn không thôi, đã thế còn sai ả nô tỳ thân cận bên cạnh nhỏ sáp nến lên tay nàng. May thay ngày hôm đó Bệ hạ đến kịp thời không thì suýt nữa bàn tay của nàng đã bị hủy hoại. Mối thù đó đến bây giờ nàng vẫn luôn ghi nhớ, làm sao quên được!

Uông Tử Di, nàng ta đúng là một nữ nhân không có não, luôn hành động theo cảm tính chẳng chịu suy nghĩ đến hậu quả sau này. Bị như thế là tự làm tự chịu.

- Được rồi, đi thôi!

Vân Trang đã sửa soạn xong, nàng liền đứng dậy phân phó. Nàng hiện tại thập phần nôn nóng muốn đến xem Uông quý nhân ở Duyên Chúc Cung thảm bại ra sao. Không phải trước đây có Thái Hậu bệnh vực thì Vương Ngọc đã cho nàng ta một cái ngóc đầu cũng không nổi như Du Phi.

Không biết liệu rằng Du Phi có thể xoay người chuyển mình được nữa không nhưng nàng chắc chắn rằng một khi nàng ta quay trở lại sẽ không còn đơn giản là truất ngôi vị nữa.

Đã quá giờ thỉnh an, Thọ Khang cung vậy mà vẫn còn náo nhiệt quá. Vương Ngọc ngẩng đầu nhìn lên mặt trời toả ra ánh nắng chói chang sau đó mỉm cười bước vào, giọng nói mềm mại nhẹ tựa lông hồng cắt ngang lời răn dạy của Thái Hậu. Nàng nhún người cúi đầu thỉnh an:

- Thần thϊếp thỉnh an Thái Hậu nương nương! Thần thϊếp đến có chút muộn mong Thái Hậu nương nương thứ lỗi!

Không khí xung quanh Thọ Khang cung thấy người vừa xuất hiện ngay lập tức im lặng không một tiếng động, trên gương mặt ai ai cũng nặng nề sát khí. Thái Hậu ngồi trên cao lại càng hơn, đến một chút niềm nở nhìn về phía nàng cũng không cho:

- Được rồi, mau đứng lên đi! Ta tưởng Quý Phi sẽ không đến chứ?

- Thần thϊếp đa tạ Thái Hậu!

Vương Ngọc nói xong liền ẩn ý nhìn về phía Uông Tử Di đầm đìa nước mắt, nàng ta cũng nhìn nàng nhưng là nhìn với sự sợ hãi lộ rõ ra bên ngoài.

Nàng nhếch mép rồi khẽ gật đầu một cái cho có lệ.

Sau đó đi đến ghế của mình, còn không quên đạp lên những ngón tay chai sần của nàng ta để dưới đất, khiến gương mặt bánh bao hít sâu một hơi đầy đau đớn.

Ngọc Tần ngồi ghế bên cạnh Vương Ngọc chứng kiến toàn bộ sự việc. Với tính tình vốn nóng nảy cảm thấy không hài lòng với hành động này nàng ta liền lên tiếng:

- Liễu Quý Phi...

- Ngọc Tần, nàng muốn nói gì?

Vương Ngọc tất nhiên biết nàng ta định nói gì nhưng cậy vào chức vị và sự sủng ái của Hoàng Đế lập tức cho nàng ta một cái nhìn thách thức.

- Ta, ta... - Ngọc Tần đứng trước câu hỏi của nàng môi miệng gần như không thể nói lên được lời nào. Dù cảm thấy thương xót cho Uông quý nhân thì cũng đành nín nhịn nghiến răng quay đi chỗ khác.

Giờ nàng ta mới thật sự thấy sự có mặt của Du Phi quả là một cứu tinh. Trong cung này không phải ai cũng có bảy lá gan như Du Phi để cãi lại người bên cạnh nàng ta đây. Vậy mà trước đây nàng ta còn cảm thấy phiền phức cố tình không nói ra chứng cứ giúp Du Phi thoát tội.

- Ngọc Tần, chức vị của chúng ta khác nhau đấy, đừng có xưng hô như thế chứ, làm ta cứ tưởng nàng lớn tuổi hơn ta!

Nàng thong thả tựa vào ghế thong thả nhắc nhở.

Vương Ngọc đây là muốn ép người vào chân tường ư? Bàn tay của Ngọc Tần để trên đùi nằm chặt lại, có vẻ lo sợ trước câu nói của nàng hơn là tức giận.

- Được rồi, Liễu Quý Phi! Ta cảm thấy hơi mệt nên các nàng có thể trở về cung của mình được rồi.

Thái Hậu ngồi trên cao bắt đầu thấy có chuyện bèn cho dừng buổi thỉnh an lại, việc răn dạy Uông Tử Di để sau cũng được. Dù gì cũng muộn rồi.