Chương 4: Chơi cờ thế người

Hạ Dương đang đi bỗng nhiên đứng khựng lại như nhớ ra điều gì vội vàng sờ soạng eo mình nhưng chẳng thấy vật phòng thân của nàng đâu nữa.

Thứ này rất quan trọng với nàng, nó là vật duy nhất nàng mang từ hiện đại đến đây. Có thể con dao đó sẽ giúp nàng quay về hiện đại nên nàng đã luôn mang bên mình vậy mà nàng lại làm mất được.

Nàng bắt đầu hối hận về quyết định mang theo con dao đó bên mình, đáng lẽ phải cất nó thật kĩ mới phải.

- Đâu rồi!

Hạ Dương không thấy liền quay lại nơi ban nãy nàng đã ngã xuống, đầu nàng cúi xuống chăm chú tìm kiếm lại không để ý thấy phía trước con đường mình vừa đi còn có người khác.

Thân ảnh màu đen ở trên cành cây nheo mắt quan sát từng hành động của nàng cảm thấy không có gì bất thường mới dịu lại tâm trạng. Bàn tay cầm con dao tùy tiện ném xuống đám cỏ rậm rạp rồi xoay người dùng thân thủ nhanh nhẹn nhảy lên bức tường cao ba thước sau đó bay xuống tiếp đất một cách an toàn.

Hắn ta ngẩng đầu dùng hai ngón tay quấn vải trắng chỉnh lại chiếc khăn màu đen trên mặt. Đôi mắt sắc sảo lia đến ngõ nhỏ bên trái có tiếng bước chân dồn dập của lính canh đi tuần. Đôi chân nhanh chóng chạy về hướng khác tìm cách trốn khỏi sự truy bắt nhưng lại không may gặp phải một đôi cung nữ đang làm chuyện lén lút.

- Này, hướng này, ta vừa nhìn thấy một tên toàn thân trang phục màu đen rất mờ ám. Mau lên!

Tần công công hớt ha hớt hả mệt quá nói không lên nổi lời, thở hồng hộc rồi vươn tay chỉ cho hai tên lính cầm kiếm và đuốc đến hướng hắn ta vừa thấy kẻ lạ mặt. Nhưng may thay nơi Tần công công chỉ đi thẳng đến Duyên Chúc Cung của Uông quý nhân.

Hắn ta biết âm thanh của Tần công công đã đi xa liền thở phào một hơi nhưng khi nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của hai nữ nhân kia hắn ta cảm thấy khá ngại ngùng nên thẳng thừng chạy ra khỏi nơi này, tai đã đỏ bừng cả lên, trái tim đập thình thịch thình thịch như thể nhìn phải chuyện động trời.

Nữ nhân với nữ nhân cũng làm được sao? Giờ hắn ta mới biết!

- Hư... Không được!

Hắn ta chợt nhận ra bản thân mình đang phí phạm thời gian quá nhiều nên phải mau chóng trở về trước khi nhiều binh lính được điều động hơn.

_____________________

Vương Ngọc đi chân trần trên sàn nhà trơn bóng, lòng bàn chân cảm thấy lạnh hơn trước rất nhiều. Mùi long diên hương trong căn phòng thoang thoảng lướt qua mũi nàng. Nội thất xung quanh chạm khắc tinh xảo, vàng bạc lấp lánh khắp nơi, như có như không luôn câu dẫn khiến ánh mắt nàng quan sát thật kĩ mỗi lần bước vào.

Nàng cúi đầu vượt qua cánh cửa gỗ treo màn đỏ, trong căn phòng lúc này chỉ có nàng và thân ảnh màu vàng ngồi trên ngự sạp cùng một bàn cờ tướng mới đi hai bước.

Quân cờ thứ ba làm như không biết nàng đến tiến lên một bước. Vương Ngọc hành lễ:

- Thần thϊếp tham kiến Bệ hạ!

- Ân, đến đây đi, trẫm muốn nàng đi nước tiếp theo. - Hoàng thượng nhàn nhạt chấp thuận, đầu cũng không nâng lại đi nước tiếp theo bên quân đỏ.

- ...

Nàng nghe vậy lộ vẻ nghi hoặc trong ánh mắt, nàng không biết chơi cờ tướng thì làm sao có thể đối đầu được với hắn ta. Tuy nhiên nàng vẫn là một lòng ngoan ngoãn đến trước mặt hắn, ngồi bên phía đối diện.

Gương mặt nam nhân lạnh tanh, đôi môi mỏng mím chặt không một cảm xúc hiện lên dưới ánh nến cho nàng cảm giác không mấy suôn sẻ. L*иg ngực nàng vì thế vô thức mà hiện lên cái tên Hạ Dương với nụ cười tươi sáng ấm áp vô cùng.

Dạ Hành Quân thấy nàng mất tập trung như vậy ánh mắt hơi loé lên. Vương Ngọc nay thật biết thân biết phận, không biết là phụ thân nàng dạy cho nàng hay ai.

Cổ tức trong lòng bỗng dâng lên nhưng không thể hiện ra bên ngoài, hắn ta nâng mắt, hai ngón tay trỏ và giữa chụm lại di chuyển hộ nàng quân cờ hai ngón tay bị thương của nàng đang giữ:

- Nàng không đi, trẫm sẽ đi hộ nàng.

- A... Thần thϊếp thất lễ đa tạ Bệ hạ.

Vương Ngọc sửng sốt vội rụt tay lại, cười như không cười nói tiếp.

- Bệ hạ mời người tiếp tục.

- Nàng không nhắc trẫm cũng đi thôi.

Dạ Hành Quân nhếch mép cười hời hợt trước biểu cảm của nàng sau đó nâng chén trà bên cạnh lên hớp một ngụm.

- Tiếp đi.

Vương Ngọc không để ý đến nụ cười của hắn, bắt đầu chăm chú vào bàn cờ. Phải chăng nó có điều gì rất thân thuộc với nàng nhưng nàng không nghĩ ra được đã gặp ở đâu:

- Người nghĩ thϊếp nên đi nước nào ạ?

Tròng mắt nàng trầm xuống, ngón tay giữ quân pháo chuyển sang quân xe rồi dứt khoát hạ xuống bên trái bàn cờ ngay cạnh quân mã. Dạ Hành Quân theo đó liền biết được ý định của nàng.

- Vay Ngụy cứu Triệu!

Dạ Hành Quân không kiệm một tiếng khen ngợi đầy ẩn ý.

- Ta nghĩ nàng thông minh hơn phụ thân nàng đấy.

- Đa tạ Bệ hạ đã khen.

Vương Ngọc vờ như không hiểu gì, tránh né đôi mắt của hắn. Cha nàng lại làm chuyện tày trời gì nữa chăng thảo nào từ lúc nãy Dạ Hành Quân đã luôn làm mặt lạnh với nàng.

Nước cờ nàng vừa đi lên đã làm Dạ Hành Quân không còn đường tiến chỉ có thể bất lực quay về cứu quân tướng.

Nàng nghĩ đó chỉ là may mắn nhất thời, Vương Ngọc cứ thế mông lung, bảy phần không hiểu ba phần theo linh cảm lên những nước tiếp trong vô thức. Vậy mà chỉ trong bốn nước sau đã tạo ra những lỗ hổng trong chiến lược phòng thủ của hắn. Ngón tay cầm quân sĩ cũng là nước đi cuối cùng bỗng dừng lại trên không trung.

- ...

Gần vua như gần hổ, nàng vẫn có chút sợ kẻ máu lạnh trước mặt đây. Dạ Hành Quân đường đường là vua một nước, nàng chỉ là một nữ nhân không thể làm vậy trước mặt hắn được. Dành chiến thắng sao, ai chẳng muốn nhưng nàng thông minh nên tất nhiên biết bản thân phải làm gì dưới ánh mắt toả ra hàn quang.

Vương Ngọc đặt lại quân sĩ rồi di chuyển quân xe còn lại trên bàn cờ giúp gương mặt Dạ Hành Quân lộ vẻ hài lòng. Vừa có phương án tấn công vừa thoả mãn tính hiếu thắng, Dạ Hành Quân cảm thấy nàng không vô dụng là mấy nên cũng không nhắc lại chuyện kia. Hắn ta biết nàng rõ như lòng bàn tay vậy!