Chương 2: Ngươi phải sống

Liễu Quý Phi bước đến trước cửa Lãnh cung đôi mắt ưu nhã cong lên ra lệnh cho Tần công công:

- Mang Du Phi ra đây đi.

- Dạ vâng thưa nương nương. Người đâu mau mang Du Phi ra!

Tần công công khom người quay lại nhìn đám cung nữ khác rồi hất cằm nhắc nhở.

Cánh cổng lãnh cung vừa được mở ra những cung nữ vội vàng đi vào bên trong chỗ ở của Du Phi. Bước chân dồn dập đi đến cung điện đổ nát còn treo một tấm bảng trạm khắc tinh xảo ba chữ Diên Hồng Cung đã mục nát không chút do dự.

- Nương nương người lại gặp ác mộng sao?

Tiểu Lạc thấy nàng đầm đìa mồ hôi lại thương xót mà lấy khăn nhẹ nhàng lau cho nàng. Nước mắt Hạ Dương rưng rưng, cảm giác có người luôn ở bên mình thật không hối hận một đời:

- Tiểu Lạc, ngươi không thấy theo ta là một sai lầm sao?

- Nương nương, người đang nói gì vậy ạ?!

Nàng ta bất ngờ động tác trên trán nương nương bỗng nhiên dừng hẳn. Mấy ngày nay nương nương thật lạ tính cách người thay đổi liên tục giờ lại quay về hai hôm trước. Với cả tại sao lại sai lầm, Tiểu Lạc được nương nương đối xử tốt như vậy lý gì phải phục vụ kẻ khác. Nàng ta thà chết chứ không phản bội Du Phi như đám nô tỳ kia.

- À, không có gì đâu, ta chỉ vừa mơ thấy một giấc mơ...

Cạch.

Tiếng động lớn từ ngoài cửa vừa phát ra đưa tâm trạng Hạ Dương và Tiểu Lạc trở về hướng đám người của Liễu Quý Phi. Người đi đầu với vết bỏng ở khoé miệng là nô tì hầu hạ thân cận với Liễu Quý Phi nhất, Vân Trang. Tiểu Lạc không đoán cũng biết người bên ngoài đang đợi nương nương là ai? Chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành!

- Xin mời Du Phi đi chung với chúng tôi một chuyến.

Vân Trang ngẩng cao mặt nói với Hạ Dương rồi lại trừng mắt nhìn đến Tiểu Lạc.

- Nhưng mà đi đâu mới được.

Tiểu Lạc không sợ hãi gì đứng lên chắn trước mặt Hạ Dương.

- Các người không nói lý lẽ liền vào đây bắt người hay sao. Đừng tưởng ta...

- Người đâu mang Du Phi ra ngoài và ném con nô tỳ thấp hèn này ra chỗ khác cho ta.

Ánh mắt nô tỳ kia không chút cảm xúc mặc kệ Tiểu Lạc ra lệnh.

Hạ Dương nhìn hai nô tỳ mỗi kẻ một tay lôi nàng ra khỏi giường bắt đầu cảm thấy lo lắng, nàng vũng vẫy khỏi bọn nô tỳ hét lớn lên:

- Ngươi, đang là giờ nghỉ của ta tại sao các ngươi lại đến đây?

- Các người làm gì vậy, mau thả nương nương ra!

Tiểu Lạc thấy vậy bám víu vào váy nô tỳ đang lôi Du Phi ra ngoài lắp bắp nói.

- Thật vô lễ, tránh ra...

- A... - Thân thể yếu ớt của Tiểu Lạc chỉ một cái đẩy của nô tỳ to lớn phía sau Vân Trang liền ngã thẳng ra xa đập vào bàn trang điểm khiến đồ đạc rơi xuống khắp nơi chẳng biết sống chết ra sao.

- Tiểu Lạc! Tiểu Lạc! Thả ta ra, thả ta ra, thả ta ra...

Hạ Dương quay đầu cố nhìn nô tỳ thân cận của mình lần cuối rồi cứ thế bị cưỡng ép lôi ra ngoài. Đôi chân trần bị kéo lê ra ngoài lại loạng choạng đâm phải đá nhọn ngay lập tức, máu đỏ chảy ra thấm đẫm vạt váy trắng tinh. Nhưng nàng có còn cảm nhận được gì nữa hay không ngoài nỗi sợ hãi khi trong tay những kẻ có thể sẽ gϊếŧ chết mình ngày hôm nay?

- Buông ra, a...

Vân Trang thấy nàng nói quá nhiều ánh mắt đáng sợ quay xuống không kiêng nể mà giáng cho nàng một cái tát vang trời:

- Người nên im đi, mau lấy khăn bịt miệng Du Phi lại.

- Ngươi... Ngươi...

Hạ Dương ngẩng đầu, kinh ngạc trước cái tát đau đớn của Vân Trang, đây là lần đầu tiên nàng bị một cung nữ hành xử vô lễ đến vậy đã thế còn là người nàng từng cứu một mạng. Cổ họng nàng bỗng nhiên nghẹn đắng lại đôi mắt nàng nhoè đi thành một mảng trắng xoá, bóng dáng mảnh mai run rẩy không thể nói lên lời nữa

- Ư... Ư... Ư...

- Các người nên đối xử tốt với Du Phi một chút chứ?!

Vương Ngọc!

Giọng nói thản nhiên vang lên, Hạ Dương quen thuộc nhìn tới nữ nhân hằng đêm mình vẫn mong chờ. Ngược lại với sự mong đợi tha thiết ấy nữ nhân cao quý từ trên cao nhìn xuống nàng lại lộ rõ vẻ chán ghét thập phần trong ánh mắt. Môi mỏng mở ra, Vương Ngọc lạnh lẽo phát âm từng chữ:

- Hãy cởi trói!

- Nương nương.

Vương Trang thấy Quý Phi vội cúi đầu hành lễ.

Đám nô tỳ sau đó nghe theo lệnh cởi trói cho Du Phi nhưng trong số đó còn một kẻ không biết phép tắc là gì, lúc nàng sơ xuất liền đẩy mạnh nàng ngã xuống nền đất đầy gạch đả nhơm nhở. Vương Ngọc thấy vậy cong khoé mắt hài lòng.

- A!

Hạ Dương nằm trên nền đất bẩn thỉu l*иg ngực phập phồng thở dốc cắn răng vượt qua nỗi nhục nhã cố gượng dậy. Cánh tay trái của nàng vậy mà trầy xước hẳn một mảng đỏ bừng.

- Hộc... Hộc.. Liễu Quý Phi, tại sao... Hộc... Tại sao người lại đối xử với thần thϊếp như vậy. Thần thϊếp đã bị đày vào lãnh cung người còn không thoả mãn?

Bàn tay nàng nắm chặt trên nền đất, khuôn mặt đỏ ửng không chịu khuất phục nhìn lên Vương Ngọc.

- Thoả mãn sao? Ngươi nghĩ chỉ với một chút đau khổ đó của ngươi mà ta dễ dàng thoả mãn sao. Các ngươi còn đứng ngơ ra đấy à, mau chuẩn bị đi.

Vương Ngọc vừa ra lệnh, Vân Trang liền tuân lệnh gật đầu cho nô tỳ mang ra một bát thuốc màu đen còn nghi ngút khói.

Nàng trợn tròn mắt như hiểu ra điều gì cả người nàng run lên, trái tim nàng đập dồn dập không ngừng.

- Liễu Quý Phi? Đó là gì vậy?!

Vương Ngọc cong môi đỏ chói khẽ cười, nụ cười khiến nàng dại ra tức thời:

- Là thứ sẽ giúp ngươi không còn ân oán với ta nữa. Ngươi biết rằng hại chết hoàng tử của Hoàng Đế là tội đáng để chu di tam tộc phải không, đã vậy còn là đứa con đầu lòng của Bệ hạ hơn hai mươi năm lên ngôi. Vậy tại sao ngươi lại làm thế, Bệ hạ tha cho ngươi nhưng ta thì không. Cho ngươi sống để hối lỗi vậy là đủ rồi! Người đâu!

Bọn nô tỳ ở đằng sau Hạ Dương nghe vậy mau bước đến giữ chặt tay nàng để cho Vân Trang cầm bát thuốc hướng đến miệng nàng.

Nàng biết, tất nhiên nàng biết khi bản thân chết chắc chắn gia tộc nàng cũng không thể thoát được tội. Liễu Quý Phi đã muốn động đến chuyện gì chắc chắn sẽ không tha cho những kẻ liên quan tới nàng.

Hạ Dương hoang mang trước lời nói của nàng lắc đầu mà chối cãi, ánh mắt nàng nhìn Vương Ngọc tuyệt vọng cầu xin.

- Nương nương... Thần thϊếp không có, thần thϊếp thực sự không bỏ thuốc độc hại hoàng tử... Nhưng Liễu Quý Phi muốn thần thϊếp chết cũng được chỉ xin người đừng làm hại gia tộc của thần thϊếp... Nương nương...

Đứng trước lời cầu khẩn từ kẻ đã hại chết đứa con của mình trái tim Vương Ngọc không chút lay chuyển vẫn lạnh lùng đáp lời:

- Cho dù ngươi cầu xin đến thế nào thì cũng vậy thôi, tất cả các chứng cứ đều chứng minh ra ngươi là chủ mưu thì có lý do gì ta phải nhân nhượng với nhà ngươi!

Vương Ngọc nghiến răng tức giận hét lên.

- Người đâu còn đứng ngơ ra đó hả mau đổ thuốc vào miệng con tiện nhân này cho ta! Mau lên!

- Nương nương... Ưʍ...

Bát thuốc vừa đặt trên khoé môi. Nàng liền ngậm chặt miệng, cắn chặt răng mặc cho bàn tay Vân Trang vẫn đang cố bóp miệng nàng ra để đổ thuốc vào.

Nước thuốc nóng bỏng chảy xuống cổ nàng đến đâu nơi đó đỏ lên tới đó tê dại cả người.