Cãi nhau với Yến Thính Lễ đã là chuyện thường như cơm bữa.
Thời Tuế đã quen rồi, dù càng nghĩ càng bực, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến giấc ngủ.
Sáng hôm sau cô vẫn dậy như thường, tiếp tục công việc trong thư phòng.
Mãi đến gần trưa, cô mới nghe thấy tiếng động từ phòng ngủ chính, đoán chắc là Yến Thính Lễ mới dậy.
Thời Tuế chẳng lấy làm ngạc nhiên.
Từ hồi cấp ba, mọi người nhắc đến Yến Thính Lễ đều khen anh thông minh, còn cho rằng chắc chắn phía sau còn có sự chăm chỉ âm thầm ít người biết đến.
Sự thật là, Yến Thính Lễ lười đến mức Thời Tuế chưa từng thấy ai như thế. Kỷ lục là một lần ngủ liền mười lăm tiếng không tỉnh.
Lúc đó là năm nhất đại học, lần thứ hai cô đến chỗ anh, tối hôm trước hai người làm ba lần, từ mười một giờ đêm ngủ một mạch đến ba giờ chiều hôm sau, gọi thế nào cũng không dậy.
Khi đó Thời Tuế hoảng đến suýt khóc, tưởng anh vì quá độ mà sắp... kiệt sức đến nơi.
Tiếng bước chân của Yến Thính Lễ đi qua đi lại ngoài phòng, nhưng lại không hề vào tìm cô.
Mãi đến giờ cơm trưa, Thời Tuế mới nghe thấy tiếng gõ cửa thư phòng ngắn gọn.
Chắc là gọi cô ra ăn cơm.
Kiểu như “muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi”.
Thời Tuế chưa bao giờ làm khó dạ dày của mình.
Cô đặt bảng vẽ xuống, đi ra ngoài. Yến Thính Lễ vừa ngồi xuống, trên bàn đã bày vài món mới nấu xong, chẳng thèm liếc nhìn cô.
Muốn chiến tranh lạnh à?
Thời Tuế bước chậm lại, trong lòng thấy lo. Cô không biết Yến Thính Lễ sẽ làm gì, vì mỗi lần cãi nhau, người bị bắt nạt luôn là cô.
Anh không nói gì, Thời Tuế cũng chẳng tự rước bực vào thân, im lặng ăn cơm.
Mùi vị vẫn như mọi khi, chỉ có thể nếm được vị muối và nước tương, các loại gia vị khác đều không có.
Đúng chuẩn “suất ăn sinh tồn” của giới nhà giàu.
Nhưng Thời Tuế chỉ ăn chứ không nấu, cũng chẳng có tư cách trách bếp trưởng.
Ăn xong, cô tiện tay cho bát đũa vào máy rửa chén, ra ngoài thì thấy Yến Thính Lễ đang đứng bên cửa sổ gọi điện thoại.
Trên đường quay lại thư phòng, cô loáng thoáng nghe thấy mấy câu.
Đầu dây bên kia là chú Yến, đang nhắc đến bữa cơm với nhà giáo sư Tô vào Chủ Nhật. Yến Thính Lễ đáp lại hờ hững vài câu.
Thời Tuế cụp mắt, trên bàn ăn còn có ly nước ngô anh ép sẵn, cô cầm lên, nhấp từng ngụm.
Vào thư phòng mở điện thoại, thấy từ sáng Lê Uân đã nhắn hỏi cuối tuần có kế hoạch gì, có cần tiền tiêu không.
Thời Tuế như mọi khi trả lời: [Không cần, con còn đủ tiền.]
Lê Uân vẫn chuyển năm ngàn qua: [Bé yêu, thích gì thì mua, tận hưởng cuộc sống đại học đi, đừng tiếc tiền.]
Mấy năm trước ngành nghề suy thoái, công ty xây dựng của ba rơi vào cảnh thu không đủ chi, gia đình từng có thời gian khó khăn, bố mẹ phải chia nhau bươn chải, còn cô thì phải đến ở nhờ nhà họ Yến.
Về sau bố mẹ chuyển sang làm livestream ở Hàng Châu. Cô không rõ thu nhập cụ thể, nhưng nhìn số tiền tiêu vặt ngày một tăng thì chắc là đang làm ăn khấm khá.
Nghĩ vậy, Thời Tuế bật cười nhìn màn hình, nhận tiền rồi nhắn: [Cảm ơn mẹ.]
Bên kia mẹ đang bận, chỉ kịp gửi một icon xoa đầu rồi offline.
Thời Tuế mở app mua sắm, quả nhiên thấy mẹ đã trang điểm kỹ càng và lên sóng. Từ khi vào nghề này, bố mẹ cô còn bận hơn trước, thường xuyên quay cuồng không nghỉ.
Thời Tuế chống cằm, hơi thất thần.
Giá mà có thể tốt nghiệp nhanh hơn, để được sống cùng ba mẹ thì tốt biết mấy.
Trả lời tin nhắn xong, cô quay lại thư phòng, tiếp tục vẽ bản thảo trên iPad.
Từ khi trúng tuyển chuyên ngành hoạt hình của Đại học A hai năm trước, cuộc sống của Thời Tuế như bước chân vào địa ngục. Vẽ mãi không xong, phần mềm học mãi không đủ, hậu kỳ làm không kịp, bạn cùng lớp thì siêng năng vượt mức, còn những thời gian ít ỏi còn lại lại bị Yến Thính Lễ bóc lột.
Một buổi chiều trôi qua trong yên lặng, ngẩng đầu lần nữa, ngoài cửa sổ đã điểm ánh sao.
Thời Tuế xoay cổ, định bật đèn thì đèn phòng đã sáng lên trước cô một bước.
Ngay sau đó, vang lên giọng nói dịu dàng quen thuộc của Lê Uân: “Bé con, ra ăn cơm đi nào, chạng vạng đừng ngồi vẽ, hại mắt lắm.”
Động tác của Thời Tuế khựng lại, gần như tưởng mẹ mình thực sự đang đứng ngoài cửa, mãi sau mới sực nhớ, mẹ cô không thể nào có mặt ở đây vào giờ này.
Âm thanh kia chỉ có thể phát ra từ...
Thời Tuế mở cửa, khoanh tay nhìn về phía con robot nhỏ chỉ cao đến thắt lưng mình. Đó là sản phẩm thử nghiệm đời hai của Sovo – trợ lý nhà thông minh phiên bản chưa đầy đủ chức năng do công ty Khải Thăng phát triển.
Cô đặt tên nó là Tiểu Ốc, vì nó đeo một chiếc balo nhỏ sau lưng, trông như cái mai ốc.
Yến Thính Lễ tham gia vào việc nghiên cứu và phát triển, mang nó về nhà trong đợt thử nghiệm đầu tiên.
Khác với bản chính thức sắp ra mắt, Tiểu Ốc còn thiếu nhiều chức năng, thường xuyên gặp lỗi, bug lớn bug nhỏ nối tiếp nhau.
Sở dĩ nó có giọng mẹ cô, là vì khi cài đặt ban đầu, Yến Thính Lễ từng hỏi cô muốn âm thanh nào.
Thời điểm đó cô vừa gọi điện cho mẹ xong, buồn buồn nói: “Giọng mẹ đi.”
Thế là Tiểu Ốc mang giọng nói của Lê Uân.
Tất nhiên.
Từ đó trở đi Yến Thính Lễ chưa từng kích hoạt lại giọng này, thậm chí từng tắt nó đi một thời gian dài.
Nguyên nhân là - một lần vào hoàng hôn, khi mái tóc mềm của anh đang cọ nhẹ lên đùi cô, ánh sáng chiều tà phủ lên nét tình tứ ám muội, giọng “Lê Uân” vang lên giữa bầu không khí đang dâng cao, hệt như tiếng sét đánh ngang tai:
“Các con đang làm gì đấy?”
Phòng rơi vào yên lặng. Không chỉ Thời Tuế, mà ngay cả Yến Thính Lễ cũng cứng đờ.
Tiểu Ốc tiếp lời: “Bé yêu, ăn cơm đi nào, ba bữa phải ăn đúng giờ nhé.”
Một giây sau.
Yến Thính Lễ đá bay robot vào phòng chứa đồ. Từ đó về sau, anh chưa bao giờ bật lại giọng “Lê Uân”.
Thoát khỏi dòng ký ức, Thời Tuế ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Yến Thính Lễ đang ngồi bên bàn ăn.
Anh quay mặt đi, đặt đũa xuống, chỉ nói hai chữ: “Ăn cơm.”
Thời Tuế gãi đầu.
Chỉ vì Tiểu Ốc lại có thể phát giọng của mẹ, tự nhiên cô lại không thấy giận nữa.
Cô chậm rãi bước đến, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Yến Thính Lễ.
Anh khựng lại, lông mi rũ xuống, nhìn cô: “Ôm anh là có ý gì?”
Thời Tuế mấp máy môi, nhưng không xin lỗi.
Nếu cô phải xin lỗi...
Vậy thì Yến Thính Lễ quá đáng như thế, nên quỳ xuống xin lỗi cô mới đúng.
Cô tự tìm lối thoát cho mình: “Dỗ anh mà.”
“Anh muốn em hôn anh.”
Hôn rồi thì có khi sẽ không dừng lại được. Thời Tuế cảnh giác: “Không đâu.”
Yến Thính Lễ dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên, lạnh lùng nói: “Cái miệng này của em, bao giờ mới khiến anh vui vẻ đây?”
Thời Tuế hừ: “Tại sao em phải khiến anh vui?”
Anh đưa ngón tay vuốt môi cô, đầu ngón tay dài mảnh lướt vào trong, chạm đến đầu lưỡi, bật cười khẽ: “Anh vui thì sẽ khiến em càng vui hơn.”
Lẽ ra lời nói như vậy sẽ khiến Thời Tuế cảm thấy nhục nhã và giận dữ, nhưng cô lại không hề thấy thế.
Ngược lại, cô cảm thấy cơ thể mình bắt đầu hưng phấn, muốn che giấu nhưng lại bị ba chữ nhẹ nhàng của Yến Thính Lễ chọc thủng: “Muốn anh à?”
Thời Tuế sắp bịt tai rồi.
Chỉ mới thế này mà cô đã không thể kháng cự, phản ứng sinh lý với Yến Thính Lễ gần như vượt khỏi bản năng, thật đáng ghét.
Anh chỉ cần hơi trêu chọc là có thể khiến cô rung động: “Phản ứng mạnh như vậy.”
Yến Thính Lễ ấn ngón tay lên môi cô, đôi mắt tối sẫm: “Thật sự không muốn sao?”
Thời Tuế bặm môi nhắm mắt lại: “Không muốn!”
“Đáng tiếc thật.”
Anh nhún vai, xoay người bỏ đi, không ăn cơm nữa, nhanh chân bước vào phòng tắm.
Chỉ để lại Thời Tuế đứng chênh vênh, vừa như bị rút cạn, vừa chẳng thể tiến lui.
Cô đã quen với việc Yến Thính Lễ như thế, chẳng buồn đoán anh đang làm gì nữa, cúi đầu ăn cơm.
Cơm nước xong anh vẫn chưa ra, khi cô đi ngang qua phòng tắm, tiếng nước xen lẫn âm thanh mơ hồ vang lên khiến bước chân cô khựng lại.
Cánh cửa không khóa, cô chỉ cần khẽ đẩy là mở ra.
Qua làn hơi nước mờ mịt, Yến Thính Lễ đang đứng dưới vòi sen, cổ dài, yết hầu khẽ động, gương mặt trắng lạnh ánh lên sắc đỏ.
Ánh đèn chéo xuống, trong bóng tối, đôi mắt đen của anh nhìn thẳng cô, không hề có vẻ ngại ngùng.
Mỹ sắc khó cưỡng.
Thời Tuế nhìn đến mềm cả chân.
“Hôn anh.”
Cô do dự, không dám bước vào.
...
Cuối cùng vẫn hôn, bởi vì Yến Thính Lễ chưa từng có điều gì là không đạt được.
Tất cả những lần giận hờn, cãi vã của họ, cuối cùng đều tan biến trong những chuyện như thế, chưa bao giờ thất bại.
Khoảnh khắc Thời Tuế hôn lên môi anh, hơi thở của anh nặng nề dồn dập.
Kèm theo ánh mắt sâu hun hút.
Hơi thở vây lấy cô như chiếc lưới, khiến Thời Tuế có ảo giác như bị một con dã thú đánh dấu, cả đời này sẽ không bao giờ thoát khỏi mùi hương của anh.
...
Đến khi nhìn lại điện thoại đã là mấy tiếng sau.
Người bạn thân đã mất liên lạc một thời gian vì đi thực địa trong núi – Chu Tử Yên – gửi tin nhắn: [Chị về rồi nè, mai đi chơi nhé.]
Thời Tuế quen Chu Tử Yên sau khi chuyển đến nhà họ Yến. Cũng giống như Yến Thính Lễ, cô nàng là nhân vật huyền thoại thời cấp ba, là “chị đại lớp quốc tế” nổi tiếng với gia thế hiển hách, ngoại hình xinh đẹp, khí chất mạnh mẽ.
Nhưng ít ai biết, Chu Tử Yên và Yến Thính Lễ lại là họ hàng xa. Bà ngoại của hai người là chị em họ, Chu Tử Yên còn lớn hơn Yến Thính Lễ hai tháng, nếu tính ra thì hoàn toàn có thể gọi anh là em họ.
Bố mẹ của nhà họ Chu làm trong ngành xuất khẩu, thường xuyên đi công tác, mỗi khi không có nhà lại gửi Chu Tử Yên sang nhà họ Yến, nhờ vậy mà cô quen biết Thời Tuế – người cũng đang ở nhà họ Yến. Dần dần qua lại, cả hai trở thành bạn thân.
Tin nhắn của Chu Tử Yên lại bật ra:
[Tụi mình đã cả tháng chưa gặp rồi, cho dù Yến Thính Lễ có không vui thì em cũng không được từ chối đấy nhé.]
Thời Tuế biết rõ, mối quan hệ giữa cô và Yến Thính Lễ chỉ có thể dùng từ "như nước với lửa" để miêu tả.
Nhưng Tử Yên cũng là người duy nhất biết rõ chuyện giữa cô và Yến Thính Lễ.
Thời Tuế đang định trả lời thì phía sau vang lên tiếng bước chân.
Yến Thính Lễ đeo một cặp kính nửa gọng trên sống mũi, vừa trả lời email vừa thuận tay đưa cho cô một ly sữa.
Thời Tuế tuy rất thích uống sữa, nhưng bây giờ hoàn toàn không nuốt nổi, đặc biệt là thứ gì đó khiến cô liên tưởng...
"Không uống." Cô cau mày từ chối.
Yến Thính Lễ dừng lại nhìn cô vài giây, rồi bỗng phát ra một tiếng cười mũi đầy ẩn ý.
Ngửa đầu, anh uống cạn ly sữa:
"Tưởng tượng phong phú ghê."
Thời Tuế không ngờ anh vẫn còn lôi chuyện đó ra nói, tức đến mức bật lại:
"Lần sau anh không được làm dính lên áo em nữa!"
"Không thích à? Nhưng anh thích em."
Anh còn chưa nói hết câu đã bị Thời Tuế lấy tay bịt miệng lại:
"Không cho nói!"
Cô tức đến mức chỉ muốn xé nát cái miệng suốt ngày toàn nói mấy lời bẩn thỉu đó của anh.
Ngồi xuống đầy bực tức, cô nghiêm túc nói:
"Tử Yên về rồi, mai hẹn em đi chơi, nói cho anh biết trước."
"Hai người à?"
Thời Tuế gật đầu:
"Chắc là vậy."
"Đi đâu?"
"Chưa nói, chắc là đi dạo phố."
"Hỏi rõ trước đi." Yến Thính Lễ mặt không biểu cảm, đặt mạnh ly sữa xuống bàn “cạch” một cái.
Thời Tuế hơi há miệng, định nói gì đó, rồi lại thôi.
"Vậy để em hỏi."
[Chị đẹp ơi, mai chỉ có hai đứa mình thôi hả? Đi đâu chơi vậy?]
Tin nhắn bên kia trả lời rất nhanh:
[Do Yến Thính Lễ bắt em hỏi đấy à?]
[Thật sự bực chết đi được, mỗi lần đi chơi với mình là hỏi tới hỏi lui, cậu ta là bố em à? Hai mươi tuổi đầu rồi mà đi chơi cũng bị tra khảo.]
[Không phải vì chuyện lần trước nữa chứ? Cũng qua bao lâu rồi mà!]
Chuyện lần trước mà Chu Tử Yên nói, là hơn một năm về trước.
Khi đó, Tử Yên tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 19 cực kỳ hoành tráng.
Yến Thính Lễ vì bận đi thi đấu ở tỉnh khác nên không thể về kịp, dĩ nhiên Tử Yên cũng chẳng bận tâm.
Thời Tuế ở lại giúp cô trang trí biệt thự từ sớm.
Tối hôm đó khách đến rất đông, giữa chừng Tử Yên lén kéo Thời Tuế vào một phòng riêng, thần bí nói có đồ tốt chỉ cho cô xem.
Vừa mở cửa ra, hơn chục anh chàng đẹp trai đứng thành hàng hai bên.
"Thế nào? Chị đích thân chọn đó." Tử Yên hỏi.
Thời Tuế ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.
"Tại em chưa từng thử thôi." Tử Yên ghé tai cô nói nhỏ: "Nhân lúc cậu ta không có ở đây, thử tiếp xúc với vài trai đẹp xem, em sẽ thấy Yến Thính Lễ bệnh hoạn cỡ nào."
Lúc đó, trong mắt Thời Tuế, Yến Thính Lễ chỉ hơi có xu hướng kiểm soát thái quá, chưa đến mức gọi là “bệnh hoạn”.
Nhưng tối đó, cô có chút bất an, nghĩ một lúc vẫn từ chối:
"Thôi, em thấy chơi bên ngoài cũng vui mà."
"Sinh nhật của chị, chị là lớn nhất, cậu phải nghe lời!" Tử Yên hờn dỗi, kéo cô vào.
"Chỉ ngồi nói chuyện thôi mà, không làm gì cả."
"Cấm làm tụt hứng."
Thế là Thời Tuế bị đẩy ngồi xuống sofa.
Những chàng trai kia đúng là rất giỏi nói chuyện, đặc biệt là biết cách tạo cảm giác dễ chịu.
Thời Tuế ngồi đó, nhìn Tử Yên vui vẻ trò chuyện với họ, cô cũng cảm thấy khá thú vị.
Uống mấy ngụm rượu trái cây, có lẽ vì quá mệt, cô thấy choáng váng nhanh hơn mọi khi.
Cảm thấy hơi say, Thời Tuế đặt ly rượu xuống.
Chàng trai bên cạnh ân cần hỏi:
"Em có muốn dựa vào vai tôi nghỉ một chút không?"
"Em ngồi nghỉ một lát là được." Cô lắc đầu.
Ai ngờ ngồi nghỉ lại buồn ngủ, mơ màng có người nhẹ nhàng đỡ lấy mặt cô, mùi hương bạc hà mát lạnh thoảng qua, giống hệt mùi của Yến Thính Lễ sau khi tắm xong.
Thời Tuế lẩm bẩm một tiếng rồi tựa vào.
Khi xung quanh còn đang ồn ào thì cô ngủ rất ngon, nhưng khi yên tĩnh, cô lại tỉnh dậy.
Mở mắt ra, đèn phòng sáng choang.
Chu Tử Yên đang khoanh tay đứng ở cửa, tranh cãi với ai đó, không khí có phần căng thẳng. Đối diện cô là một người mặc áo khoác dài, rất cao.
Khi tầm nhìn của Thời Tuế dần rõ, mới thấy đó chính là Yến Thính Lễ.
Anh chẳng thèm để ý đến Chu Tử Yên, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô.
Trọng lượng bỗng biến mất khỏi vai cô, Thời Tuế ngoái lại nhìn, thì thấy chàng trai vừa nãy đã nhanh chóng thu tay về.
Hôm đó Yến Thính Lễ đến nơi là gần 11 rưỡi đêm.
Không ai biết được trận đấu kết thúc sớm, anh đổi vé chuyến cuối cùng để kịp quay về.
Lúc rời đi, Chu Tử Yên giữ chặt người lại:
"Hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi muốn Tuế Tuế ở lại."
Yến Thính Lễ đang cúi đầu choàng khăn cho Thời Tuế, dịu giọng hỏi cô:
"Em nói xem?"
Thời Tuế không quen kiểu thân mật trước mặt người khác, dù là Tử Yên.
Cô quay mặt đi, định từ chối, nhưng Yến Thính Lễ ghé sát thì thầm:
"Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời."
“...” Cô chột dạ, liền buông xuôi:
"Em muốn ở lại với Tử Yên."
Yến Thính Lễ khẽ cười, như thể đã đoán trước:
"Được thôi, chúng ta cùng ở lại."
Rồi anh quay sang Tử Yên:
"Sắp xếp cho chúng tôi một phòng đi."
Chu Tử Yên trợn mắt:
"Tôi không muốn."
"Nếu cô không muốn chuyện tối nay đến tai ông nội cô..."
“...”
Ông nội cứng nhắc nghiêm khắc là điểm yếu chí mạng của Tử Yên.
"Không, tôi nghĩ lại rồi!" Thời Tuế cuống cuồng kéo tay áo anh.
"Em về với anh, em về."
Yến Thính Lễ không nói thêm lời nào, nắm tay cô kéo đi, tay kia kéo theo va-li đặt cạnh cửa.
Trước đêm hôm đó, Thời Tuế chưa từng thấy bộ dạng như vậy của Yến Thính Lễ.
Anh đè cô dưới vòi sen, từ đầu tới chân, tắm rửa hết lần này đến lần khác.
Vừa kề sát vào da thịt cô ngửi ngửi, vừa lẩm bẩm:
"Sao vẫn chưa sạch vậy nhỉ?"
Thời Tuế gần như phát điên:
"Anh đang rửa cái gì vậy chứ?"
"Có mùi khác." Yến Thính Lễ khẽ hít sâu, thì thầm:
"Mùi khói thuốc, rượu, và cả."
"Để anh nghĩ xem. "
"Mùi bạc hà rẻ tiền, đúng không?"
Thời Tuế cứng đờ người:
"Em ngủ quên mất, không biết mình dựa vào ai."
Yến Thính Lễ bật cười, lại rửa mặt cô thêm lần nữa.
Ánh mắt lại lạnh như băng:
"Đúng là một con mèo nhỏ bẩn thỉu."