Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khó Độ

Chương 7: Anh Bị Điên

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tô Hàn sững người vài giây, dường như không ngờ lại bị từ chối dứt khoát đến vậy, có chút tiếc nuối, chỉ đành phụ họa vài câu.

Sự tương tác giữa hai người tất nhiên không thể qua mặt được Tạ Tịnh - người vẫn luôn dỏng tai nghe ngóng. Cô nàng liền tường thuật trực tiếp vào group chat, khiến đám bạn trong nhóm tám chuyện rôm rả hơn bao giờ hết.

[Không phải chứ? Khó tán vậy luôn á? Đến mỹ nữ như Tô Hàn mà cũng không lọt mắt à?]

[Càng ngày càng thú vị nha, ai ngồi gần giúp mình xin WeChat với?]

Người nhắn là Chu Duy – bạn cùng ký túc xá bên cạnh, đang ngồi chếch phía sau, háo hức vẫy tay về phía bên này.

Tạ Tịnh nhắn lại:

[Tuế Tuế ngồi gần, có thể nhờ cậu ấy xin giúp nè.]

Nhắn xong liền chạm nhẹ vào khuỷu tay Thời Tuế.

“Tớ á?” Thời Tuế chỉ vào mình, hơi bối rối.

“Ừm, Duy Duy nhờ cậu giúp đó.”

“Tớ...” Thời Tuế vốn không giỏi từ chối người khác, nghĩ ngợi hồi lâu rồi vẫn lắc đầu.

Yến Thính Lễ rất coi trọng sự riêng tư.

Nếu cô thật sự đi xin, anh ấy nhất định sẽ không vui.

Mà anh không vui, thì sẽ bắt nạt cô.

Nhìn thấy biểu cảm khó xử của Thời Tuế, đoán cô ngại ngùng, Tạ Tịnh cũng không để tâm:

“Không sao đâu, lát nữa tớ tự xin cũng được.”

Thời Tuế áy náy khẽ “ừ” một tiếng.

Chuông vào lớp vang lên, cô lật sách ra nhưng chẳng đọc được chữ nào.

Cô không cố ý làm ra vẻ xa cách với Yến Thính Lễ trước mặt bạn cùng phòng.

Mà là đến tận bây giờ, cô vẫn không biết phải định nghĩa mối quan hệ giữa mình và Yến Thính Lễ ra sao.

Họ ở bên nhau, việc làm nhiều nhất chính là chuyện đó.

Ở nhà họ Yến, trong căn hộ, ngoài cửa sổ là dòng xe nườm nượp.

Cô từng nghĩ anh ấy sẽ dịu dàng và nho nhã như vẻ bề ngoài.

Nhưng đó chỉ là lúc mới đầu, anh còn chịu diễn một chút.

Con người thật của Yến Thính Lễ lại vô cùng mạnh mẽ, hung hăng, luôn làm ra những chuyện khiến cô xấu hổ đến bật khóc.

Gần đây càng lúc càng quá đáng. Anh giống như một tấm lưới dày đặc không chừa khe hở, mỗi khi ở riêng, không khí xung quanh đều trở nên nóng rát và ngột ngạt.

Rõ ràng mọi thứ bắt đầu một cách rất bất ngờ.

Sau buổi tiệc chia tay tốt nghiệp cấp ba, ở nhà họ Yến, trong phòng của Yến Thính Lễ.

Bố mẹ Yến không có nhà, mọi chuyện đều là kết quả của men rượu và ham muốn.

Đêm đó thậm chí còn chưa đi đến cuối cùng, vì không có bao.

Thời Tuế chưa từng nghĩ sẽ có lần thứ hai.

Cho đến khi sáng hôm sau, Yến Thính Lễ chặn cô lại ở cầu thang:

“Anh mua bao rồi.”

Thời Tuế đứng yên tại chỗ, không biết phản ứng ra sao.

Yến Thính Lễ đợi vài giây, nói thẳng:

“Anh muốn làm chuyện đó với em. Em có muốn không?”

Thời Tuế mặt đỏ bừng, vội vã bỏ lại câu “Em suy nghĩ đã” rồi chạy trối chết.

Nhưng tối đó, cô lại hôn anh ở cầu thang tầng ba.

Mọi chuyện cứ thế mà bắt đầu.

Thời điểm ấy, Yến Thính Lễ là học sinh ưu tú trong mắt cô – sáng sủa, nho nhã, thanh tao. Cô hoàn toàn không chống đỡ được sức hút tự nhiên từ anh.

Thời Tuế rất hiểu rõ khoảng cách giữa hai người.

Yến Thính Lễ xuất thân danh giá, là niềm kỳ vọng của bố mẹ.

Còn cô chỉ là người bình thường, dù bố cô và bác Yến từng là bạn học đại học, giữa hai nhà vẫn tồn tại sự khác biệt rõ ràng.

Họ ngầm hiểu nhau, cố tỏ ra như không quen biết. Mối quan hệ giấu trong bóng tối này, đến lúc sẽ kết thúc - ít nhất Thời Tuế luôn nghĩ vậy.

Cô không phải chưa từng nghĩ đến việc chủ động kết thúc.

Đặc biệt là khi Yến Thính Lễ ngày càng lộ rõ tính cách xấu xa.

Nhưng chỉ cần cô có chút tâm tư đó, Yến Thính Lễ sẽ lập tức nhận ra.

Anh luôn có cách khiến cô không dám nói ra.

Bây giờ, xung quanh cô dần dần bị Yến Thính Lễ giăng kín một tấm lưới vô hình, ngày một siết chặt.

Giống như tiết học tự chọn “tình cờ gặp gỡ” này.

Tiết học đó, Thời Tuế như người mất hồn.

Lúc giáo sư cao hứng gọi ngẫu nhiên học sinh trả lời, cô bị gọi tên hai lần mới hoàn hồn.

Câu hỏi liên quan đến bài trước, mà lần trước cô cũng chẳng nghe được bao nhiêu, lúng túng mãi vẫn không trả lời nổi.

Cô liếc mắt cầu cứu các bạn cùng phòng, lại bắt gặp hai ánh mắt ngơ ngác y hệt.

“...”

Đúng lúc ấy, bên cạnh vang lên tiếng lật sách, bàn tay với những đốt ngón rõ ràng gõ nhẹ vào trang giấy.

Yến Thính Lễ không hề chăm chú nghe giảng - anh thậm chí còn đang đọc tài liệu trên iPad, làm nhiều việc cùng lúc.

Thời Tuế cúi đầu, không nhìn vào gợi ý anh đưa.

Yến Thính Lễ khẽ cười khẩy: “bụp” một tiếng đóng sách lại, không thèm nhìn cô nữa.

Thời Tuế bẽ mặt một chút, còn bị mắng vài câu, đành xấu hổ ngồi xuống.

Cô liếc nhìn Yến Thính Lễ qua khóe mắt.

Anh không phản ứng gì, khí chất xung quanh lạnh như băng.

Chuông tan học vang lên.

Thời Tuế nhận được ánh mắt ra hiệu của Tạ Tịnh, liền nhích qua nhường chỗ. Cô nàng lập tức nhào tới trước mặt Yến Thính Lễ, lắc lắc điện thoại:

“Bạn học ơi, bạn em muốn làm quen với anh, có thể xin thông tin liên lạc không?”

Tô Hàn – người còn chưa rời đi – đang khó chịu nhướng mày.

Yến Thính Lễ cất iPad vào túi, ngước mắt lên. Con ngươi anh màu hổ phách nhạt, lại càng toát lên vẻ xa cách:

“Bạn nào?” Ánh mắt lập tức chuyển sang Thời Tuế, lúc này đang rụt cổ như muốn trốn.

“Là cô ấy à?”

Hả?

Bị gọi tên, Thời Tuế ngẩng đầu lên.

“À không phải.” Tạ Tịnh vội chỉ sang hướng khác: “Là bạn bên kia kìa, cô ấy tên là Chu Duy.”

Không hiểu sao, khi nói chuyện với Yến Thính Lễ, Tạ Tịnh cảm thấy một luồng lạnh toát, giọng cũng nhỏ dần.

“Sao em ấy không xin giúp?”

Tạ Tịnh: “Hả?”

Cô nhìn theo ánh mắt Yến Thính Lễ mới nhận ra, anh đang hỏi Thời Tuế.

“Em ngồi gần anh nhất, sao không giúp bạn mình xin?” Giọng anh hỏi rất thản nhiên.

Thời Tuế ngẩn ra, không hiểu nổi sao anh lại nổi điên – đến rồi thì anh lại chẳng vui.

“Bạn ấy bình thường khá nhút nhát, không giỏi nói chuyện với con trai.” Tạ Tịnh nhanh chóng cứu nguy : “Thế nên... anh cho xin cái liên lạc nhé?”

Yến Thính Lễ khẽ cong khóe môi, Thời Tuế lặng lẽ quay mặt đi.

Vài giây sau...

Yến Thính Lễ đọc ra một dãy số, nói với Tạ Tịnh:

“Bảo bạn em add số này.”

“Trời đất, tớ vẫn không tin nổi, Duy Duy lại dễ dàng add được Yến Thính Lễ như vậy á?” Trên đường về, Tạ Tịnh vẫn còn kinh ngạc.

Trong nhóm chat, Chu Duy phấn khích gửi tin:

[A a a thật sự đã được chấp nhận rồi!]

Tạ Tịnh:

“Biết vậy nãy tớ lên luôn cho rồi!”

Thời Tuế đi bên cạnh, trên tay là chiếc điện thoại màn hình vừa bị cô tắt vội.

Trên màn hình là tin nhắn từ Yến Thính Lễ.

Không có chữ nào khác, chỉ có một định vị – cách cổng trường 200 mét.

Thời Tuế thở dài, đang suy nghĩ định nói:

“Cái đó... tớ...”

Lâm An Nhiên đoán ngay:

“Lại về nhà hả?”

Thời Tuế gật đầu.

Tạ Tịnh cảm khái:

“Tớ chưa từng thấy ai ngoan như cậu luôn á, tuần nào cũng về đúng giờ như đồng hồ.”

“Đúng đó. Nhìn vẻ mặt cậu cũng đâu có vẻ thích về nhà lắm, hay là ở lại đi. Mình lớn rồi, chắc ba mẹ cũng không nói gì đâu.”

Thời Tuế lí nhí:

“Để lần sau đi, lần này đã hứa rồi.”

Tạm biệt bạn cùng phòng xong, Thời Tuế một mình đi về phía cổng trường.

Cô mở điện thoại.

Trong giao diện WeChat, avatar của Yến Thính Lễ luôn nằm trên cùng.

Mỗi lần cô kéo xuống, anh lại kéo lên. Làm nhiều rồi, cô cũng lười không chỉnh nữa.

Xe của Yến Thính Lễ đỗ ở đầu ngã tư phía trước. Anh không có vẻ gì của công tử nhà giàu, vật chất cũng không quá coi trọng, chỉ lái một chiếc xe màu đen rất bình thường.

Thời Tuế mở cửa xe, ngồi vào.

Yến Thính Lễ không nhìn cô, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

Cô liếc nhìn, là giao diện chat WeChat.

Một lúc lâu sau, Yến Thính Lễ vẫn chưa khởi động xe, ngón tay gõ gõ, đang trả lời tin nhắn.

Thời Tuế cài dây an toàn xong, cúi đầu nhìn mũi giày. Vài giây sau, cô khẽ nói:

“Nhất định phải nói chuyện bây giờ sao?”

“Em gấp lắm à?”

Thời Tuế lập tức không muốn nói nữa.

Đột nhiên, một tay Yến Thính Lễ xoay vô lăng, chiếc xe lao vυ"t đi khiến Thời Tuế giật mình hét lên:

“Yến Thính Lễ, anh chạy chậm thôi!”

Người này tính khí thất thường, vui buồn khó đoán, thậm chí đôi khi còn đáng sợ đến mức vô lý!

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên - là điện thoại của Yến Thính Lễ.

“Đưa sát tai anh.”

Thời Tuế trừng mắt nhìn anh mấy giây rồi mới cầm lấy điện thoại. Màn hình hiển thị: “Giáo sư Tô”.

Năm nay, Yến Thính Lễ vào nhóm nghiên cứu hàng đầu của học viện, học trò của giáo sư Tô Dạ.

Cuộc gọi được kết nối, Thời Tuế im lặng đưa điện thoại tới bên tai anh.

Cô làm động tác này rất thành thạo.

Mỗi khi Yến Thính Lễ bận làm việc khác - có thể là lái xe, đọc sách, hoặc là cô - anh đều rất lười nhấc điện thoại.

“Chào thầy Tô.”

Giọng nói của anh kéo Thời Tuế về hiện thực, cô vội dùng tóc che tai đang đỏ ửng.

“Thầy khách sáo rồi.” Anh xoay tay lái, vẻ mặt bình thản. “Em cũng vừa hay chọn đúng lớp này.”

Không biết đầu dây bên kia nói gì, hình như có nhắc đến Tô Hàn, hàng mi Thời Tuế khẽ động.

Yến Thính Lễ đáp:

“Vâng, hôm nay không tiện.”

“Chủ nhật ạ?”

“Do bố em hẹn với thầy à?”

“Ừm, ông ấy vẫn chưa nói với em.”

Anh nói thêm vài câu rồi bảo Thời Tuế tắt máy. Lúc này, chân mày anh nhíu lại, ánh mắt có chút lạnh lùng.

Thời Tuế đại khái cũng đoán được nội dung cuộc gọi. Tô Hàn là con gái của giáo sư Tô, mẹ cô ấy rất cưng chiều con gái, đặc biệt nấu vài món Tô Hàn thích rồi nhờ chồng mang qua cho. Nhưng vì ông bận nên nhờ Yến Thính Lễ tiện đường đưa giúp.

Còn về việc cuối cùng hai người họ có liên hệ gì, chủ nhật tới có hẹn gì, Thời Tuế không rõ.

Cô đặt điện thoại về chỗ cũ, cũng không hỏi gì thêm.

Căn hộ của Yến Thính Lễ nằm trong một khu cao cấp, cách trường hai con phố.

Là căn hộ cao cấp nhìn ra sông, mỗi mét vuông đều rất đắt đỏ. Đã gần một tháng Thời Tuế chưa quay lại, vừa mở cửa, làn khí lạnh lẽo lập tức ập vào mặt.

Cô nghi ngờ gần đây Yến Thính Lễ cũng không về đây - bởi gói đồ ăn vặt cô ăn dở lần trước vẫn còn nguyên trên ghế sofa.

Cánh cửa phía sau khép lại.

Trời đã chập choạng tối, ánh sáng trong phòng mờ mịt. Cô vừa đứng vững, Yến Thính Lễ đã cúi xuống hôn lên cổ cô.

Anh quá cao, mỗi lần muốn hôn cô đều phải cúi người, cong cổ xuống.

Cô né, anh lại cúi người đuổi theo.

Thời Tuế bị hôn đến mức viền mắt đỏ hoe, tiếng rên khe khẽ không thành tiếng.

Yến Thính Lễ dừng lại một chút, trong khoảnh khắc đó, cô đẩy anh ra theo phản xạ rồi chạy đi.

Chính cô cũng không rõ tại sao lại chạy - có lẽ chỉ là bản năng sinh học.

Nhưng hành động này, Yến Thính Lễ không thích.

Tâm trạng hôm nay của anh vốn đã không tốt, điều này Thời Tuế chỉ nhận ra khi cô ngồi trên người anh.

Ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ từ đôi mày đang nhíu chặt của cô đến cánh môi cắn chặt:

“Em thích không?”

Cô không trả lời.

Gương mặt anh lạnh đi, ngón tay cái ấn lên môi cô:

“Anh hỏi em đấy.”

Thời Tuế lại bắt đầu rơi nước mắt, trông có vẻ như đang tỏ ra đáng thương.

Cô chưa từng dám cãi lại.

Oái oăm thay, cô lại luôn thấy hưng phấn - còn anh thì càng như vậy.

Khác biệt là, Yến Thính Lễ luôn tỉnh táo hơn cô. Đôi mắt đen sâu của anh nhìn chằm chằm xuống cô, không chút né tránh.

Thời Tuế thực sự cho rằng, việc Yến Thính Lễ duy trì mối quan hệ này suốt hai năm, là vì ở bên cô anh cảm thấy rất “thoải mái”.

Thực ra, cô cũng từng nghĩ - nếu bỏ qua phần “bệnh hoạn” của anh, thì anh thực sự rất “giỏi”.

Đúng lúc đó, điện thoại vứt trên sofa sáng màn hình - là tin nhắn từ Chu Duy gửi tới.

Yến Thính Lễ mở khóa, ném điện thoại trước mặt cô.

Thời Tuế nhìn thấy đoạn tin nhắn ngắn ngủi - là lời giới thiệu bản thân từ Chu Duy.

Chu Duy vốn mạnh dạn, gặp ai vừa mắt sẽ chủ động, vì thế có không ít “ao cá” để lựa chọn.

Nhưng đây mới chỉ là tin nhắn đầu tiên, chứng tỏ lúc trên xe, người Yến Thính Lễ đang nhắn tin không phải cô ấy.

“Muốn anh trả lời thế nào?”

Đầu óc Thời Tuế mơ hồ rối loạn:

“Em... không biết.”

Cô nói rất thờ ơ, như thể chẳng mảy may quan tâm.

Yến Thính Lễ im lặng nhìn cô, bất chợt, ánh mắt dần phủ một tầng băng giá.

Anh chậm rãi lên tiếng:

“Không biết à?”

“Không biết ai đang ngồi trên đùi anh thở dốc à?”

“Nói cho cô ta biết đi, Tuế Tuế.”
« Chương TrướcChương Tiếp »