Chương 14: Yêu Đương, Sẽ Không Để Ai Biết

Do công việc của cha mẹ thường xuyên thay đổi địa điểm, từ nhỏ Thời Tuế đã phải theo họ dời nhà hết Bắc rồi lại Nam.

Cô đã quen với sự bận rộn của họ, quen với việc ăn cơm tối ở nhà bạn bè của bố mẹ, cũng quen với việc khi cô đơn thì tự tìm niềm vui cho bản thân.

Vì vậy, khi Thời Dược áy náy nói rằng sẽ đưa cô đến sống nhờ nhà một người bạn cũ cho đến khi thi đại học xong, cô gần như không suy nghĩ gì nhiều, chỉ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Thời Tuế nghĩ lần này cũng chỉ là những cô chú bình thường như trước, cho đến khi cô được Yến Tắc Thành dẫn vào biệt thự xa hoa tráng lệ của nhà họ Yến.

Lần đầu gặp Yến Thính Lễ là ở cầu thang, ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt anh nhìn cô khi ấy.

Đến giờ vẫn như một hẻm vực sâu thẳm, nằm chắn ngang trong lòng cô.

Khái niệm mơ hồ về “sự phân cấp giai tầng” trong sách vở, đến khoảnh khắc ấy bỗng khắc sâu rõ ràng trong trí óc Thời Tuế.

Hôm đó, Tống Tiệp cũng có mặt ở nhà đón tiếp cô, thái độ dịu dàng nhưng nhạt nhẽo, như một ly nước lọc.

Thời Tuế không muốn tỏ ra rụt rè.

Nhưng dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, cô vẫn không giấu được vẻ lúng túng, chỉ sợ nhìn thấy chút không hài lòng nào trên mặt nữ chủ nhân.

Thực tế cho thấy, cô lo lắng quá mức.

Yến Tắc Thành và Tống Tiệp bận rộn suốt ngày, sự xuất hiện của cô trong căn biệt thự rộng lớn nhà họ Yến chẳng khác nào một hạt bồ công anh nhẹ nhàng rơi xuống đất, không hề tạo nên bất cứ xáo động nào.

Còn Yến Thính Lễ, người sống cùng tầng ba với cô, thì bận rộn hơn nhiều.

Ngày thường anh đi học, cuối tuần thì tham gia các lớp huấn luyện và cuộc thi.

Phần lớn thời gian, ngoài vài người giúp việc, căn nhà này gần như chẳng có ai.

Thế nên dây thần kinh căng thẳng của Thời Tuế dần thả lỏng, cô cũng bắt đầu thích nghi với cuộc sống ở đây.

Đôi khi vẫn cảm thấy cô đơn, nhưng may là cô vốn rất giỏi tự tìm niềm vui.

Dù sống cùng một mái nhà, ngày nào cũng chạm mặt, nhưng giữa cô và Yến Thính Lễ vẫn giữ được sự lễ độ như người dưng.

Sáng sớm đầu tóc bù xù, tối đến thì ngáp ngắn ngáp dài pha sữa, thỉnh thoảng còn mặc váy ngủ vừa hát vừa nhảy loanh quanh.

Anh thì luôn xuất hiện một cách đột ngột, khiến cô giật mình hoảng hốt.

Điều duy nhất khiến cô thấy an ủi là - phản ứng của Yến Thính Lễ luôn rất lịch thiệp.

Thường thì anh chỉ liếc mắt nhàn nhạt, rồi bình thản dời mắt đi như thể vừa trông thấy một thứ gì đó làm ảnh hưởng mỹ quan.

Lúc đầu, Thời Tuế còn thấy xấu hổ.

Nhưng gặp nhiều rồi, cô cũng dần mặt dày quen thuộc.

Về sau, điều khiến Thời Tuế nghĩ mãi không thông là - rõ ràng ban đầu Yến Thính Lễ như chỉ muốn nhìn cô thêm một cái cũng thấy chướng mắt, vậy mà không biết từ lúc nào, lại trở nên đặc biệt “nhiệt tình” chuyện lên giường cùng cô.

Về việc này, sau đó Yến Thính Lễ từng trả lời một câu khiến cô rất muốn gọi báo cảnh sát:

"Chỉ cần nhìn thêm một cái... là cứng lên rồi."

Chuyện vì sao lại lên giường với Yến Thính Lễ, suy cho cùng vẫn là do Thời Tuế uống say.

Tối đó là buổi tụ tập của nhóm bạn cùng lớp luyện thi mỹ thuật, mọi người đều quen thân.

“Đã mười tám tuổi rồi, phải biết lượng sức mình với rượu chứ.” Một người bạn ôm thùng bia bước vào phòng karaoke: “Sau này đi làm ra xã hội, phải biết cảnh giác, kẻo bị lừa.”

“Đặc biệt là cậu đó, Tuế Tuế, tuyệt đối đừng để ai lừa gạt.”

Còn chuyện sau này ra xã hội có bị lừa hay không thì Thời Tuế chưa biết, chỉ biết tối hôm đó, chính cô đã tự “đào hố chôn mình” không còn đường lui.

Uống vài lon bia, đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, cười ngớ ngẩn không thôi.

Cầm micro trong phòng karaoke gào rú như ma quỷ, cuối cùng còn ôm bạn khóc gọi “mẹ ơi”.

Nhưng đó vẫn chưa phải điều kinh khủng nhất.

Điều kinh khủng nhất là - khi Thời Tuế được dìu về nhà họ Yến, người mở cửa lại là Yến Thính Lễ.

Thời Tuế chẳng hề cảm nhận được khí áp lạnh lẽo toát ra từ anh.

Cô tròn mắt nhìn anh, ngơ ngác buột miệng: “Oa...”

Đẹp trai như nhân vật trong anime Nhật Bản vậy.

Đầu óc cô khi say như bồng bềnh trên mây, chẳng hiểu dây thần kinh nào bị chập, cô chợt đứng thẳng người, bắt chước kiểu chào của nữ chính anime, nghiêm túc giơ tay chào anh:

“Ohayo, onii-chan!”

Người bạn đi cùng ngạc nhiên hỏi: “Tuế Tuế, đây là anh trai cậu à?”

Thời Tuế vẫn cười ngu ngơ chưa kịp phản ứng gì thì tay đã bị ai đó kéo mạnh, gió điều hòa phả vào người, cô lập tức bị lôi vào trong nhà.

Không biết Yến Thính Lễ đã nói gì với bạn cô, lúc lấy lại ý thức thì cửa đã đóng sập lại.

Trong nhà tối om không bật đèn, cô bị kéo lê vào thang máy.

Thời Tuế giật mình vùng vẫy, rồi chợt nhớ ra hôm nay cô giúp việc xin nghỉ, trong nhà chỉ còn hai người bọn họ.

Trong không gian kín của thang máy, cô lại cảm thấy an toàn.

Tựa vào vách thang, cô không nhịn được mà tiếp tục ngắm nhìn Yến Thính Lễ.

Nhìn trán anh, sống mũi, môi mỏng...

Nơi kết nối giữa cằm và cổ có một nốt ruồi nhỏ, quyến rũ đến đáng sợ.

“Anh đẹp trai thật đấy.” Cô vô thức đưa tay chạm lên chân mày anh.

Thời Tuế hoàn toàn không ý thức được mình đang làm gì, chỉ cảm thấy như thể đã muốn làm vậy từ rất lâu rồi.

Yến Thính Lễ né đi một chút, đôi mắt đen láy rơi trên mặt cô, chậm rãi quan sát.

Cô say đến mặt dày, ngơ ngác rướn tới, anh cũng không né nữa.

“Làm người mẫu cho em nhé.” Bàn tay cô chạm lên làn da như ngọc lạnh lẽo, lưu luyến không buông: “Em nhất định sẽ vẽ anh thật đẹp.”

Anh nhìn cô, khóe môi cong lên, cúi người hỏi: “Có lợi gì cho anh không?”

“Lợi à?”

Thời Tuế ôm mặt cười khúc khích: “Chỉ cần anh làm mẫu cho em, cho em ở biệt thự, lái siêu xe, cái gì em cũng chịu!”

L*иg ngực Yến Thính Lễ khẽ rung, rõ ràng là bị cô chọc cười thật sự, giọng cười quyến rũ như gãi ngứa tận dây thần kinh cô:

“Được thôi, anh đồng ý.”

“Nhưng chỉ giới hạn hôm nay.” Anh nhướng mày: “Không tranh thủ thời gian à?”

Tiếng “ting” vang lên, thang máy mở cửa.

Cô ngơ ngác dẫn anh vào phòng ngủ, chậm rãi dựng giá vẽ.

Quay đầu lại, thấy anh đứng dựa tường, khoanh tay lười biếng.

Cô cau mày thắc mắc: “Sao anh còn chưa cởi đồ?”

Hàng mi dài của Yến Thính Lễ rũ xuống, ánh mắt đen đặc xuyên qua ánh đèn cam chiếu tới: “Cởi?”

“Anh không bảo sẽ làm người mẫu sao?”

Anh nhìn cô, khóe môi cong lên, nở một nụ cười chậm rãi: “Ý em là... muốn anh làm người mẫu khỏa thân?”

“Đúng thế.”

“Không được.”

“Sao lại không?” Thời Tuế không phục.

“Phải có điều kiện trao đổi.” Anh vừa nói, ánh mắt vừa lướt chậm trên da cô, yết hầu khẽ chuyển động.

Đặt vào hiện tại, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt đó, Thời Tuế chắc chắn đã bỏ chạy không kịp. Nhưng lúc ấy, say đến lú lẫn, cô vẫn ngây ngô hỏi:

“Điều kiện gì cơ?”

“Rất đơn giản.” Con ngươi đen của Yến Thính Lễ khẽ chuyển, như dụ dỗ, như khıêυ khí©h.

“Lại đây, hôn anh.”

Thời Tuế cảm thấy, chắc cô không phải say rượu, mà là trúng tà.

Không hiểu sao lại như bị thôi miên mà bước tới, ngón chân kiễng lên như đang chạm vào một tác phẩm nghệ thuật.

Hơi thở đến gần.

Cô đâm thẳng vào đôi mắt đen như vực sâu của anh.

Khoảnh khắc đó, sau gáy lạnh buốt.

Bản năng của con mồi lập tức cảnh báo, khiến cô khựng lại, chân khẽ lùi về sau.

Yến Thính Lễ vẫn đứng yên bất động.

Vẫn lịch thiệp, ánh mắt lạnh như tuyết, không lộ ra chút ham muốn trần tục nào.

Thời Tuế tự nghi ngờ bản thân quá đa nghi, cuối cùng lòng háo sắc thắng bản năng.

Cô chậm rãi áp môi mình lên đôi môi xinh đẹp của anh.

Chỉ chạm nhẹ một cái...

Thắt lưng đã bị anh giữ chặt, lực siết mạnh đến đáng sợ, khiến cô run lẩy bẩy.

“Cái này không gọi là hôn.” Đầu lưỡi anh bất ngờ xâm nhập, cực kỳ mãnh liệt, yết hầu khẽ lăn, như kẻ khát nước uống cạn từng giọt ngọt ngào trong miệng cô, khiến đầu óc cô quay cuồng,

“Cái này mới đúng.”

Tối hôm đó, người duy nhất bị cắn khắp người... chỉ có cô.

Trời còn chưa sáng, Thời Tuế đã tỉnh rượu, vừa quay đầu liền nhìn thấy Yến Thính Lễ đang nằm cạnh mình, đầu óc cô lập tức trống rỗng.

Ký ức chỉ là những mảnh vỡ mờ mịt.

Cụ thể đã “lăn giường” thế nào thì cô hoàn toàn không nhớ rõ, nhưng cái kɧoáı ©ảʍ đắm chìm trong hoan lạc, cùng nỗi thất vọng khi Yến Thính Lễ tiếc nuối nói rằng “không có bao thì không thể làm tiếp...” thì cô lại nhớ rành rọt từng chút một.

Rành rọt đến mức tê dại cả da đầu.

Không biết nên đối mặt thế nào, cô đành ôm đầu bỏ chạy.

Trời chưa sáng đã xuống lầu, chạy vòng quanh khu biệt thự một cách vô định.

Cho đến khi mặt trời lên cao, cô phát hiện mình không mang điện thoại, chẳng thể đi đâu, lại chịu không nổi cái nóng, đành lén lút quay về.

Lúc ấy, Thời Tuế còn cảm thấy áy náy vì bản thân đã “ép buộc” Yến Thính Lễ, cô chưa từng nghĩ sẽ có lần thứ hai.

Ai ngờ vừa về đến nơi, chỉ vì một câu dụ dỗ bâng quơ, cô lại như trúng tà mà hôn anh lần nữa.

Lần đầu còn có thể viện cớ là ngoài ý muốn, nhưng những lần vụиɠ ŧяộʍ sau đó, cô không còn tìm được bất cứ lý do nào để biện hộ.

Thời Tuế không thể không thừa nhận.

Cô khao khát Yến Thính Lễ, và sa đọa trong kɧoáı ©ảʍ mà anh mang đến.

Giới hạn cuối cùng mà cô đặt ra cho mối quan hệ này chính là: Tuyệt đối không được động lòng.

Và cũng tuyệt đối không thể để ai biết.

Suốt hai năm qua, cô bịt tai, che mắt, cố gắng lờ đi mọi tín hiệu từ anh.

Thậm chí đôi lúc còn có ý định cắt đứt.

Ít ra khi rời xa, cô sẽ không bị giằng xé đến vậy.

“Tuế Tuế.” giọng Yến Thính Lễ kéo cô ra khỏi cơn ngơ ngẩn, mang theo chút lạnh nhạt giễu cợt: “Lần sau em giả vờ không nghe thấy, nhớ làm cho tự nhiên chút, có lẽ sẽ thuyết phục hơn.”

Mi mắt Thời Tuế khẽ run.

Chỉ vài lời, anh đã đẩy cô lên bệ cao, không cho cô bất kỳ cơ hội trốn tránh nào.

“Chúng ta không thể...” Cô chỉ có thể cúi đầu, khó khăn lắm mới thốt ra được ba chữ: “Yêu đương được.”

“Lý do.”

“Không hợp.”

“Về kích thước à? Rất hợp đấy.”

Thời Tuế không đáp, chỉ nhỏ giọng van xin: “Cứ như bây giờ... không được sao?”

Giọng cô hơi nghẹn lại, tim đập hỗn loạn.

Cô biết, nói vậy sẽ khiến Yến Thính Lễ không vui.

Nhưng đây là cách thỏa hiệp mà cô có thể nghĩ ra duy nhất lúc này.

Yến Thính Lễ không biểu lộ cảm xúc, thậm chí còn cúi đầu giúp cô chỉnh lại váy áo một cách cẩn thận.

“Là mối quan hệ như hiện tại.” Anh ngừng lại, thấp giọng xác nhận: “Lén lút với anh ở trường học?”

Anh cố ý nói một cách khó nghe.

Thời Tuế cắn răng, giận dỗi: “Đúng, em thích như vậy đấy.”

Yến Thính Lễ cười lạnh: “Tốt, theo ý em.”

“Vậy từ giờ anh sẽ hôn em, chạm vào em ở bất kỳ đâu trong trường mà anh muốn.” Ánh mắt anh quét qua cổ áo xộc xệch của cô: “Chỉ cần không ai biết, đúng không?”

Ánh mắt xâm lược trắng trợn đó khiến Thời Tuế rùng mình: “Không... tất nhiên không phải.”

Cô bị anh xoay người ép sát vào cửa kính ô tô.

Yến Thính Lễ từ phía sau ôm lấy cô, nâng cằm cô lên: “Tuế Tuế, nhìn ra ngoài.”

Cô bị ép áp mặt vào cửa kính, sắc mặt lập tức thay đổi.

Cô nhìn thấy Tô Dạ.

Tô Dạ đang xách cặp đi làm về, vừa gọi điện thoại vừa mở cửa xe, đứng chéo phía trước xe họ.

“Thả em ra.” Cô vùng vẫy kịch liệt: “Yến Thính Lễ, anh...!”

Anh bịt miệng cô từ phía sau.

“Suỵt.” Anh hôn lên cổ cô, thì thầm: “Không thể để người ta nhìn thấy đâu.”

“Nếu không... ngày mai tin sẽ lên bảng thông báo trường.” Yến Thính Lễ ngừng lại, rồi gằn từng tiếng: “Rằng chúng ta vụиɠ ŧяộʍ trên xe.”

Thời Tuế không dám tưởng tượng, dùng hết sức giãy giụa, nhưng trước mặt cô toàn là cơ bắp săn chắc của Yến Thính Lễ, chẳng nhúc nhích chút nào.

Ngược lại, cả xe còn khẽ rung lên, khiến Tô Dạ ngoài cửa nghi hoặc quay đầu nhìn về phía họ.

Tô Dạ có thấy không?

Thời Tuế hoảng đến mức quên cả thở.

“Nữa bước thôi.” Yến Thính Lễ ghé bên tai cô nói: “Thầy Tô sẽ thật sự nghĩ là chúng ta đang làʍ t̠ìиɦ trong xe đấy.”

Thời Tuế nén tiếng nức nở, cố gắng im lặng.

May mà Tô Dạ chỉ liếc một cái, sau đó lên xe và rời đi.

Không gian lại trở về yên ắng, Yến Thính Lễ bỗng mất hứng, thu chân về tựa vào ghế: “Quên không nói với em, xe này dán phim cách nhìn rồi.”

Thời Tuế vẫn chưa hoàn hồn, cả người cứng ngắc, mãi đến khi hoàn hồn mới nổi cơn thịnh nộ, tát mạnh vào cằm anh, để lại một vệt đỏ trên làn da trắng muốt: “Yến Thính Lễ, anh có thể đừng ép em nữa được không?!”

Yến Thính Lễ không tránh né.

Chỉ cụp mắt, bóng tối che phủ hàng mi dài.

Ngón tay Thời Tuế khẽ run, trong lòng dậy sóng.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng.

“Ép em?” Anh lau vết xước trên cằm, sắc mặt không chút biểu cảm: “Nếu anh thật sự ép em, thì ngay lúc lên xe em đã bị anh đè xuống rồi.”

“Hoặc là hai năm trước, anh đã nhốt em trong một căn nhà không ai biết, trên người em sẽ không còn lấy một mảnh vải.”

“Chứ không phải như bây giờ.” Ánh mắt anh lóe lên ý cười giễu cợt, nhưng rồi đột ngột im lặng.

Luôn luôn như một con chó nhỏ, khát cầu từng chút tình yêu mơ hồ.

Thời Tuế ngơ ngác, chờ anh nói tiếp, nhưng Yến Thính Lễ không nói gì nữa.

Chiếc xe của Tô Dạ đã đi xa, Yến Thính Lễ mở cửa xe, sắc mặt lạnh băng: “Nhiệm vụ của em xong rồi.”

Một thái độ tiễn khách rõ rệt.

Chấm dứt trong căng thẳng.

Thời Tuế không nói một lời, cúi đầu chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch, xách túi định rời đi: “Vậy coi như thế đi.”

Cô không muốn dây dưa với Yến Thính Lễ nữa.

Một chút cũng không.

Chưa kịp bước ra, lại bị anh kéo ngược trở lại, cửa xe đóng sầm.

Gương mặt Yến Thính Lễ ở rất gần.

Lúc này, anh để lộ ra cảm xúc thật sự - như đang kiềm chế, như đang tức giận.

Anh nhìn cô thật lâu, cuối cùng mới nghiến răng nói từng chữ: “Anh sẽ không để ai biết.”

Thời Tuế chưa kịp hiểu: “Cái gì?”

“Yêu đương.” Bàn tay anh siết chặt lấy vai cô: “Anh sẽ không để ai biết.”