Chương 12: Mập Mờ

Một tuần mới bắt đầu.

Trường tắt đèn lúc 11 giờ rưỡi, Thời Tuế về ký túc, rửa mặt xong liền đi ngủ.

Sáng hôm sau, cô mở khung trò chuyện, mới thấy tin nhắn của Yến Thính Lễ gửi lúc nửa đêm.

Chỉ là một con số: [1]. Không mang ý nghĩa gì rõ ràng, có lẽ chỉ để báo hiệu: "Anh vẫn sống."

Thời Tuế nhớ đến mấy cuộc gọi tối qua định thực hiện, mặt không cảm xúc bấm tắt màn hình.

Giữa họ, từ trước đến nay, luôn là anh nắm giữ toàn bộ hành tung của cô.

Còn cô thì cứ mãi trốn tránh, dường như quên mất một sự thật: khi Yến Thính Lễ không muốn, cô thậm chí còn chẳng thể tìm ra anh.

Buổi sáng học kín tiết. Đến trưa, khi cô cùng bạn cùng phòng từ giảng đường bước ra, bất ngờ nhận được một cuộc gọi - là từ Tống Tiệp.

Ngón tay cô siết lại, vẻ mặt thoáng ngỡ ngàng.

"Sao vậy Tuế Tuế?" Tạ Tịnh đang khoác tay cô hỏi.

Thời Tuế cúi đầu nhìn điện thoại: "Cậu và An Nhiên cứ đi căn tin trước đi, tớ có chút việc."

"Ừ, có cần bọn tớ giữ chỗ không?"

Thời Tuế lắc đầu: "Không cần đâu."

Cô nhanh chân tránh khỏi đám đông, tìm một nơi yên tĩnh rồi nhận cuộc gọi.

Giọng nghiêm túc: "Dì ạ."

"Tuế Tuế." Tống Tiệp gọi cô: “Cháu đang bận à?"

Thời Tuế: "Cháu vừa tan học, không bận ạ."

Tống Tiệp "ừ" nhẹ một tiếng, trò chuyện đôi câu, giọng mang theo mệt mỏi nhàn nhạt.

Thời Tuế và Tống Tiệp gặp nhau không nhiều, nói chuyện riêng lại càng ít đến đếm trên đầu ngón tay. Đoán rằng bà có việc cần nhờ, cô chủ động hỏi:

"Dì có chuyện gì cần cháu giúp không ạ?"

"Là thế này, dì gọi cho Thính Lễ mà không liên lạc được, chân dì thì đang bị thương, đi lại không tiện. Vừa hay cháu với nó học cùng trường, nếu tiện thì giúp dì gặp nó một lát, bảo nó gọi lại cho dì."

Thời Tuế khựng lại: "Chân dì bị sao ạ?"

"Bị trẹo nhẹ thôi, không sao cả." Tống Tiệp dường như không muốn nói nhiều: "Cháu giúp được không?"

Thời Tuế chẳng có lý do gì để từ chối: "Dạ được."

Hai người cũng không có gì nhiều để nói, kết thúc bằng vài lời xã giao rồi cúp máy.

Thời Tuế nhìn màn hình, đầu óc vẫn đang tiêu hóa những gì vừa nghe.

Yến Thính Lễ không nghe máy của Tống Tiệp.

Họ cãi nhau hôm qua à?

Tay cô dừng lại ở khung trò chuyện với Yến Thính Lễ.

Đột nhiên thấy đau đầu.

Lẽ nào trong mắt Tống Tiệp, cô và Yến Thính Lễ rất thân thiết?

Đến cô còn chẳng làm được, sao lại nhờ cô chứ.

Thời Tuế thở dài, sửa đi sửa lại tin nhắn mấy lần, cuối cùng gửi đi:

[Hôm nay anh rảnh lúc nào?]

Đầu bên kia mãi vẫn chưa hồi âm.

Cũng không lạ, anh luôn bận, rất ít khi trò chuyện qua mạng.

Hôm nay Thời Tuế cũng không rảnh rỗi gì, ngược lại, kín tiết cả ngày.

Cô đang lưỡng lự không biết có nên gọi thẳng hay không, nghĩ đến chỗ học buổi chiều, lại thay đổi ý định.

Ngành của cô có mấy môn chuyên ngành phải học ở phòng máy.

Học viện Thông tin và Giao thoa sở hữu thiết bị hàng đầu cả nước, bên Mỹ thuật đã nộp đơn xin bao lần mới được phê duyệt cho vào học.

Học kỳ này, chuyên ngành của Thời Tuế được vào trải nghiệm, dù đã đến đây học vài lần, nhưng mỗi lần vẫn không tránh được cảm giác choáng ngợp trước tòa nhà hiện đại, sáng loáng, tràn ngập cảm giác công nghệ tương lai này.

A Đại là trường kỹ thuật hàng đầu trong nước, ngân sách cấp cho các học viện mũi nhọn tất nhiên cũng tăng theo, chưa kể còn có những khoản quyên góp khổng lồ từ các đại gia trong ngành.

So với bên này, Học viện Mỹ thuật dù có hoành tráng thế nào đi nữa, cũng giống như con ruột và con vợ lẽ vậy - khác biệt một trời một vực.

Chiều tối, Thời Tuế học xong tiết cuối, rời khỏi phòng máy.

Tòa nhà Học viện Giao thoa cao hơn hai mươi tầng, lớp cô học ở tầng mười một.

Sinh viên qua lại vội vã, người thì mặc áo blouse trắng, người thì vừa uống cà phê vừa học nhóm, ai nấy đều bận rộn.

Không khí học thuật quá đậm đặc khiến cả Tạ Tịnh và An Nhiên cũng không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ đi đến thang máy.

Vào thang, Thời Tuế theo thói quen đứng vào trong, lấy điện thoại ra.

Cô đoán Yến Thính Lễ chắc cũng học bên này, tính gọi anh ra gặp một lát.

Thang máy hạ được hai tầng.

Bỗng một tiếng "ting", cửa mở ra, bên ngoài đông nghịt người tràn vào.

Thời Tuế vừa nhìn thấy tin nhắn hồi âm của Yến Thính Lễ thì tay áo bị ai đó kéo giật một cái.

Cô quay đầu lại, thấy Tạ Tịnh đang hét lên trong câm lặng - tay chỉ vội về phía cửa.

Thời Tuế nhìn theo, đồng tử co rút.

Thật trùng hợp, Yến Thính Lễ đang bước vào.

Anh mặc áo khoác đen, balo đeo hờ trên vai, khuôn mặt bình thản.

Bên cạnh anh là mấy nam sinh, vừa đi vừa trò chuyện.

Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, Thời Tuế lập tức dời mắt đi.

Vừa lúc nhìn thấy tin nhắn anh mới gửi:

[Nhớ anh à?]

Cô mím môi, giả vờ như chưa thấy, lập tức tắt màn hình.

Những người mới vào đều là nam sinh cao lớn, khiến không gian trong thang máy trở nên chật chội, không khí cũng ngột ngạt.

Yến Thính Lễ đứng không xa.

Bên cạnh anh có người hỏi chuyện học hành, anh vừa trả lời vừa nhìn điện thoại.

Lâm An Nhiên gửi tin vào nhóm:

[Nhìn lần nào cũng thấy đẹp trai quá trời!]

Tạ Tịnh: [Tuần trước còn xin WeChat của ảnh, không biết ảnh có nhớ mình không.]

Lâm An Nhiên: [Đẹp trai vậy mà không thèm yêu ai, uổng quá uổng!]

Giờ tan học, người lên thang máy ngày càng đông, càng lúc càng chật chội.

Thời Tuế dứt khoát lùi hẳn vào góc trong cùng, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của bản thân.

Vừa đứng yên thì một nam sinh phía trước – người đang nói chuyện với Yến Thính Lễ – bị đẩy lùi về sau.

Cậu bị chen đến mức loạng choạng, ngã về phía cô.

Thời Tuế không kịp né, đành trừng mắt nhìn nhau.

Ngay lúc sắp va vào nhau, tay của nam sinh bị kéo lại - là Yến Thính Lễ ra tay, ánh mắt bình thản quét tới.

Nam sinh tỉnh ra, nhìn Thời Tuế: "Xin lỗi, đông quá."

"Không sao."

Trác Hạo Vũ nhìn thấy Thời Tuế thì sững lại - ngỡ ngàng vì nhan sắc của cô, mắt không rời được.

Còn đang định nói gì đó, đã bị người ta kéo ra chỗ khác, vị trí cũ bị chiếm.

Cậu quay sang nhìn Yến Thính Lễ, hơi khó hiểu:

"Anh Yến?"

"Đứng yên." Giọng anh lạnh băng.

"Ồ."

Yến Thính Lễ đứng rất gần.

Thời Tuế không cần ngẩng đầu cũng biết.

Hơi thở của nhau quá quen thuộc, dù giữa đám đông trong thang máy cũng không lẫn đi đâu được.

Cô cúi mắt nín thở, gần như thu mình thành một cục nhỏ.

Người cuối cùng vào thang máy, cô không nhúc nhích nổi, cả người bị ép sát vào tường.

Người trước mặt lại càng lấn tới.

Anh quá cao, đứng trước cô như một bức tường, hơi thở tràn ngập quanh cô.

Tạ Tịnh và Lâm An Nhiên bị đẩy ra phía bên kia, ánh mắt cứ nhìn về phía này liên tục.

Yến Thính Lễ chống tay lên tường, che chắn hết tầm nhìn của người khác.

Thời Tuế không nhịn được, cúi đầu nhắn tin:

[Anh đừng đứng gần em như vậy!]

"Gần lắm sao?" Anh đáp.

Câu nói bật ra khiến mấy người quay đầu nhìn.

Tim Thời Tuế giật thót, mặt ngoài vẫn phải giả vờ bình tĩnh gõ tin nhắn:

[Anh sao lại nói ra miệng rồi?]

Yến Thính Lễ bình tĩnh giơ tay, chạm lên tai nghe, ra vẻ như đang gọi điện.

Mọi người lại quay đi.

"Lười gõ chữ."

Thời Tuế tê cả da đầu:

[Anh nhắn tin cho em đi!]

"Không."

Giọng Yến Thính Lễ trầm thấp:

"Sao không trả lời câu hỏi của anh?"

Câu hỏi nào?

Thời Tuế ngẫm lại một lúc, mới nhớ ra dòng chữ trên màn hình: "Nhớ anh à?"

Cô chớp mắt, cố tỏ ra không nghe thấy gì.

Bất chợt, bàn tay còn lại giấu dưới tay áo của cô bị ai đó nắm lấy.

Cảm giác mát lạnh như ngọc lướt dọc theo đường chỉ tay, vuốt ve dịu dàng.

Mặt Thời Tuế nóng bừng lên, cô muốn rút tay lại, nhưng anh không buông.

“Hửm?” Anh lại lên tiếng, ngón tay quấn lấy tay cô như rắn trườn.

Thời Tuế sắp phát điên rồi, cuối cùng đành buông xuôi chống cự.

Ngón tay hoàn toàn bị anh bao trọn trong lòng bàn tay.

“Trả lời anh đi.” Anh gãi nhẹ lòng bàn tay cô.

Anh lúc nào cũng như thế, bằng mọi cách phải moi được câu trả lời mình muốn.

Thời Tuế bị dồn đến đường cùng, thậm chí quên cả dùng điện thoại, chỉ khe khẽ rít ra từ mũi một tiếng: “Ừm.”

“Tuế Tuế?” Lâm An Nhiên ngơ ngác: “Cậu vừa nói gì thế?”

Thời Tuế toát cả mồ hôi lạnh: “Không có gì cả.”

Yến Thính Lễ khẽ cười, tay nhéo nhẹ đầu ngón tay cô như đang trêu chọc.

May mà thang máy đúng lúc đến tầng một, Thời Tuế liền nhân cơ hội rút tay về, lao ra khỏi thang máy như chạy trốn.

Cùng lúc đó, điện thoại rung lên một cái.

Tin nhắn của Yến Thính Lễ:

[Đợi anh ở cửa sau.]

Thời Tuế lướt nhanh mắt qua tin nhắn, vội vã bước đi.

Trác Hạo Vũ theo phản xạ bước lên một bước, phía sau Hạ Nam kéo cặp cậu lại: “Hạo Tử, cậu định đi đâu đấy?”

“Tớ.” Vành tai cậu đỏ lên.

Hạ Nam hỏi tiếp: “Sao thế?”

“Không có gì.”

“Tớ không tin cậu đâu.” Hạ Nam nhạy bén liếc về hướng ba người Thời Tuế rời đi, hạ giọng: “Khai mau, cậu để ý cô gái nào rồi?”

Đúng lúc này, Yến Thính Lễ là người cuối cùng bước ra khỏi thang máy.

Thấy nét mặt của Trác Hạo Vũ, Hạ Nam bật cười, đẩy cậu một cái: “Chà, thật sự thích người ta à? Vậy còn không mau xin WeChat rồi hẹn đi ăn lẩu!”

Trác Hạo Vũ bị chọc cho động lòng, vừa định bước đi: “Vậy để tớ đi.”

Lời còn chưa dứt, vai cậu đã bị ai đó giữ lại.

“Anh Yến?” Trác Hạo Vũ ngạc nhiên.

“Cô ấy có bạn trai rồi.”

“Gì cơ?” Cậu sốc.

Không hiểu sao, Trác Hạo Vũ cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói của Yến Thính Lễ.

Loại lạnh lùng này không giống thường ngày.

“Sao anh biết?”

“Cổ cô ấy.” Yến Thính Lễ liếc cậu một cái, cười nhạt, nhưng không chạm mắt: “Có vết hôn.”

Trác Hạo Vũ sững sờ tại chỗ: “Anh chắc nhìn rõ chứ?”

Yến Thính Lễ chỉ vào bên cổ mình, thản nhiên nói: “Ngay vị trí này.”

Trác Hạo Vũ cạn lời, nét mặt như vừa đánh mất điều gì đó quý giá.

“Ai chà.” Hạ Nam khoác vai cậu cười hề hề, hóng chuyện không ngán gì: “Thất tình trong một giây rồi nhé.”

Trác Hạo Vũ cau mày, hất tay hắn ra: “Cút.”

Yến Thính Lễ thu lại ánh nhìn, giơ tay: “Tôi có việc, đi trước.”

“Dạ vâng, tạm biệt anh Yến.” Hạ Nam vẫy tay, rồi khoác vai Trác Hạo Vũ: “Đi thôi, đừng nhìn nữa, người ta có người yêu rồi.”

“Trời ơi Tuế Tuế, cậu với Yến Thính Lễ vừa rồi gần nhau quá trời luôn á!” Vừa đi xa một chút, Tạ Tịnh đã kích động hét lên: “Sao? Người anh ấy có thơm không?”

Lâm An Nhiên cũng phụ họa: “Có cảm giác nghẹt thở không?”

Ngón tay Thời Tuế vẫn còn đọng lại chút mồ hôi ẩm ướt do bị anh vuốt ve vừa nãy: “Có.”

Đúng là muốn ngộp thở thật.

“Tiếc ghê á.”

“Sao thế?”

“Tớ cảm thấy Yến Thính Lễ có bạn gái rồi.” Tạ Tịnh tiếc nuối nói.

Bước chân Thời Tuế khựng lại một nhịp.

Lâm An Nhiên đẩy gọng kính: “Cậu nhìn ra bằng cách nào?”

“Giác quan thứ sáu!” Tạ Tịnh nói chắc nịch: “Mấy cậu không nghe giọng ảnh gọi điện lúc nãy à? Dịu dàng rồi ám muội nữa.”

“...?”

Thời Tuế hoảng hốt: “Dịu, dịu dàng?”

Tạ Tịnh: “Cái giọng đó mà cũng nói với anh em bạn bè được hả?”

Lâm An Nhiên: “Nhưng Duy Duy không phải nói Yến Thính Lễ bảo lên đại học không định yêu đương sao?”

“Cái đó mà cậu cũng tin!” Tạ Tịnh bĩu môi: “Biết đâu chỉ là cái cớ để từ chối người ta thôi.”

Cô giơ một ngón tay lên, hạ giọng: “Tớ linh cảm Yến Thính Lễ đang yêu thầm ai đó, kiểu yêu trong bóng tối. Mấy cậu nghĩ anh ấy thích kiểu con gái nào?”

Lâm An Nhiên: “Tớ đoán là kiểu thông minh, chân dài, khí chất tổng tài.”

“Chuẩn bài luôn.” Tạ Tịnh gật đầu đồng tình.

Thời Tuế: “...”

“Sao Tuế Tuế cậu nhìn tớ kiểu gì vậy?”

“Tớ cũng cảm thấy cậu nói đúng đó.”