Mưa chảy dọc theo khung cửa sổ, tựa như hai vệt lệ uốn lượn.
Hôm nay trời mưa, trời tối sớm hơn mọi khi. Thời Tuế nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói dịu dàng của Chu Tử Yên vang lên bên tai:
“Ban đầu, chú Yến và dì Tống là một cuộc hôn nhân gia tộc không có tình cảm.”
Năm thứ hai sau khi Yến Tắc Thành và Tống Tiệp kết hôn cũng là năm hai nhà Yến - Tống mạnh tay hợp tác, cùng nhau sáng lập công ty con của tập đoàn – Khởi Thăng Khoa Kỹ. Khi gia tộc sắp xếp cuộc hôn nhân này, Tống Tiệp buộc phải chia tay mối tình đầu, lòng tan nát, mang theo đầy oán hận bước vào hôn nhân.
Cuộc hôn nhân ấy bắt đầu bằng một cuộc giao dịch, đứa con thừa kế là mấu chốt để duy trì sự ổn định. Vì vậy đến cuối năm thứ hai, Yến Thính Lễ ra đời, từ nhỏ đã được nuôi dạy theo hướng người thừa kế tinh anh.
Hai người Yến - Tống mỗi người mải mê với sự nghiệp riêng, hầu như không ở nhà. Yến Tắc Thành dẫn dắt đội ngũ kỹ thuật, còn Tống Tiệp phụ trách mảng marketing – phân công rõ ràng, ai cũng có thành tựu riêng.
Đến năm thứ năm sau hôn nhân, Khởi Thăng Khoa Kỹ đạt mức lợi nhuận vượt mặt hàng loạt công ty con, vươn lên đứng đầu hai dòng họ. Cũng trong năm đó, Yến Tắc Thành và Tống Tiệp dần nảy sinh tình cảm, cảm mến nhau vì cùng chung chí hướng, tình cảm đạt đến đỉnh điểm.
Họ cố gắng dành thời gian cho gia đình, xây dựng tổ ấm hạnh phúc, nhưng lại phát hiện đứa con trai lớn – người được nuôi dưỡng như người thừa kế – dường như bẩm sinh đã vô cảm.
“Cũng chính lúc đó, dì Tống lại mang thai.”
Đứa con trai thứ – Yến Tùng Cẩn – được sinh ra trong yêu thương và kỳ vọng.
“Tiệc thôi nôi của Yến Tùng Cẩn tổ chức rất hoành tráng, đến chị còn nhớ được, cứ gặp ai là cười toe toét, đúng là một thiên thần. Trái lại, Yến Thính Lễ thì lạnh lùng, dì Tống từng đưa cậu ta đi kiểm tra xem có bị tự kỷ không cơ.”
Dĩ nhiên kết quả là không có gì bất thường.
“Những năm đó chị đến nhà họ Yến, chỗ nào có Yến Tùng Cẩn là xung quanh đều vây kín người. Chú Yến và dì Tống cưng chiều cậu ấy như bảo vật.”
“Còn nói Yến Thính Lễ phản ứng thế nào? Cậu ta dường như chẳng phản ứng gì cả, vẫn giỏi đến mức biếи ŧɦái như thường, cứ như thật sự không có cảm xúc vậy.”
Bước ngoặt xảy ra khi Yến Tùng Cẩn năm tuổi.
Lúc đó Yến Thính Lễ mười tuổi, ôm về một con mèo hoang, tự tay tắm rửa, cho mèo ăn.
Yến Tùng Cẩn lẽo đẽo theo sau anh trai, cẩn thận hỏi: “Em có thể sờ con mèo một chút được không?”
Trẻ em lớn lên trong tình yêu thường dễ khiến người khác yêu quý, chẳng ai nỡ lòng từ chối chúng cả.
Nhưng đến ngày hôm sau, Yến Tùng Cẩn nổi mẩn đỏ khắp người, sốt cao, chẩn đoán bị dị ứng nặng với lông mèo.
“Sau đó thì sao?”
Chu Tử Yên dừng lại một lúc, khẽ nói: “Dì Tống giận quá liền ném mèo đi.”
“Yến Thính Lễ sau khi tan học đã vòng quanh khu nhà tìm đến tận trời tối.”
Nhưng tất cả những chuyện đó không để lại dấu vết gì, Yến Thính Lễ chẳng nói một lời.
Lịch trình cuộc sống của cậu ta vẫn đều đặn như thường, hôm đó là ngày luyện đàn, cậu ta vẫn luyện piano ba tiếng trong phòng đàn như cũ.
Hàng mi của Thời Tuế khẽ rung: “Vậy cuối cùng Yến Tùng Cẩn xảy ra chuyện thế nào?”
“Nghe thì có vẻ như cẩu huyết, nhưng sự thật đúng là như thế.” Chu Tử Yên thở dài.
Cuối tuần hôm đó, Yến Tùng Cẩn có buổi học khúc côn cầu. Thường ngày là tài xế hoặc bảo mẫu đưa đón, nhưng hôm đó Yến Tắc Thành vừa công tác về, nhớ con trai nên gọi điện bảo muốn đích thân đến đón.
Mọi thứ đều bình thường như bao ngày.
Nhưng tai nạn vẫn xảy ra – Yến Tắc Thành đến muộn vài phút, chính vài phút đó, Yến Tùng Cẩn băng qua đường và gặp tai nạn.
“Sao lại thế được?” Thời Tuế cao giọng, có chút luống cuống: “Nhưng chuyện này liên quan gì đến Yến Thính Lễ chứ?”
Chu Tử Yên nhìn cô nói: “Tại hiện trường tai nạn, trong lòng Yến Tùng Cẩn còn ôm một con mèo, bộ lông rất giống con mèo Yến Thính Lễ từng mang về.”
“Chắc là cậu ấy chỉ muốn đưa lại con mèo ấy cho anh trai thôi, kết quả thì...” Cô ấy lại thở dài: “Chỉ có thể nói đó là số phận.”
Thời Tuế nghe mà tê dại cả da đầu, vẫn không nhịn được nói: “Nhưng chuyện này cũng đâu thể trách Yến Thính Lễ.”
“Đúng vậy, vốn dĩ không thể trách cậu ta.” Chu Tử Yên khẽ tặc lưỡi: “Chú Yến xưa nay luôn đúng giờ, tại sao hôm đó lại trễ?”
“Tại sao?”
Chu Tử Yên cười khẩy: “Vì bị người phụ nữ bên ngoài dây dưa thêm vài phút.”
Đứa con được yêu thương nhất ra đi, lại kèm theo sự thật tàn nhẫn về sự phản bội của chồng. Bong bóng hạnh phúc vỡ tan, thế giới của Tống Tiệp gần như sụp đổ.
Bà không biết phải trút nỗi đau to lớn này đi đâu, chỉ có thể đổ lỗi lên tất cả mọi người. Dù là Yến Tắc Thành hay Yến Thính Lễ, trong mắt bà đều là hung thủ gián tiếp khiến con trai út thiệt mạng.
Từ đó, lớp vỏ bọc gia đình hạnh phúc bị xé toạc, cái tên Yến Tùng Cẩn trở thành điều cấm kỵ không thể nhắc tới.
Tống Tiệp và Yến Tắc Thành vẫn đóng vai vợ chồng mẫu mực trước mặt người ngoài, nhưng bên trong thì mỗi người đều có tình mới, cuộc sống mục ruỗng từ gốc rễ.
Còn Yến Thính Lễ, thì tiếp tục sống như một cỗ máy được lập trình sẵn, đi theo đúng quỹ đạo đã định.
...
Sau một hồi im lặng thật lâu, Thời Tuế hỏi:
“Vậy còn chị, sao lại không ưa anh ấy như thế?”
“Vì con mèo mà dì Tống vứt đi, chính là con mèo được chị lén mang về đấy.” Chu Tử Yên vô tội đáp: “Trước kia cậu ta thậm chí không cho chị sờ một chút nào.”
Thời Tuế sững lại, mở to mắt: “Chị đừng nói là Tiểu Viên đấy chứ?”
“Đúng rồi đúng rồi.”
Tiểu Viên là một con mèo ba màu lông dài, Thời Tuế từng nhiều lần gặp ở nhà Chu Tử Yên. Tiểu Viên được nuôi dưỡng rất tốt, mười mấy tuổi rồi mà vẫn ăn khỏe, ngủ khỏe, còn có thể nhảy nhót như mèo con.
Thời Tuế không hiểu nổi: “Chỉ vì vậy thôi á?”
“Em cũng thấy không đáng đúng không!” Chu Tử Yên đập bàn: “Cho nên chị mới nói Yến Thính Lễ bị bệnh đấy!”
“Chỉ vì chị giành mất con mèo, mà cậu ta trở nên méo mó, không ngừng tìm cách gây khó dễ, việc gì chị làm ở trường cũng bị ‘vô tình’ để lộ cho ông nội chị biết.”
Thời Tuế: “Nhưng tớ thấy anh ấy đâu có thích Tiểu Viên lắm.”
Ở nhà Chu Tử Yên, mỗi khi Tiểu Viên cọ vào ống quần Yến Thính Lễ, anh cũng chỉ lạnh nhạt né đi.
“Vì Tiểu Viên giờ là mèo của chị, do chị đặt tên.” Chu Tử Yên chớp mắt: “Yến Thính Lễ trước kia gọi nó là Tuệ Tuệ.”
Thời Tuế sững người: “Tuế Tuế?”
“Ồ.”
“Cậu ta là kiểu người suy nghĩ quái gở, chắc thấy Tiểu Viên không còn là mèo của mình nữa nên mới trở mặt, tính chiếm hữu đúng là biếи ŧɦái thật.”
Không hiểu sao, Thời Tuế chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, Yến Thính Lễ đã lặp đi lặp lại cái tên “Thời Tuế” kia, cùng vô số lần khẽ thì thầm “Tuế Tuế” bên tai cô khi ở trên giường.
“À đúng rồi, chị đã nói chưa nhỉ, mắt em rất to, nhìn cực kỳ giống Tiểu Viên, nên lần đầu tiên gặp em chị đã thích rồi đó.” Chu Tử Yên đùa.
Thời Tuế còn đang định nói gì đó thì đột nhiên điện thoại reo lên, hiển thị cuộc gọi đến.
Cô nhấn nghe.
“Em đang ở đâu.” Đầu dây bên kia vang lên tiếng mưa rơi xào xạc, giọng nói hơi khó nghe.
“Em còn ở trung tâm thương mại, đang muốn chơi thêm với chị Yên Yên một chút.” Cô vô thức nín thở: “Được không?”
Đầu bên kia bất chợt nói: “Nói chuyện với anh đi.”
Thời Tuế ngơ ngác: “Hả? Nói gì cơ?”
“Tùy em.”
“Nói gì cũng được.”
Thời Tuế khó hiểu: “Có chuyện gì nhất định phải nói qua điện thoại à?”
“Ừ.”
Chu Tử Yên – người đang dỏng tai nghe hết bảy tám phần cuộc nói chuyện – khẽ chậc một tiếng, lẩm bẩm: “Nghe cứ như thể cậu ta sắp đứt hơi, phải nhờ em truyền sinh mệnh ấy.”
Thời Tuế liếc cô một cái, nhưng thật sự không biết phải nói gì, đành lảm nhảm như kể nhật ký:
“Tối nay tụi em ăn món Thái, chua chua mặn mặn, ăn không quen lắm. Buổi chiều uống nước chanh dây, đúng kiểu giá chém, một ly nhỏ mà tới sáu mươi tám đồng, còn không bằng ly tám tệ ngoài cổng trường.”
“Ừm.”
“Còn thử mấy món đồ xuân mới ra, mua một cái áo len.”
“Ghé cửa hàng phụ kiện, em còn mua một cái mũ.”
Thời Tuế nói được vài câu, tự mình cũng thấy nhạt nhẽo.
“Nhàm chán lắm.”
“Đúng vậy.” Anh khẳng định.
Thời Tuế bĩu môi: “Vậy em không nói nữa.”
“Nói tiếp đi.”
Tiếng mưa bên kia càng lúc càng lớn.
Cô chỉ đành kiếm chuyện để nói: “Anh đang ở đâu vậy? Nghe mưa to quá.”
“Ở trong mưa.”
Cô ngạc nhiên: “Không mang dù sao?”
“Quên rồi.”
Yến Thính Lễ ra khỏi cửa mới nhận ra quên cầm dù, nên thôi chẳng thèm mang nữa.
“Mưa mà không biết né à, anh ngốc thật hả?”
Anh thản nhiên: “Không phải em vẫn luôn nói anh bị bệnh sao?”
Thời Tuế tức đến phát điên: “Vậy anh cứ dầm mưa đi, đừng nói với em!”
Yến Thính Lễ bình thản: “Không nói với em, sao khiến em xót được.”
“Do anh tự chuốc lấy, chó mới xót anh!”
Dù trong lòng vẫn giận, nhưng Thời Tuế cuối cùng vẫn không thể làm ngơ, cô thở dài:
“Anh đang ở đâu? Em đến đón.”
Anh bỗng bật cười rất lâu, khiến Thời Tuế thấy khó hiểu, rồi nghe anh nói:
“Sủa một tiếng anh nghe xem.”
Đúng là khốn nạn thật.
Thời Tuế hít sâu một hơi:
“Đừng nói nhảm nữa, anh rốt cuộc đang ở đâu?”
Anh cười xong, lại nói tiếp:
“Điện thoại hết pin rồi, cúp đây.”
Tối hôm đó là Chủ nhật, hôm sau có tiết học sớm, theo lệ thì Thời Tuế sẽ quay lại trường.
Cô gọi điện cho Yến Thính Lễ thêm mấy lần nữa, nhưng không ai bắt máy. Chu Tử Yên thấy không chịu nổi nữa, kéo tay cô lại:
“Trời ơi đi thôi đi thôi, cậu ta là đàn ông con trai, có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Mau, chị chở em về.”
Thời Tuế nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhẹ nhàng đáp một tiếng “Ừm.”
Chiếc Porsche đỏ nổi bật dừng lại trước cổng chính trường A, trước khi Thời Tuế xuống xe, Chu Tử Yên còn dặn đi dặn lại:
“Em nhất định đừng nói là chị kể mấy chuyện đó cho em biết đấy nhé!”
“Ừ ừ biết rồi.” Thời Tuế gật đầu rất nghĩa khí.
Sắp phải rời đi, Chu Tử Yên không nhịn được nữa, dang tay ra:
“Ôm cái nào.”
Thời Tuế mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô ấy, lập tức bị kéo vào lòng và bị vò nát mặt.
Thời Tuế là chiếc bánh ngọt mềm mại thơm ngát nhất mà Chu Tử Yên từng gặp, cô âm thầm cảm thán trong lòng.
“Hẹn gặp lần sau nhé.”
Hai người lưu luyến tạm biệt nhau.
Trên đường trở về, Thời Tuế vẫn đang suy nghĩ về những chuyện mà Chu Tử Yên đã kể vào chiều nay.
Hai năm sống nhờ ở nhà họ Yến, không phải là cô không cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Nhưng cô là người ngoài, từ trước tới nay đều phải sống biết điều và giữ chừng mực.
Thời Tuế lại nhớ về vài chuyện trong quá khứ.
Lúc mới đến, cô đã làm bẩn xe, dù được Yến Thính Lễ âm thầm giải quyết êm xuôi, nhưng với một cô gái tuổi dậy thì như cô thì đó đúng là một chuyện xấu hổ đến sét đánh giữa trời quang. Những ngày sau đó, cô càng trở nên cẩn trọng hơn.
Cô biết đến Yến Thính Lễ khi anh đã là nhân vật nổi bật trong trường.
Luôn có những nữ sinh thì thầm bàn tán, ngưỡng mộ, khen anh cái gì cũng tốt, nhưng số người dám tỏ tình thì rất ít, vì anh thực sự là kiểu người quá cao không với tới.
Thỉnh thoảng Yến Tắc Thành sẽ về nhà cùng anh, trên bàn cơm sẽ hỏi han tình hình học tập và các cuộc thi đấu của anh.
Luôn là những cuộc thi và thuật ngữ chuyên môn mà cô không hiểu nổi, chỉ có thể mỉm cười lịch sự.
Không chỉ vậy, điều khiến Thời Tuế ấn tượng sâu sắc nhất, chính là một lần nghe Tống Tiệp nhắc đến một cô diễn viên nhí, xuất thân từ giới nhà giàu Bắc Kinh, từng là một “tiểu hoa đán”.
Một nữ minh tinh mà Thời Tuế vốn nghĩ là rất cao sang, trong miệng Tống Tiệp lại chỉ nhận được một câu cười khẩy lạnh lùng:
“Con gái nhà ba cái hạng tầm thường, không biết thân biết phận.”
Tống Tiệp nói rằng cô tiểu hoa ấy từng cố tình sắp đặt chụp lén cô ta và Yến Thính Lễ, nhưng bức ảnh đó bị Tống Tiệp ra lệnh chặn lại. Sau chuyện đó, độ hot của cô tiểu hoa cũng tụt dốc không phanh.
Thời Tuế từng xem nhiều phim truyền hình, có vẻ như người giàu có rất ghét bị đem ra lợi dụng để đánh bóng tên tuổi.
Vì thế, trong căn biệt thự rộng lớn nhà họ Yến, Thời Tuế luôn cố gắng giảm sự hiện diện của mình đến mức thấp nhất.
Còn ở trường học thì khỏi nói, thường chỉ cần cách biệt nửa con phố, Thời Tuế sẽ tìm cớ yêu cầu tài xế dừng xe để cô tự đi bộ vào.
Cô chẳng nhớ nổi bao nhiêu tên cuộc thi và chuyên ngành.
Nhưng cô nhớ rất rõ câu nói như sét đánh bên tai:
“Không biết thân biết phận.”
Vậy mà bây giờ, cô lại đang làm chuyện trái với vẻ ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện mà người ta vẫn thấy - vụиɠ ŧяộʍ âm thầm sau lưng tất cả.
Trên đường, mưa càng lúc càng nặng hạt, nước mưa vượt qua tán ô, táp thẳng vào má Thời Tuế.
Cô dừng bước rất lâu tại chỗ, cuối cùng vẫn cúi đầu xóa dòng chữ vừa soạn trong khung chat với Yến Thính Lễ.
Cụp mắt, tắt màn hình điện thoại, rồi tiếp tục bước đi.