Chương 8

Xác thực rất mập mờ.

Cô không quen biết Dư Ôn, cũng không cần thiết phải xem chuyện của họ, tiện tay đóng Weibo, trở lại ghế làm việc. Cận Thủy Lan ngồi xuống, nhìn tập hồ sơ của người nọ thật lâu rồi nhét vào trong túi tài liệu. Quay đầu đúng lúc chạm phải tấm áp phích treo trên tường, ánh mắt vốn lạnh nhạt phút chốc đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Trong tấm áp phích chỉ có một người, một cô gái mặc váy dài màu đỏ nhạt, da trắng như ngọc, ánh sáng chiếu rất tốt, ngũ quan và đường nét gương mặt hết sức tinh xảo rõ ràng, khí chất dịu dàng. Ở phía dưới tấm áp phích còn có một hàng chữ nhỏ: Diễn viên l*иg tiếng Chẩm Thu.

Lục Chẩm Thu ngủ mơ màng, dạo này chất lượng giấc ngủ của cô rất kém, cả đêm bị tỉnh giấc rất nhiều lần. Có lẽ do thay đổi chỗ ở, cộng thêm việc chưa quen với hoàn cảnh mới, đêm nay cũng vậy, vẫn liên tục nằm mơ.

Cô mơ thấy Đường Nghênh Hạ.

Cô quen biết Đường Nghênh Hạ từ ba năm trước, khi cô tham dự một buổi thu âm kịch truyền thanh cùng các tác giả, có rất nhiều diễn viên l*иg tiếng nổi tiếng ở đó. Bên phía đầu tư đã thuê cho các cô một căn biệt thự, nên mọi người dần dần quen biết nhau. Cô vẫn còn nhớ, khi đó có ba tác giả kịch truyền thanh cùng tham gia, và Đường Nghênh Hạ là một trong số đó. Sau khi thân thiết, Đường Nghênh Hạ đã mời cô làm khách mời trong kịch truyền thanh của mình.

Đây cũng là khởi nguồn cho sự hợp tác giữa cô và các tác phẩm của Đường Nghênh Hạ.

Cô thuộc tuýp người đặc biệt, rất dễ bị cảm, nhất là vào thời điểm giao mùa. Mỗi khi bị cảm đều phải mất một khoảng thời gian mới có thể bình phục. Thế nên, trước mỗi lần thu âm, cô đều phải chú ý giữ ấm, vì sợ bị cảm lạnh. Nhưng sợ cái gì thì cái đó tới, lần thu âm đó cô vẫn bị cảm nhẹ, không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn không thể tham gia thu âm trong vài ngày.

Lúc ấy, khi ăn cơm cô thường thích ngồi cạnh cửa sổ, nên mọi người đều ý tứ nhường vị trí đó cho cô. Lục Chẩm Thu nhớ rõ vào một buổi sáng nọ, khi cô vừa ngồi xuống thì đã nhìn thấy một cái bình giữ nhiệt. Vốn không phải đồ của mình, cô cũng sẽ không tùy tiện đυ.ng vào, nhưng trên thân bình lại dán tên cô.

Cô nhìn trái nhìn phải, không thấy ai, cuối cùng mở bình giữ nhiệt ra, bên trong là một ly trà gừng, vẫn còn ấm. Hồi nhỏ cô thường xuyên uống trà gừng, vì thể chất không tốt nên mẹ hay nấu cho cô uống. Sau này ra ngoài đi làm, không có nhiều thời gian, cũng rất ít khi uống.

Không ngờ lại có người chuẩn bị cái này cho cô.

Cô rất muốn biết là ai, nhưng hai ngày thu âm bận rộn. Vậy mà, mỗi lần đi ăn cơm, cô đều thấy trà gừng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Suốt ba ngày, cô cũng chưa từng thấy người đó. Sau đó, có lần ăn cơm xong, cô để quên đồ nên quay lại lấy, vừa vào nhà ăn thì bắt gặp Đường Nghênh Hạ đang cầm bình giữ nhiệt trên tay.

Ở bên nhau, dường như là một chuyện rất tự nhiên.