Chương 6

Khi cô bừng tỉnh, đã thấy Hoa Lạc gửi thêm vài tin nhắn nữa.

[Bạn của em tính cách rất trầm lặng. Thường ngày phát sóng trực tiếp đều là ca hát, âm thanh cũng rất nhỏ.]

[Hơn nữa, cậu ấy rất thích dọn dẹp! Nếu để cậu ấy thuê phòng, thì hoàn toàn không cần lo lắng chuyện vệ sinh.]

[Đúng rồi, thái độ của cậu ấy cũng rất tốt. Nếu có bất cứ vấn đề gì thì đều có thể hỏi...]

Cận Thủy Lan cụp mắt xem lại vài lần. Vừa nãy khi nhìn thấy mấy chữ "phát sóng trực tiếp" thì hơi ngẩn người. Bây giờ cô đã tỉnh táo lại, định từ chối thì lại thấy một tin nhắn khác của Hoa Lạc gửi đến: [Chỉ là, cậu ấy có nuôi chó.]

Gửi tin nhắn đi, Hoa Lạc cũng cảm thấy không ổn lắm, vì có rất nhiều chủ nhà không thích khách thuê mang theo thú cưng. Năm đó, Lục Chẩm Thu đến thành phố này phát triển, nhưng vì vấn đề nuôi chó nên mãi không tìm được phòng trọ thích hợp. Sau nửa tháng tìm kiếm, Đường Nghênh Hạ bảo cô cứ tạm thời ở lại căn phòng bỏ không của mình. Lục Chẩm Thu cũng dự định ở tạm rồi từ từ tìm tiếp, và đã nói chuyện này với cô ta. Vốn dĩ, hai người còn bàn với nhau chờ đến lúc được nghỉ mấy ngày sẽ lại đi tìm phòng, ai ngờ lại xảy ra biến cố này.

Nhưng nếu cô là Lục Chẩm Thu, cô cũng cảm thấy ghê tởm, chắc chắn không thể ở lại được nữa.

Vài giây trôi qua, Hoa Lạc không nhận được tin nhắn hồi âm của Cận Thủy Lan, đoán rằng chắc cô ấy cũng không thích, Hoa Lạc vội nói: [Không sao đâu chị Cận. Em chỉ hỏi một câu thôi, nếu không tiện...]

Những lời này còn chưa kịp gõ xong, điện thoại "tít" một tiếng, cô thấy Cận Thủy Lan trả lời: [Khi nào thì đến xem phòng?]

[Xem phòng? Đây là ý gì? Đồng ý ư?]

Trái tim Hoa Lạc như nhảy lên tận cổ họng, cô gõ chữ: [Khi nào thì chị rảnh ạ?]

Cận Thủy Lan bấm điện thoại: [Dạo gần đây, lúc nào cũng rảnh.]

Hoa Lạc vui mừng: [Vậy ngày mai tôi có thể đến được không?]

Cận Thủy Lan: [Có thể.]

Trong cuộc đối thoại, Hoa Lạc căng thẳng đến mức không dám gửi tin nhắn tùy tiện. Cô nói chuyện xong với Cận Thủy Lan là lập tức gọi điện báo ngay cho Lục Chẩm Thu: "Xong rồi! Ngày mai chúng ta có thể đi xem nhà!"

Lục Chẩm Thu vẫn còn nằm trên ghế sa lon. Cơn cảm cúm kéo dài mấy ngày đã rút cạn sức sống của cô, cả người uể oải. Mao Mao cứ dựa sát vào người cô, thỉnh thoảng liếʍ lên má, như đang an ủi.

Màn hình điện thoại sáng lên có chút chói mắt, Lục Chẩm Thu nhận điện thoại, giọng nói của Hoa Lạc vẫn tràn đầy năng lượng, cô mím môi: "Được, mai mấy giờ?"

Hoa Lạc ngẩn ra, hình như chưa hẹn giờ, cô lẩm bẩm: "Buổi sáng đi."

Dù sao chị Cận cũng vừa nói là có thời gian.

Lục Chẩm Thu đồng ý.

Hoa Lạc hỏi: "Bây giờ cậu thấy thế nào rồi? Còn sốt không?"

Lục Chẩm Thu hờ hững đáp: "Không sao nữa rồi."

"Ăn tối chưa?" Hoa Lạc tự hỏi tự trả lời: "Chắc chắn là chưa ăn, tớ đặt đồ ăn ngoài cho cậu nhé?"

Ngược lại, Lục Chẩm Thu cũng không thấy quá đói, cô cúi đầu: "Không có hứng ăn."

Hoa Lạc nói: "Có hứng ăn mới lạ đấy."

Vốn đã bị cảm, lại thêm chuyện của Đường Nghênh Hạ, nghĩ đến lại khiến cô tức giận: "Đường Nghênh Hạ cũng thật quá đáng, hành động trắng trợn như vậy, còn cả cái cô Dư Ôn kia nữa. Mà này, lần trước cậu nói cô Dư Ôn kia, không biết chuyện của cậu và Đường Nghênh Hạ sao?"