Chương 4

[Dù sao cũng là ngày cuối cùng rồi.]

Cô mỉm cười giải thích với người hâm mộ trong phòng phát sóng. Họ đều cảm thấy xót cho sức khỏe của cô, có hai ba người còn hỏi thăm: [Thu Thu, cậu sẽ chuyển sang nền tảng nào thế?]

Lục Chẩm Thu cười nói: "Mọi việc vẫn chưa quyết định xong."

Người hâm mộ rất tinh ý, lập tức đổi chủ đề. Thường ngày Lục Chẩm Thu vẫn luôn ca hát, nhưng hai ngày nay giọng cô không được khỏe nên quyết định ngồi tán gẫu cùng người hâm mộ. Trò chuyện một hồi lại nói đến bộ phim bách hợp đang nổi gần đây, được chuyển thể từ tiểu thuyết của Đường Nghênh Hạ.

[Dàn diễn viên tôi đều rất thích! Tiểu thuyết cũng rất hay! Thu Thu có nghe qua Thịnh Hạ rồi chứ?]

Động tác uống nước của Lục Chẩm Thu khựng lại.

Đã có người hâm mộ bình luận trên màn hình.

[Chắc chắn là biết chứ. Thu Thu từng hợp tác với Hạ Hạ mà!]

[Đúng vậy! Thu Thu từng l*иg tiếng cho kịch truyền thanh tác phẩm của Hạ Hạ!]

Lục Chẩm Thu cụp mắt, nhấp một ngụm nước ấm. Cuộc trò chuyện càng lúc càng sôi nổi, tạo thành một cơn mưa bình luận. Cô không nói gì, chỉ nhìn những dòng chữ lướt qua, nhìn họ bàn luận từ bộ phim của Đường Nghênh Hạ đến chuyện của Đường Nghênh Hạ và Dư Ôn.

[Hạ Hạ đối xử với Ôn Ôn thật khác biệt, lần này ra sách mới còn quảng bá giúp nữa.]

[Tôi cũng cảm thấy Hạ Hạ đối xử với Ôn Ôn rất tốt, ngọt chết tôi rồi.]

Bình luận này như một giọt dầu nóng bỏng nhỏ xuống trái tim Lục Chẩm Thu, khiến tim cô vừa bỏng rát vừa thủng thêm một lỗ. Sắc mặt cô tái đi, tay siết chặt chiếc ly. Cô nói với người hâm mộ một câu: "Thân thể tôi không được khỏe." Rồi tắt phát sóng trực tiếp.

Tin nhắn của Hoa Lạc ngay lập tức gửi đến: [Thu Thu, không sao chứ?]

Đầu Lục Chẩm Thu choáng váng, mơ hồ. Cô muốn trả lời Hoa Lạc là mình không sao, nhưng lại vô tình bấm vào khung chat với Đường Nghênh Hạ.

Cô đắn đo mất vài giây mới gửi tin nhắn đi: [Đường Nghênh Hạ, không thấy Mao Mao đâu cả.]

Đường Nghênh Hạ đang trò chuyện về sách mới với Dư Ôn, thấy ảnh đại diện của Lục Chẩm Thu hiện lên, cô ta khẽ nhíu mày: [Sao lại không thấy?]

Lục Chẩm Thu nhìn chăm chú vào điện thoại, ánh mắt nặng trĩu, cảm giác tay gõ chữ như treo cả ngàn cân: [Vừa mới mở cửa lấy đồ chuyển phát nhanh, Mao Mao thấy cửa mở lao ra ngoài mất rồi.]

[Lời nói dối vụng về như vậy, liệu Đường Nghênh Hạ có phát hiện ra không? Tính của Mao Mao hiền như thế, chưa bao giờ nghịch ngợm lung tung. Hơn nữa, ở khu chung cư này, người giao hàng sẽ không giao lên tận lầu. Đây là điều Đường Nghênh Hạ từng nói với cô.]

Thế mà, Đường Nghênh Hạ lại không phát hiện ra.

Đường Nghênh Hạ gửi tới: [Xuống lầu tìm chưa? Chắc chắn là ở dưới lầu thôi, chạy không xa được đâu, em thử tìm ở dưới lầu xem.]

Ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi qua.

Hơi thở của Lục Chẩm Thu ngưng lại, trong miệng vừa đắng vừa chát, cô gõ chữ: [Hiểu rồi.]

Vừa gửi tin nhắn đi, cô đã thấy một bài đăng mới đứng đầu trên Weibo.

Dư Ôn: [Sách mới đã được phát hành rồi. Hy vọng mọi người sẽ thích. Cuối cùng, đặc biệt cảm ơn Hạ Thần. Đã có rất nhiều đêm, chị ấy ngồi giúp tôi chỉnh sửa lại câu văn. Chờ sách mới kiếm được tiền, tôi sẽ mời chị đi tắm suối nước nóng @Thịnh Hạ.]

Lục Chẩm Thu bấm vào xem bình luận, cái tên quen thuộc lại khiến cô thấy thật chói mắt.

Thịnh Hạ: [Đã chuẩn bị xong đồ bơi @Dư Ôn.]

Bình luận này được đăng một phút trước.

Mà một phút trước, cô mới nói với Đường Nghênh Hạ rằng chó cưng của họ đột nhiên chạy mất, không tìm thấy.