“Không cho chạm vào em.” Nguyên Mộ Trần nói rõ ràng từng chữ một, tâm ý đã quyết!
Cả người Tiền Dương rất có sức sống, kinh hãi suýt nữa rớt xuống giường: “Cái gì? Một tháng? Vì… vì sao chứ, anh đã làm gì sai?”
Nguyên Mộ Trần tùy tiện nói: “Nếu anh không nhịn được thì có thể tìm người khác, dù sao thì tắt đèn rồi ai cũng như nhau.”
Tiền Dương hiểu rồi, vợ chờ mình tới rồi tính sổ sau đây mà. Hắn cúi thấp người dán tới gần, ngoan ngoãn nhận lỗi: “Vợ ơi anh sai rồi, ý của anh không phải như vậy. Lúc đó anh chỉ… chỉ…”
Không nhịn được hùa theo lời đám bạn chính là vì sợ mất mặt, không muốn xuống nước thừa nhận tình cảm của chính mình. Nói cách khác, hắn chính là đồ hèn nhát.
“Em làm anh mất mặt rồi.” Nguyên Mộ Trần mím môi, trong lòng cảm thấy khó chịu. Cậu chậm rãi đứng dậy một mình đi tới phòng bên cạnh, đóng cửa “Rầm” một tiếng không thèm để ý Tiền Dương vẫn theo sát mình, nhốt hắn ở bên ngoài.
“Vợ ơi, em đừng ở trong đó suy nghĩ linh tinh. Em ra đây đi, em muốn anh làm gì cũng được hết.”
Nguyên Mộ Trần lấy tai nghe chống ồn từ ngăn tủ ra nhét vào hai lỗ tai, kéo chăn bông chùm kín đầu, nằm trong bóng tối lướt xem video trên điện thoại.
Tiền Dương bên ngoài vẫn còn đang ồn ào không chịu sờn lòng, Nguyên Mộ Trần làm như không nghe thấy.
Qua một lúc lâu thì tiếng ồn bên ngoài nhỏ dần, Wechat trên điện thoại lại đột nhiên báo có tin nhắn mới liên tục.
Nguyên Mộ Trần thoát video mở Wechat lên xem, không biết mình đã bị kéo vào group chat từ lúc nào, là nhóm tám nhảm của Tiền Dương với bạn bè đại học của hắn.
Tiền Dương: [Nguyên Mộ Trần, anh yêu em, yêu em chết mất, không có em anh không sống nổi.]
Đám bạn học cũ hít drama điên cuồng gõ dấu chấm hỏi: [???]
Tiền Dương: [Vợ là trời của anh, là đất của anh, ai dám nói một câu không đúng về em thì không xong với anh đâu.]
Tiền Dương: [Vợ ơi, anh yêu em, anh sai rồi.]
Bạn học cũ hóng hớt không sợ lớn chuyện: [Ha ha ha ha, phạm lỗi gì vậy? Lỗi mà đàn ông khắp thiên hạ đều phạm hả?]
Tiền Dương: [Đừng có nói linh tinh, tâm tôi sáng như băng trong hồ ngọc* nhé.]
Nguyên Mộ Trần: [Anh bị khùng hả?]
Những bạn học cũ hóng chuyện: [Đương sự tới rồi, hóng hớt hóng hớt thôi.]
Tiền Dương: [Vợ anh là người tốt nhất trên đời, vợ ơi anh yêu em.]
Nguyên Mộ Trần không nhịn được, nhất là khi bạn học đã bắt đầu điên cuồng spam nhãn dán cười to.