Chương 48

Tiền Dương dùng đầu cọ cọ hõm vai Nguyên Mộ Trần, ý đồ thương lượng: “Vợ à, chúng ta làm lần nữa đi.”

“Không…” Nguyên Mộ Trần còn chưa nói xong đã bị một nụ hôn chặn miệng. “Ưm ——”

“Tốt lắm, im lặng nghĩa là đồng ý.”

“Em không…” Lại bị chặn lại lần nữa.

Sau đó Tiền Dương bế vợ như bế trẻ con vào phòng tắm, ấn lên tường ưm ưm a a, cả phía trước và phía sau hoà cùng tiếng nước ào ào, làm tới cuối cùng đã cạn kiệt sức lực.

Nguyên Mộ Trần ngất xỉu trong ngực Tiền Dương, trước khi hôn mê còn cảm thấy cả người bị cᏂị©Ꮒ tới mềm nhũn, không biết bị làm tổng cộng bao nhiêu lần, dù sao thì câu cũng thật sự sợ rồi.

Hai người từ hải đảo trở về đã được một thời gian rồi, mặt mày Tiền Dương vẫn phơi phới vô cùng thỏa mãn, giống như đang hưởng thụ tuần trăng mật lần nữa vậy, hơn nữa lần này trở về còn ngọt ngấy sến sẩm hơn lúc trước.

Tối đó, đám bạn nhậu của Tiền Dương đều tới nhà làm khách, trong đó có một bạn đại học có quan hệ rất tốt với hắn.

“Hồi trước Chung Cẩn về tìm ông à?”

Hai người khẽ cạn ly, Tiền Dương nghi hoặc hỏi: “Sao ông lại biết?”

“Trước đó cậu ta tìm tôi hỏi thăm tình hình của ông, tôi nói cho cậu ta đó.”

“Ông nói linh tinh cái gì rồi?” Tiền Dương nhỏ tiếng hỏi, liếc về phía phòng bếp, bên trong không có động tĩnh gì.

Hình như bạn học kia không hiểu ánh mắt của hắn, say khướt gào to lên: “Còn nói gì được nữa, sự thật thế nào thì tôi nói vậy. Như là chuyện ông với vợ ông kết hôn chỉ là hình thức thôi, ông không thích cậu ta, hai người vẫn luôn gần mặt cách lòng, hơn nữa không phải còn đang ồn ào muốn ly hôn sao.”

“Cái này ông cũng biết?”

“Trước đây ông nói tắt đèn rồi thì ai cũng như nhau, tôi tưởng ông…”

Hay lắm, hóa ra thằng ranh này là đầu sỏ!

Sắc mặt Tiền Dương trầm xuống, không nói lời nào cũng chẳng nể tình nghĩa bạn học xưa đã đuổi người ra khỏi nhà, những người khác vừa đi vừa oán trách sao hắn nói trở mặt là trở mặt như vậy.

Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, Nguyên Mộ Trần đứng trong bếp đã nghe được bảy tám phần. Đêm đó Tiền Dương biết mình sai rồi, sau khi tắm rửa sạch sẽ xong thấy Nguyên Mộ Trần nằm trên giường, hắn vừa muốn tới ôm hôn vợ thì Nguyên Mộ Trần đã xoay người tới cạnh mép giường, tránh không cho hắn đυ.ng vào.

“Vợ à, em sao vậy?”

“Một tháng.” Nguyên Mộ Trần lạnh lùng nói.Tiền Dương không hiểu: “Hở” Một tháng là sao cơ?”