Chương 43

Cậu nhìn ra bên ngoài, có lẽ biển lớn đen như mực bên ngoài cửa sổ có thể an ủi sự sợ hãi này của mình.

Từ trước tới giờ chưa từng có ai bởi vì vết sẹo ấy mà si mê cậu.

Tiền Dương hít sâu một hơi, hai tay giữ khuôn mặt Nguyên Mộ Trần để cậu đối diện với mình, con ngươi chăm chú nhìn cậu giống như tín đồ thành kính đang nhìn thần Venus của mình: “Em biết không, chắc chắn là ông trời đố kị vì em quá hoàn mỹ nên mới đặt bông hoa này lên mặt em. Nhưng mà người khác không nhìn thấy, chỉ có anh nhìn thấy. Nó hấp dẫn anh, anh ngửi thấy mùi thơm mà tìm tới.”

“Nhưng cũng vẫn là khuyết điểm.” Nguyên Mộ Trần bĩu môi, chỉ nhìn thấy khuôn mặt Tiền Dương chậm rãi phóng đại trước mắt mình.

“Trên đời này không có ai toàn vẹn cả, hoặc ít hoặc nhiều đều có khiếm khuyết.” Tiền Dương đặt nụ hôn nhẹ lên nhụy hoa: “Nơi mà em coi nó như khuyết điểm thì trong mắt anh chính là thứ tạo nên một em hoàn chỉnh. Anh thích toàn bộ những thứ thuộc về em, bao gồm cả…”

“Khiếm khuyết hoàn mỹ của em.”

Cọ vẽ trong tay Tiền Dương chuẩn xác hạ xuống ngực trái của Nguyên Mộ Trần. Đầu cọ mềm mại mang theo màu nước lướt qua da thịt trắng mịn, Nguyên Mộ Trần mẫn cảm hơi run lên một chút, nhất là khi cọ vẽ chạm tới xung quanh đầu nhũ.

Tiền Dương thở gấp, nhịn xuống du͙© vọиɠ đang dâng trào của mình, chuyên chú miêu tả cánh hoa màu trắng trên cơ thể Nguyên Mộ Trần, giống như trồng một đóa hoa tuyệt sắc trên người cậu. Mà vị trí đầu nhũ vừa đúng là nhụy hoa nhạt màu.

Bất tri bất giác, bầu không khí tươi đẹp trở nên ái muội làm hô hấp của hai người đều trở nên nặng nề. Khuôn mặt Nguyên Mộ Trần nổi lên từng đợt ửng hồng, nhất là lúc Tiền Dương vẽ xong cánh hoa cuối cùng.

Màu nước lành lạnh từng chút vẽ lên da thịt, mỗi lần Tiền Dương lướt bút qua lại khẽ ngước mắt lên nhìn, Nguyên Mộ Trần nổi cả da gà, cả người căng chặt.

Cậu xấu hổ ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, hầu kết trên cần cổ gợi cảm trượt lên trượt xuống, Tiền Dương ma xúi quỷ khiến lại gần ngậm lấy nó.

Bảng màu chẳng biết đã bị ném sang bên cạnh từ lúc nào, tầm mắt cực nóng trước mặt làm Nguyên Mộ Trần không còn chỗ trốn, mặc kệ khuôn mặt anh tuấn của Tiền Dương càng dần càng phóng đại trước mặt.

Tim cậu rối bời, hoảng loạn nhắm mắt nghênh đón đôi môi ấm áp. Tiền Dương không an phận mυ"ŧ lấy môi của Nguyên Mộ Trần, đầu lưỡi vươn ra khẽ cạy mở hai cánh môi, không ngừng trêu chọc hàm răng cậu, sau đó điên cuồng mà đoạt lấy hô hấp của cậu.