Thời gian như quay ngược trở về ngày đầu bọn họ gặp nhau, Tiền Dương đẩy cửa bước ra ngoài, bóng hình cao lớn ấy như bước vào tim cậu. Ngày ấy Tiền Dương cũng như bây giờ, khiến người ta rung động không thôi.
Cậu không dám hi vọng xa vời là giấc mơ sẽ trở thành sự thật, thế mà hiện tại người đàn ông này đã thực sự là của cậu.
Nguyên Mộ Trần hít sâu một hơi, bình ổn lại nội tâm dậy sóng của mình: “Em không về.”
“A…” Tiền Dương thất vọng cụp mắt, giống như một con chó bự đáng thương tha thiết nhìn về phía cửa, đợi một chủ nhân không trở về.
Từ trước đến nay Nguyên Mộ Trần chưa từng thấy dáng vẻ như vậy của Tiền Dương, không nhịn được bật cười, ho khan một tiếng: “Sáng sớm nay em vừa làm thủ tục thuê phòng ba ngày nữa, chưa thể trả phòng được.”
Tiền Dương trừng to mắt, giống như đang ngồi xe từ trên núi cao rơi thẳng xuống nơi thấp nhất, sau đó lại leo lêи đỉиɦ núi cao vậy, cảm giác mất mát trở thành vui vẻ chỉ trong chớp mắt.
Buồn vui giận hờn của hắn dễ dàng bị Nguyên Mộ Trần nắm lấy, nhưng hắn vẫn vui vẻ chịu đựng: “Vậy anh ở lại cùng em.”
Tiền Dương tay chân vụng về ôm Nguyên Mộ Trần vào lòng, hận không thể vò loạn đầu tóc của cậu, chà đạp lên đôi môi của cậu, làm quần áo chỉnh tề của cậu vì mình mà lộn xộn, đặt cậu bên người mình rồi khóa lại, một giây một phút cũng không muốn rời xa nữa.
Người đàn ông nguy hiểm đang tiến tới gần mình, mang theo sự chiếm hữu nồng đậm, Nguyên Mộ Trần đặt hai tay trước ngực bày ra tư thế phòng bị, không cho hắn tới gần, bất mãn lẩm bẩm: “Anh đã quên mất em, còn… còn dây dưa không rõ ràng với người khác, em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu.”
Tiền Dương lộ vẻ thành thật vô hại, mỉm cười: “Vậy vợ cho anh một cơ hội, để anh dỗ dành em đi.”
“Vợ à, chúng ta về phòng có được không?” Tiền Dương dùng ánh mắt đáng thương cầu xin.
Nguyên Mộ Trần xấu hổ rút tay ra, lùi lại phía sau một bước cách hắn một mét: “Anh đừng có động tay động chân.” Nói rồi xoay người đi.
“Em đi đâu vậy?” Tiền Dương bám sát theo sau.
Nguyên Mộ Trần huơ huơ bức tranh cuộn trong tay: “Mua một cái khung hoặc cái hộp để cất.”
“Hừ, dù sao cũng là do tên đẹp trai kia vẽ cho em.” Tiền Dương nhỏ giọng xem thường, không tình nguyện tới tiệm họa cụ với Nguyên Mộ Trần.
Bởi vì trên đảo có rất nhiều họa sĩ tới tìm cảm hứng vẽ tranh nên những cửa hàng ở đây nắm bắt cơ hội, tuy bên trong nhỏ nhưng cái gì cũng có, Tiền Dương nhân lúc Nguyên Mộ Trần đang chọn khung đóng tranh lén lấy một hộp màu một cây cọ vẽ đắt nhất trên giá, cuối cùng cho những thứ này vào túi đựng quà tặng.