Chương 38

“Ừ, anh ấy…” Nguyên Mộ Trần khó mở miệng.

Họa sĩ trẻ tuổi hiểu ý bật cười, nói thầm bên tai Nguyên Mộ Trần: “Là người yêu của cậu đúng không? Hai người còn đeo cùng một kiểu nhẫn kết hôn.”

Nguyên Mộ Trần không nói, bất giác nắm chặt tay, rồi lại lặng lẽ giấu tay vào trong túi, chẳng qua là nụ cười trên môi đã chứng minh tất cả.

Tiền Dương đi phía sau không nghe rõ bọn họ đang nói thầm cái gì, tâm tình cực kỳ không vui, cứng rắn chen vào giữa hai người, giả bộ không nhìn thấy Nguyên Mộ Trần đang trợn mắt với mình.

Hắn tức tối nhìn trời, sao vợ lại có thể cười với người đàn ông khác chứ?

Hơn nữa trước mặt hắn không kiêng nể gì bốn mắt nhìn nhau vô cùng quang minh chính đại.

Tiền Dương không dám lên tiếng kháng nghị, chỉ vì người đàn ông này đang vẽ tranh chân dung cho Nguyên Mộ Trần.

Hắn đứng phía sau Nguyên Mộ Trần, dùng ánh mắt căm tức nhìn chằm chằm họa sĩ nọ.

Họa sĩ chạm phải tầm mắt Tiền Dương mấy lần, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười. Cũng may là tố dưỡng nghề nghiệp đã kéo sự chú ý của anh ta về lại bức tranh sơn dầu.

Qua một lúc rất lâu, Nguyên Mộ Trần nhận lấy bức tranh cuộn từ tay họa sĩ. Cậu nhìn qua một cái, khóe miệng hơi giương lên, chân thành nói: “Cảm ơn anh, tôi rất thích.”

Họa sĩ sảng khoái cười thành tiếng: “Cậu thích là được rồi, chúc cậu luôn hạnh phúc và vui vẻ, có duyên chúng ta sẽ gặp lại.”

Sau khi hai người họ tạm biệt họa sĩ, chân mày Nguyên Mộ Trần nhếch lên che giấu vẻ dịu dàng, cậu cầm bức tranh đi về hướng khách sạn, thấy Tiền Dương vẫn đi theo mình thì khó hiểu hỏi: “Anh đi cùng em làm gì?”

“Mang vợ về nhà.” Tiền Dương cho tay vào trong túi áo Nguyên Mộ Trần, nắm lấy tay cậu kéo đi, ánh sáng từ chiếc nhẫn bạc kết hôn đeo ở ngón áp út của hai người vô cùng chói mắt, quấn lấy chạm vào nhau khiến Tiền Dương nảy sinh cảm giác yêu thương vô hạn, hoàn toàn quét sạch sương mù và cảm giác trống rỗng mấy ngày qua, ngay cả cảm giác ghen tuông vừa mới dâng lên ban nãy cũng giảm đi mấy phần.

Nguyên Mộ Trần đè nén tiếng tim đập kịch liệt của mình, muốn rút tay ra. Tiền Dương đối diện với đôi mắt của cậu, khuôn mặt anh tuấn cười rất gian tà, có niềm tin vào tình thế bắt buộc.

Hắn đưa ngón tay của Nguyên Mộ Trần đến bên môi hôn nhẹ xuống, trong lòng Nguyên Mộ Trần giật thót, cố gắng khống chế cảm giác rung động.