Chương 37

Tiền Dương cúi thấp đầu, mũi hai người chạm phải nhau, hô hấp căng thẳng ở bên mũi, hơi thở ấm nóng quanh quẩn cạnh nhau.

Nguyên Mộ Trần không dám nhìn Tiền Dương, bất giác nhắm mắt lại. Tiền Dương nóng lòng muốn thử hôn lên đôi môi mà mình ngày đêm mong nhớ kia, nhưng không ngờ…

Cách đó không xa phút chốc vang lên không ít tiếng vỗ tay nhiệt liệt, một người đàn ông trẻ tuổi đeo một chiếc tạp dề vẽ tranh, trên đó dính đầy màu sắc, khóe miệng mỉm cười bất đắc dĩ nhìn hai người họ: “Xin lỗi, làm phiền hai người quay phim rồi.”

Nguyên Mộ Trần thoáng cái tỉnh táo, ý thức được mình đang làm gì lập tức quay đầu đi, mặt càng thêm đỏ bừng, nhân lúc Tiền Dương phân tâm vội vã đẩy người ra, chắp hai tay trước ngực chạy bước nhỏ đến trước mặt người đàn ông đó, xin lỗi liên tục: “A xin lỗi xin lỗi, chúng ta tiếp tục đi…”

“Vợ ơi, em đi đâu vậy?” Tiền Dương buồn bực hỏi, thấy Nguyên Mộ Trần bỏ mình lại để đi cùng người khác, còn xin lỗi tên đó nữa, trong lòng hắn bất mãn.

Nhưng khó khăn lắm mới tìm được vợ, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể suy sụp đứng sau hai người như chó nhà có tang.

“Có việc.” Nguyên Mộ Trần vừa đi vừa nghiêng đầu lại nói có lệ.

Người đàn ông trẻ tuổi vừa đi vừa nhìn sườn mặt ung dung của Nguyên Mộ Trần, nói khẽ: “Vẻ vui sướиɠ và hạnh phúc của cậu sắp không giấu được nữa rồi.”

Người đàn ông này là một họa sĩ, đã ở trên hải đảo này rất nhiều ngày, đã vẽ rất nhiều tranh về cảnh biển và mặt trời mọc.

Nguyên Mộ Trần ngày nào cũng ngồi một mình bên bãi cát ngắm biển lớn, họa sĩ bị nét ưu thương trong mắt cậu thu hút.

Anh ta đã từng gặp rất nhiều kiểu người, cũng đã từng vẽ rất nhiều khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo, mặc dù Nguyên Mộ Trần không xuất chúng nhưng vết sẹo trên mặt cậu thật sự rất đặc biệt, khiến người ta nhìn thoáng qua cũng có thể nhớ kĩ.

Họa sĩ nghĩ, nếu gặp lại lần nữa nhất định phải tặng Nguyên Mộ Trần một bức tranh trước khi mình rời khỏi đây. Vì vậy anh ta cố lấy dũng khí để mời, Nguyên Mộ Trần vui vẻ đồng ý.

Nhưng mới vẽ được một nửa thì Nguyên Mộ Trần đột nhiên đứng dậy, không nói lời nào đã chạy về phía đám đông. Họa sĩ đã quan sát Nguyên Mộ Trần nhiều ngày rồi, đây vẫn là lần đầu tiên thấy cậu hoảng loạn như vậy, giờ phút này dường như anh ta đã hiểu được nguyên do. “Cậu tới hải đảo này giải sầu là vì anh ta?”