Chương 35

Có đôi khi nhớ nhung quá nhiều nên nhìn bất kỳ ai trước mắt chỉ có nửa phần tương tự thôi cũng sẽ tự động coi đó là người mà mình muốn gặp.

Tiền Dương gấp gáp chen lên, muốn túm lấy bóng hình trong tim mình, thanh niên lại bất ngờ muốn chạy về đường cái phía trước.

Đột nhiên một chiếc xe máy phi như bay tới, chưa kịp phanh lại đã đâm trúng thanh niên, cả người thanh niên nháy mắt bị văng xa, rơi phịch một cái xuống mặt đất, máu tươi nhanh chóng tuôn ra rất nhiều.

Những người xung quanh hô to, tiếng hít mạnh vang lên không dứt.

Tiền Dương chỉ cảm thấy hai tai ù ù, miệng há hốc không thể nào khép lại được, ánh sáng vừa lóe ra trong mắt phút chốc đã ảm đạm.

Đại não hắn trống rỗng, nhưng lại nhanh chóng tỉnh táo lại, gào lên một tiếng tê tâm liệt phế: “Nguyên Mộ Trần, Nguyên —— Mộ —— Trần!”

Hắn xông về phía trước nhanh như chớp, khuôn mặt bởi vì đau đớn kịch liệt mà dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, ôm người đang nằm trên đất vào lòng, hai tay đầy máu dính dấp tanh nồng.

Khuôn mặt của người trong ngực đã máu thịt không rõ, Tiền Dương hối hận gào lên tên vợ mình: “Nguyên Mộ Trần, Nguyên Mộ Trần!” Tuyệt vọng trong lòng làm hắn như rơi xuống đáy vực.

Vì sao lần này không thể bảo vệ em chu toàn chứ. Tiền Dương đau đớn ôm lấy người ấy, giống như đã đánh mất cả thế giới của mình.

“Ừm… Vì sao anh vừa ôm người khác vừa gọi tên em vậy?”

Phía sau Tiền Dương truyền đến một giọng nói nghi hoặc, hai mắt hắn đẫm lệ quay đầu lại nhìn.

Một đôi giày đi biển màu xanh lam, đôi chân dài trắng ngần, quần đi biển rộng rãi, áσ ɭóŧ in hình đại dương, là một chiếc áo ba lỗ màu trắng, đội chiếc mũ đi biển cũng không giấu được sườn mặt thanh tú.

Nhưng dường như tạo hóa lo lắng người ấy quá đẹp nên mới hạ xuống khuôn mặt cậu một nụ hôn, quanh mắt trái có một vết sẹo nhạt màu vàng rất to, khiến người ta đã từng gặp sẽ không thể quên.

Người ấy dần dần trùng khớp vào bóng người trong tim của Tiền Dương.

Tiền Dương nhìn lại thanh niên dính đầy máu trong ngực mình, bấy giờ mới phát hiện là mình ôm sai người, xấu hổ giao cho nhân viên y tế. Thấy người nọ được đưa lên xe cứu thương, những người xung quanh tản dần, không gian rộng lớn như vậy cuối cùng chỉ còn hai người vừa mới gặp lại.

Trong lòng có một loại cảm giác mất đi rồi tìm lại được, hắn đột nhiên vọt tới, kéo Nguyên Mộ Trần vào một bên dành cho người đi đường.