Chương 7

Quan Đình Nguyệt vừa dứt lời, liền nghe một góc có tiếng Giang Lưu hớn hở vang lên: “Tỷ tỷ, ta tìm thấy một cái rương!”

Nàng vừa quay đầu lại, mắt sáng rực lên vì kinh ngạc: “Bên trong là... hỏa dược? Chấn Thiên Lôi!”

Nói đoạn, nàng cầm một quả lên, ngửi ngửi rồi lẩm bẩm: “Hình như có mùi gì lạ lạ, không biết còn dùng được không...”

Giang Lưu không kìm được mà ghé lại gần hơn để ngửi kỹ, nào ngờ nét mặt Quan Đình Nguyệt lập tức thay đổi, lạnh giọng quát: “Đừng chạm vào!”

Thứ trên tay lập tức bị nàng đánh rơi, kế đó nàng đưa tay đẩy mạnh cái rương trước mặt Giang Lưu về chỗ cũ.

Giang Lưu giơ hai tay lên như bị sét đánh, mắt chớp liên hồi, rõ ràng còn chưa hoàn hồn.

Yến Sơn bên cạnh vừa nghe đến hai chữ “hỏa dược” liền như hiểu ra điều gì, đáy mắt ánh lên một tia giễu cợt khó dò.

Tên tùy tùng bên cạnh đã quá quen với biểu cảm đó của hắn, biết ngay là hắn lại sắp buông lời cay độc: “Công tử có phát hiện gì à?”

“Cũng không có gì” Hắn khẽ gật đầu liếc quanh cảnh tượng hỗn loạn trong hang đá: “Chỉ là thấy lạ. Thạch Thiện Minh thua trận thê thảm, chỉ còn vài tàn binh ô hợp, vậy mà vẫn dám toan tính Đông Sơn tái khởi. Ban đầu ta nghĩ chắc có ai đó đứng sau chống lưng, hóa ra là hắn đã có được công thức chế loại này. Thật đúng là phải rửa mắt nhìn lại hắn.”

Tên kia nghe xong vẫn không hiểu: “Công thức gì cơ?”

“Một loại hỏa khí dùng để công thành.”

Giọng điệu Yến Sơn nhàn nhạt, như thể đang nói về mớ đồng nát chứ chẳng phải thứ vũ khí gϊếŧ người đáng sợ.

“Nhìn bên ngoài thì không khác mấy so với lôi hỏa đạn thông thường, nhưng thực chất là dùng thạch tín, đoạn trường thảo, ô đầu, đoản bính, ngũ độc và hàng chục loại kịch độc khác trộn cùng hỏa dược chế thành. Khi phát nổ sẽ sinh ra một làn khói độc màu tím nhạt.”

Khóe môi hắn cong lên, giọng nói lạnh như băng: “À đúng rồi, nó còn có cái tên rất hay, gọi là Bạch Cốt Khô.”

Tên tùy tùng kinh hãi: “Bạch... Bạch Cốt Khô?”

Quan Đình Nguyệt tiếp lời: “‘Bạch cốt lộ giữa hoang dã, ngàn dặm chẳng nghe tiếng gà gáy’. Bạch Cốt Khô, nguyên danh là Độc Hỏa Đạn.”

Cả phòng lập tức im bặt vì mấy câu mô tả đơn giản đó.

Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng nặng nề: “Là năm xưa... Đại tướng quân cùng mấy vị thân tín tự tay nghiên cứu chế tạo, từng là đòn sát thủ của Kỳ Lân Quân.”

Nghe đến đó, Giang Lưu giật mình nhìn xuống tay mình, sợ hãi lau sạch vào tà váy: “Thứ này... lợi hại đến vậy sao?”

Quan Đình Nguyệt trầm giọng: “Bạch Cốt Khô độc ở chỗ nó phát tác chậm. Hỏa dược bình thường khi nổ là hết, cùng lắm tạo nên mảnh vụn. Nhưng loại này vừa có thuốc nổ, lại mang độc, mà độc ấy không tiêu tan ngay. Theo không khí mà lan ra, binh lính chỉ cần hít phải là sẽ trúng độc. Nhẹ thì toàn thân vô lực, nặng thì hôn mê bất tỉnh.”

“Vì vậy chỉ cần một viên là đã có sức sát thương khủng khϊếp. Nếu ném vào doanh trại địch thì chẳng khác nào gieo ôn dịch.”

Nghe vậy, mọi người đều đồng loạt che kín miệng mũi, cẩn thận đến mức không dám thở mạnh.

Giang Lưu vẫn thấy khó hiểu: “Nếu đây là vũ khí lợi hại đến thế, sao ta chưa từng nghe nói? Đáng lẽ nên phổ biến khắp các quân doanh mới phải?”

Quan Đình Nguyệt đáp, giọng nặng nề hơn lúc trước: “Ngay sau khi Độc Hỏa Đạn được đưa vào thực chiến, đại tướng quân đã tự tay phá huỷ công thức. Bởi vì thứ này không chỉ hại người, mà còn hại cả đất. Đất bị nhiễm độc phải mất nhiều năm mới mọc lại được cỏ. Tai họa lan đến cả dân thường. Hơn nữa...”

Nàng khẽ cau mày: “Quá trình luyện chế còn phải dùng người sống để thử thuốc.”

Bốn phía có người già, trẻ, nam, nữ lặng lẽ quay đầu lại, rốt cuộc đã hiểu rõ nguyên nhân thật sự đằng sau việc bị bắt đòi tiền chuộc.

Có người rùng mình: “Nói vậy... bọn chúng bắt người khắp nơi, chẳng qua là để...”

Nghĩ đến đây, lại nhớ đến bức thư gửi về cầu chuộc người, càng nghĩ càng lạnh sống lưng.

Nếu người thì đã dùng hết mà công thức vẫn chưa thành công, thì khi đó Thạch Thiện Minh sẽ đi đâu tìm người? Những bá tánh nghe phong thanh nên không dám rời khỏi nhà, hắn lại càng không thể tìm người dễ dàng.

Đáp án đã quá rõ ràng.

Người nhà của những người bị bắt còn chưa biết thân nhân mình đã chết, vẫn đang ôm hy vọng, tích góp từng đồng, đem tiền chuộc đến giao nộp...

So với việc mò mẫm bắt người trong núi, cách này quả thực hiệu quả hơn nhiều.

Ngay sau đó, có người quay sang đá cho tên công tử một cái, cười khẩy: “Đại thiếu gia, nghe xong thấy thế nào? Ngươi còn muốn quay về nhà lao kia làm con cừu ngoan của đám binh lính gϊếŧ người như ma kia sao?”

Tên kia nằm gục dưới tường, như bị dọa ngốc. Mắt trợn trừng, một lúc lâu mới phản ứng lại, đột nhiên lắc đầu liên tục: “Không, ta không quay về đâu... ta không quay về...”

Ánh mắt Yến Sơn lướt qua người hắn, nhàn nhạt nói: “Công thức Bạch Cốt Khô sau khi bị hủy, triều đình coi đó là cơ mật quân sự, bên ngoài chỉ nói là đã thất truyền.”

Công tử bột vô thức đáp mang theo chút ngạc nhiên: “Cái này... ngươi cũng biết?”

“...”

Có đôi khi giải thích kỹ quá cũng không phải chuyện tốt. Suýt chút nữa nàng đã quên, bên vách tường còn có một vị “bằng hữu của binh lính.”

Quan Đình Nguyệt hạ giọng: “... Bằng hữu ta quân hàm tương đối cao, mấy thứ này là nàng nói chuyện phiếm rồi tiện miệng kể thôi.”

Bên kia truyền đến một tiếng cười lạnh không mấy thân thiện: “Xem ra nàng cái gì cũng có thể nói với ngươi.”

Không biết vì sao, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Yến Sơn bỗng có một loại dự cảm mơ hồ không thể diễn tả. Cảm giác ấy rất mông lung, đến không có lý do, nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Hắn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi lại mở miệng, giọng điệu đột nhiên chậm lại:

“Ai ——”

“Ngươi nói, bằng hữu của ngươi từng ở Kỳ Lân doanh Lan Châu?”

Quan Đình Nguyệt hơi ngẩn ra: “Hửm?... Ừm.”

Yến Sơn mấp máy môi, cẩn thận hỏi tiếp, “Vậy nàng ấy... tên là gì?”

Tên?

Từ sắp ra khỏi miệng Quan Đình Nguyệt đột nhiên nghẹn lại, nhưng rồi nàng nghĩ dù sao cũng gán cái danh “bằng hữu”, nói thật cũng không có gì ghê gớm, liền định mở miệng: “Nàng...”

Ngay lúc đó, từ đằng xa có ánh sáng loé lên, trời đất tối sầm, không nhìn rõ vật gì vừa chợt lóe qua, chỉ có một linh cảm bất tường bỗng dâng lên trong lòng nàng.

Ý nghĩ kia còn chưa kịp thành hình, cửa đá bên trong đã lại bị mở ra.

Một tên lính phản quân quay trở lại, vừa đi vừa lầm bầm, hoàn toàn không để ý trong thạch thất này đang có người: “Haizz, ta nói là đánh rơi ở đây mà cứ không tin, sao cũng phải quay lại trại một chuyến.”

Hắn cúi người nhặt đồ, nhưng vừa xoay người, toàn thân lập tức rùng mình, cảm giác nguy hiểm dựng đứng lông tóc. Hắn theo bản năng ngẩng đầu, lập tức chạm phải ánh mắt của một người đang nhìn chằm chằm mình.

Tay hắn cứ thế dừng giữa không trung, cả người như bị đóng băng.

Trong khoảnh khắc ấy, không khí trở nên cứng ngắc.

Tên lính quèn vừa nhìn thấy cả đám “xác chết” đứng dậy, suýt tưởng mình gặp phải oan hồn đòi mạng, dã quỷ sống lại, chân gần như nhũn ra.

Nhưng ngay sau đó, hắn cảm thấy không đúng. Theo bản năng mở miệng, cuối cùng cũng nhớ ra chức trách của mình, vừa định hô: “Người, con tin——”

Một luồng gió lạnh đột nhiên ập tới.

Chữ “tin” còn chưa ra khỏi miệng, cả câu liền bị cắt ngang.

Một bàn tay trắng nõn, mảnh khảnh nhưng lạnh lẽo như băng, chớp mắt đã vặn mạnh một cái, bẻ gãy cổ tên lính ngay tại chỗ.

Không ai thấy rõ Quan Đình Nguyệt ra tay thế nào. Như thể khoảnh khắc trước nàng còn đứng đó, nhưng nháy mắt sau đã xuất hiện ở vài trượng bên ngoài.

Chỉ thấy vạt áo nàng khẽ lướt qua, nhanh đến mức tưởng như ảo ảnh.

Giang Lưu lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng che mắt mấy tiểu cô nương còn đang há hốc miệng.

Các nữ nhân vẫn chưa thoát khỏi kinh hoàng vì bị phát hiện, càng không thể tưởng tượng đối phương lại bị gϊếŧ nhanh như vậy, nhất thời rối loạn tay chân.

“Giờ làm sao bây giờ... Đường hầm này thông tới đâu? Phản quân có phát hiện không?”

“Sẽ không.” Quan Đình Nguyệt vung tay ném xác sang một bên, quả quyết nói: “Nếu Thạch Thiện Minh sớm biết lối vào thông với ngục đá, hắn đã không dễ dàng nhốt các ngươi ở đây.”

Nhưng cũng không còn nhiều thời gian.

Hai tên lính canh, giờ chỉ còn lại một. Phát hiện ra sớm hay muộn cũng chỉ là chuyện thời gian.

“Chúng ta đã lãng phí kha khá thời gian, không thể trì hoãn nữa.”

Nàng nhắc nhở các nữ nhân bên cạnh, rồi đi vài bước tới mép tường đá nói với người bên kia: “Ngươi, còn cảm thấy được phương hướng không?”

Nói xong cũng không đợi người bên vách đáp lời: “Thôi, không thấy cũng không sao. Phía trước là ngã rẽ, qua khúc cua thì ta không thể liên hệ với các ngươi nữa. Dưới lòng đất thiết lập rất nhiều mê trận, thạch thất lớn nhỏ không dưới năm mươi cái, nhớ kỹ dẫn mọi người luôn đi theo hướng tây bắc, chính là bên trái chếch lên trên, thấy cửa thì vào, đừng rẽ, độ chừng một chén trà nhỏ là ra được ngoài.”

Không biết có phải vì vừa nãy trò chuyện khá ổn, giọng đối phương cũng thoải mái hơn: “Được, có thể.”

Quan Đình Nguyệt gật đầu không nói: “Trên đường có nhiều binh khí bỏ lại, nếu còn dùng được thì nhặt lấy phòng thân cũng được. Nhưng đa phần là quân dụng, nhớ kỹ: nếu không biết cách dùng thì tuyệt đối đừng tùy tiện động vào.”

“Ra khỏi sơn cốc, chúng ta tập hợp ở sườn núi.”

So với vẻ vội vã của nàng, Yến Sơn lại thong thả quá mức, một lúc lâu sau mới hờ hững lên tiếng.

Các nam nhân nghe thấy liền lập tức tản ra đi nhặt vũ khí.

Quan Đình Nguyệt đứng bên mấy cái xác không rõ mặt mũi, lặng lẽ liếc mắt nhìn lần cuối, quay người đi, trên mặt đã mang theo vài phần lạnh lùng khó hiểu, dẫn theo nhóm nữ nhân đi vào lối rẽ.

Vào thời tiền triều, Bạch Cốt Khô từng là vũ khí sắc bén trong tay đại quân, mỗi lần ra trận đều khiến quân địch nghe danh đã vỡ mật.

Thế nhưng cha nàng vẫn luôn cho rằng thứ vũ khí ấy quá tàn nhẫn, quá trái đạo trời, vì vậy đã hạ lệnh hủy hết toàn bộ thuốc nổ cùng phương pháp điều chế.

Ông từng nói thiên hạ rộng lớn, ánh mắt tướng sĩ không nên chỉ nhìn về chiến trường.

Người cầm đao kiếm có thể vì nước vì dân là anh hùng, nhưng cũng có thể là ác quỷ sát nhân.

Chỉ tiếc, anh hùng thường đoản mệnh, còn nơi nơi trong trần thế lại toàn là lũ mặt người dạ thú.

Nhưng mà cái tên Thạch Thiện Minh này... Phương thuốc hắn có từ đâu ra?

Ngay cả nàng cũng chưa từng thấy qua thứ này.

Quan Đình Nguyệt thắp lại cây đuốc, lửa đã sắp cạn, chỉ còn đủ soi sáng một khoảng chật hẹp hơn ban nãy. Đi được một đoạn, nàng bỗng dừng bước, áp tai lên vách đá lắng nghe.

Các nữ nhân thấy thế, thấp thỏm hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Nàng ra hiệu giữ im lặng, một lúc sau lại lắc đầu: “Có tiếng bước chân phía trên.”

Giang Lưu Vi ngạc nhiên: “Bước chân?”

“Không có gì đâu, nơi này bốn bề thông suốt, âm thanh truyền đến cũng là chuyện bình thường. Chỉ có thể nói phía trên đầu chúng ta có quân nổi loạn hoạt động.” Quan Đình Nguyệt giải thích: “Nói cho cùng, động tĩnh dưới lòng đất khó gây chú ý hơn.”

Nàng quay đầu căn dặn: “Mọi người cố gắng nhỏ tiếng, đừng—”

Còn chưa dứt lời, như thể trời cũng muốn chống lại nàng, một âm thanh chói tai đột ngột vang lên từ đâu đó.

Trong không gian tối tăm và bức bối dưới lòng đất, mọi thứ trở nên cực kỳ nhạy cảm. Tiếng động ấy lập tức gây chấn động cả sơn đạo, đá vụn từ trần rơi lả tả như thể xảy ra động đất.

Mọi người hoảng loạn dựa vào vách mà giữ vững thân hình.

“Chuyện gì vậy?!”

“Lại xảy ra biến cố gì nữa?!”

Lúc này, ở một đầu vách đá, một chiếc nỏ ngắn cắm sâu vào tường, lông đuôi còn run rẩy. Bên cạnh là một công tử da trắng thịt mềm, mặt mày tái nhợt, nuốt khan một ngụm nước bọt, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào bức tường, cả người run như cầy sấy.

Nếu mũi tên kia lệch đi một tấc, e rằng giờ đã có người bỏ mạng.

Đám đàn ông sững người trong chốc lát, sau đó đồng loạt quay đầu nhìn về một góc.

Tên thợ săn trẻ tuổi ở cuối đoàn đang cầm cây nỏ trong tay, có vẻ không ngờ nó lại có sức công phá mạnh như vậy, chỉ biết trừng mắt nhìn, vẻ mặt vô cùng bối rối.

Đây là một loại nỏ đặc chế dùng để truyền tin, sợ bị phe ta bỏ qua nên khi bắn sẽ phát ra tiếng vang lớn, kèm theo cả pháo hoa rực rỡ màu sắc.

May mà thuốc nổ đã bị ẩm vì cất giữ lâu, nếu không chắc chắn còn nổ mạnh hơn.

“Xin... xin lỗi... Ta chỉ tiện tay nghịch một chút, không ngờ nó lại còn hoạt động...”

Mọi người bừng tỉnh, lập tức nổi trận lôi đình: “Không phải đã nói là không biết dùng thì đừng có động vào rồi sao? Trên đất bao nhiêu thứ để chơi, ngươi cứ phải chọn thứ nguy hiểm nhất!”

Thợ săn nhỏ giọng, ấm ức phân trần: “Ta nghĩ mình quen dùng nỏ đi săn, tìm nửa ngày mới thấy cái này giống giống...”

Mọi người nghe vậy càng thêm tức giận, liên tục quát mắng: “Cái này gọi là thuận tay á?! Ngươi tính bắn chết cả nhà người ta à?!”

“Không biết dùng thì đừng dùng! Tiếng vang to thế, phản quân ở bên ngoài nghe được thì sao?!”

...

Đường đi bị làm loạn thành một đoàn, Yến Sơn đứng bên ngoài, vẻ mặt nhàn nhạt xem náo nhiệt, thực sự bị đám người này làm cho cạn lời.

Hắn cười khẩy, khinh thường nói: “Thật khâm phục. Lần đầu tiên ta thấy có người ham tìm đường chết đến vậy.”

Quan Đình Nguyệt dùng tay che lấy ngọn đuốc, phòng hờ đá vụn rơi trúng làm tắt lửa.

Phía sau các nữ nhân ổn định lại thân hình, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng. Vì đi sâu vào trong, nên ngay cả tiếng động nhỏ bên ngoài cũng không nghe thấy, càng không rõ vừa xảy ra chuyện gì, chỉ biết nhao nhao nhào lên hỏi.

“Đợi đã!” Quan Đình Nguyệt giơ tay ra hiệu, sắc mặt trở nên nghiêm trọng: “Tiếng động này... không đúng.”

Ban nãy phải áp sát tai vào vách mới nghe thấy tiếng động bên trên, nhưng bây giờ những tiếng bước chân gấp gáp, nghiêm nghị đã rõ rành rành không cần lắng nghe kỹ.

Rõ ràng tiếng động vừa rồi không phải do phản quân tạo ra.

Vậy chỉ có thể là bọn họ bị người bên ngoài phát hiện!

“Quân canh gác đã phát hiện ra rồi!” Sắc mặt nàng lập tức nghiêm nghị, lập tức ôm lấy Phương Tình: “Mau chạy!”

Dứt lời, nàng liền lao về phía trước như một làn gió.

Đám phụ nhân còn chưa kịp tiêu hóa hết mấy lời này, đã bị kéo theo mà cuống cuồng bỏ chạy.