Bên dưới lòng đất là rất nhiều thạch thất cùng vô số lối đi đan xen nối liền nhau. Chớp mắt đã xuyên qua con đường thứ ba, đi đến gian kho quân bị thứ ba.
Không khí trong lúc chạy trốn quá mức căng thẳng, mọi người thỉnh thoảng mới nói đôi câu, xem như là để xua đi phần nào sợ hãi trong lòng.
Hiển nhiên, so với bóng tối thì ánh mặt trời vẫn là điều khiến người ta tin tưởng. Chỉ có một người là ngoại lệ. Vị công tử văn nhã, xuất thân phú quý chẳng thiếu tiền tiêu ấy vẫn đang lải nhải oán trách, có vẻ như muốn dùng loại phản kháng yếu ớt này để thuyết phục mọi người quay đầu trở lại.
“Quá mạo hiểm... thật sự quá mạo hiểm! Chẳng lẽ chư vị cha mẹ, sư trưởng chưa từng dạy dỗ, khi gặp phải đạo tặc, mà thực lực đôi bên lại chênh lệch, thì nên thuận theo mà mềm mỏng, từ từ nghĩ cách sao?”
“Tục ngữ nói: Giữ được rừng xanh, sợ gì không có củi đốt. Bây giờ vẫn còn kịp đấy, hiện tại quay đầu vẫn chưa muộn... Cùng lắm thì tại hạ không lấy lợi tức, dứt khoát cho chư vị mượn một khoản, chẳng lẽ còn không được sao?”
Khi nói ra hai chữ “dứt khoát”, biểu cảm hắn đau đớn đến độ như thể vừa mất hết gia sản.
“Nhiều người bình an rời đi như vậy, lẽ nào mọi người thật sự vì chút tiền mọn này mà dám đặt cược cả tính mạng mình sao...”
Nghe hắn ca cẩm suốt cả đêm, đến giờ ai nấy cũng đã quen tai, không buồn để ý, xem như tiếng gió rít bên tai còn dễ chịu hơn.
Ban đầu Quan Đình Nguyệt chỉ cười nhạt, không để tâm. Thế nhưng khi nàng ngoảnh lại ngẫm kỹ những lời kia, nụ cười lại dần tan biến.
Đuốc trong tay, dù sao cũng là chắp vá tạm thời, cháy không được bao lâu, ánh sáng yếu ớt dần lụi. Từ mặt đất bốc lên từng luồng khí lạnh ẩm ướt, trong thạch thất dường như gió lọt vào từ tám phương.
“Có lẽ, điều bọn chúng nhắm đến... không phải tiền.”
Giang Lưu đột nhiên nghe thấy Quan Đình Nguyệt thì thào, liền thuận miệng hỏi: “Cái gì cơ?”
Nàng cau mày, như vẫn đang suy nghĩ: “Nếu những bức thư đó thật sự được gửi đến tay người nhà con tin, chắc chắn sẽ có không ít người đi vay mượn, ba mươi lượng không phải số tiền nhỏ, thường dân thì phải bán sạch gia sản, gom góp từng chút một mới có thể trả nổi. Nếu thế, thì động tĩnh hẳn là không nhỏ, thế nhưng ngoài phố ngoài chợ lại chẳng hề nghe ai bàn tán đến chuyện đó.”
Ban đầu Quan Đình Nguyệt cho rằng, đám thổ phỉ kia giữ con tin chỉ để tung lưới bắt cá lớn. Bọn chúng chờ người nhà đem tiền chuộc đến, rồi sẽ gϊếŧ người diệt khẩu.
Nhưng giờ nghĩ lại, dường như có nhiều điểm còn mơ hồ khó hiểu.
Trong thành vẫn còn dán cáo thị tìm người, quan phủ cũng hoàn toàn không nắm được nơi ẩn thân này. Chẳng lẽ trong thư không hề nhắc đến địa điểm giao dịch? Nếu lỡ bị phát hiện thì sao?
Nếu toàn bộ thư tín đều chưa từng được gửi đi, vậy thì... những người này rốt cuộc đang nhắm đến điều gì?
“Bên kia có cửa!”
Một cô bé lanh mắt chợt phát hiện ra cách đó không xa có một tia sáng yếu ớt thoát ra.
Nghe tiếng, Quan Đình Nguyệt lập tức ngẩng đầu nhìn. Bên phải, trên vách tường quả nhiên có một ánh sáng nhỏ bé, yếu ớt như ánh sáng phát ra từ ngọn đèn dầu. Chỉ là so với cây đuốc trong tay nàng còn sáng hơn đôi chút, hẳn là từ đèn hoặc một bó đuốc khác.
Nàng bước theo cô bé lại gần.
Trên cánh cửa có khóa, kéo thử một cái, bên trong xích sắt rung lên loảng xoảng, xem ra khó lòng dùng vũ lực phá vỡ.
Phía trên có một ô cửa sổ nhỏ, bịt bằng lớp giấy dầu cũ kỹ.
“Phía sau cánh cửa là nơi nào vậy?” Một vài nữ nhân cảnh giác hỏi: “Có thể là cái gì không?”
“Không rõ.” Quan Đình Nguyệt lắc đầu: “Có khi đã bị ‘bọn họ’ chiếm rồi, tốt nhất đừng tới gần.”
Tiểu cô nương nghe vậy định bỏ đi, nhưng ánh mắt chợt liếc thấy dưới khe cửa có thứ gì đó đen đen dài dài thò ra.
Cô bé cúi người sờ thử, cảm thấy có chút kỳ lạ, liền ghé sát lại khe cửa, cố gắng nheo mắt nhìn vào trong.
Vừa lúc ấy, Quan Đình Nguyệt đang dùng tay ổn định ngọn lửa đang chập chờn, thì bên tai vang lên một tiếng “bịch” nhỏ. Tiểu cô nương kia đột nhiên ngã ngồi trên đất, mặt hướng về phía cánh cửa, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng.
“Ngươi sao thế?”
Phương Tình vội vàng đỡ lấy cô bé. Nữ hài kia liên tục lùi lại, miệng run run: “Sau... sau cánh cửa...”
“Sau cánh cửa?” Phương Tình bị cô bé túm chặt lấy tay áo.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Quan Đình Nguyệt. Nàng mượn lực dưới chân, xoay người nhảy lên bệ cửa sổ nhỏ bằng bàn tay kia.
Mặt trong lớp giấy dán cửa không biết dính thứ gì, loang lổ đầy vết bẩn xanh đen lầy nhầy.
Nàng dùng đầu ngón tay chọc thủng một lỗ...
Đúng lúc này, ánh lửa cháy bừng lay động, chiếu sáng cả gian phòng đó.
Trong phòng có hai cánh cửa, bên vách đá nghiêng treo một chén đèn dầu, ngọn lửa đậu nành lay lắt sắp tắt, yếu ớt bập bùng. Ánh sáng đơn bạc chiếu đến cánh cửa gỗ bên trái, lộ ra từng vết trảo dài rướm máu, thậm chí còn có cả móng tay bị gãy, cắm sâu giữa các vết xước.
Mà người để lại những dấu vết này giờ đã nằm gục dưới chân tường, năm ngón tay co rút, như thể còn đang cố bám vào thứ gì đó.
Cặp mắt kẻ đó đến lúc sắp chết vẫn trợn trừng, tròng mắt gần như lồi ra khỏi hốc, tựa như không cam tâm nhắm lại.
Người này thì Quan Đình Nguyệt không nhận ra, nhưng một thi thể khác thì nàng còn có ấn tượng.
Nằm ngay dưới chân cửa là một nữ tử chừng mười bảy, mười tám tuổi, quanh người treo đầy những chiếc chuông đồng leng keng loạn xạ.
— Là hai huynh muội họ Trương.
"A! ——"
Từ căn phòng bên cạnh vang lên một tiếng hét chói tai, giữa chừng còn bị vỡ giọng, rõ ràng là giọng của vị tiểu thư nhà giàu vừa mới ầm ĩ đòi trở về.
Quan Đình Nguyệt khẽ nhíu mày. Xem ra bên kia cũng có xác chết.
"Trương Linh Nhi, là Trương Linh Nhi!" Đám phụ nữ và trẻ em xung quanh giờ phút này cũng chẳng màng sợ hãi, đồng loạt tránh xa cánh cửa gỗ, hoảng loạn không thôi: "Không phải nàng đã được thả ra khỏi cốc rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây?"
"Bọn chúng rốt cuộc muốn—"
"Suỵt!" Quan Đình Nguyệt bỗng quay đầu, trừng mắt quát nhỏ đám nữ nhân đang hoảng loạn: "Im lặng! Có người tới."
Lúc này mọi người mới vội bịt miệng lại, cố nén nỗi sợ, không dám thở mạnh.
Ngay sau đó, cánh cửa phía còn lại trong phòng hé mở, tiếng bước chân cùng giọng nam nhân vang lên.
"Ơ, sao hôm nay lâu vậy, hơn nửa đêm rồi còn phải đi nhặt xác, hù người chết khϊếp."
"Quân sư mới điều chế ra phương thuốc, tướng quân muốn sớm thấy hiệu quả."
Một trước một sau, là hai người.
Quan Đình Nguyệt ra hiệu cho mọi người giữ im lặng, nhanh chóng dập lửa, rồi rón rén lùi vào góc sâu nhất trong căn phòng đá.
Quả đúng như nàng dự đoán, nơi này có mấy cái rương cũ vứt ngổn ngang, trong ánh sáng lờ mờ, lấy đồ đạc để che thân chắc cũng đủ qua mắt người.
Vừa mới ngồi xuống, không biết nghĩ đến điều gì, nàng nghiêng đầu nói một câu với người ở đối diện: "Làm phiền ngươi trông chừng mọi người bên đó."
Tuy nàng không gọi tên, chủ yếu là cũng không biết tên hắn là gì, nhưng Quan Đình Nguyệt tin rằng đối phương sẽ hiểu được ý mình.
"Ủa chà, cái gì mùi vậy, thằng nhãi ranh này có phải tè ra quần rồi không?"
"Chết cứng ra rồi hả?"
Kẻ còn lại đáp chết cứng rồi: "Ba canh giờ... vừa hay, không hơn không kém."
Trong phòng vang lên tiếng loạt soạt, chẳng bao lâu sau, truyền đến tiếng binh khí chạm nhau leng keng.
Cánh cửa bên họ bị mở ra.
Ánh đèn từ chén dầu hắt xuống mặt đất, toàn bộ đám nữ nhân trong phòng đều nín thở. Nếu bốn phía yên lặng thêm chút nữa, có lẽ tiếng tim đập cũng đủ gõ nên một khúc Thập diện mai phục đầy kịch tính.
May mắn không gian đủ rộng, ánh đèn không chiếu tới chỗ họ, hai tên đạo tặc dường như không phát hiện ra, vẫn vừa tán gẫu vừa lôi hai cái xác ra khỏi phòng.
"Thời gian càng lúc càng rút ngắn. Xem ra thuốc của quân sư thực sự hiệu nghiệm."
Một tên hớn hở thổi một tiếng sáo canh gác: "Nếu kịp trước mùa thu, chúng ta có thể tiến vào Vĩnh Ninh rồi. Nhất định phải vào tửu lâu nổi tiếng uống ba ngày ba đêm!"
Vừa nói, chúng vừa kéo thi thể đi về hướng này.
Lưng Giang Lưu nổi da gà rần rật. Nàng là người gần cửa nhất, lại xui xẻo trốn sau đống đồ thấp, nửa người vẫn còn thò ra ngoài!
Ngay khi nàng nghĩ bọn đạo tặc sắp phát hiện ra mình, thì chúng lại chỉ tiện tay ném thi thể sang bên, rồi tiếp tục trò chuyện.
"Nghĩ gì ăn đó. Phải chuẩn bị quân giới, lương thảo, ngựa, rồi cả thuốc súng, ngươi đếm thử xem trang bị chúng ta có cái nào còn dùng được? Đòi tiến vào Vĩnh Ninh mùa thu này, nằm mơ đi."
Trong ánh sáng lờ mờ, Quan Đình Nguyệt lạnh lùng quan sát hai kẻ đó.
Giang Lưu vừa mới thở phào một hơi, ánh mắt bỗng dừng lại nơi loáng thoáng những bóng đen cạnh bên. Dường như ngay lập tức, hơi thở nàng nghẹn lại.
Vì căng thẳng lúc trước nên chỉ chú ý đến đạo tặc, giờ mới phát hiện, quanh đây vứt đầy binh khí, lẫn lộn trong đó là vô số xác chết. Khó trách bọn đạo tặc không tiến sâu vào đây, hóa ra nơi này đã bị biến thành bãi tha ma!
Ánh sáng nơi cửa bị đóng lại, chậm rãi vùi chôn tất cả.
Cánh cửa kẽo kẹt đóng lại, khóa từ bên trong.
Tiếng cười nói của hai gã đạo tặc xa dần, đám phụ nữ trẻ em mới dám buông tay khỏi miệng, nỗi sợ vẫn còn đọng trong lòng, ai nấy đều thở dốc, chưa hoàn hồn.
"Chuyện... chuyện này là sao..."
Người đầu tiên lên tiếng như tự hỏi: "Phương thuốc gì? Hiệu quả gì cơ...?"
Ngay sau đó, càng nhiều người phát hiện xung quanh toàn là gương mặt quen thuộc. Những người đó mới mất không lâu, thi thể còn chưa kịp phân hủy.
"Trương Linh Nhi... tại sao lại chết ở đây?"
"Họ không phải đã được thả đi sao? Vậy tiền chuộc đâu... người mang tiền lên núi đâu?"
Một trận hỗn loạn ầm ĩ vang lên, đám nữ nhân nào chịu nổi cú sốc này, đến giờ mới kìm được tiếng khóc đã là quá sức.
Quan Đình Nguyệt đứng dậy, cúi đầu nhìn hài cốt đầy đất, rồi ngẩng lên nhìn tường đá.
Căn phòng bên cạnh rất biết phối hợp, từ đầu tới cuối không phát ra tiếng động nào. Phải biết rằng nếu có ai sơ ý để lộ hành tung, bên đó dù có đường lui, chỗ họ thì chắc chắn không sống nổi.
Chỉ một ánh mắt vừa rồi, "người kia" hẳn là đã hiểu được ý nàng.
Giờ phút này, bên kia tường, Yến Sơn đang dùng tay bịt miệng tên thiếu gia kia. Nước mắt nước mũi tèm lem dính cả lòng bàn tay, khiến hắn vô cớ bực bội, không hiểu sao bản thân lại dính vào chuyện phiền phức này.
Hắn nhíu mày buông tay ra, quay đầu đi, rút tay áo lau lau nhiều lần mới chịu dừng.
Tùy tùng: “...”
Ban đầu còn kiên quyết đòi quay về đưa tiền chuộc cho bọn bắt cóc, giờ lại bị Yến Sơn vứt qua một bên, cả người xụi lơ như rau héo, dán chặt vào tường ngồi bệt xuống.
Mấy hán tử liên can tuy chưa trực tiếp nhìn thấy, nhưng nghe loáng thoáng vài câu cũng thấy da đầu tê rần.
"Rốt cuộc bọn chúng là ai...?"
Quan Đình Nguyệt rũ mắt, nhìn chằm chằm những mảnh thi thể trên mặt đất, sắc mặt khó đoán.
Nàng bỗng mở miệng, nói ba chữ: “Thạch Thiện Minh.”
Giọng không lớn, nhưng trong không gian chật hẹp vọng ra rõ ràng. Chỉ trong chớp mắt, cả phòng lặng như tờ, rồi như nổ tung.
“Thạch Thiện Minh?!”
“Là Thạch Thiện Minh nào, có phải cái người ta đang nghĩ không?”
“Sao có thể...”
Yến Sơn hơi nhướn mày, dường như không ngờ nàng lại nhận ra nhanh như vậy.
Dân ở vùng biên cương có thể không biết đến triều đình trước kia, nhưng cái tên “Thạch Thiện Minh” thì lại chẳng lạ gì.
Nguyên nhân phải bắt đầu từ chuyện thay triều đổi ngôi.
Năm năm trước, tuy rằng kỵ binh Đại Tùy đạp nát đế đô, nhưng nhân mạch tiền triều phân bố tại các nơi xa xôi vẫn chưa bị toàn diệt. Hoàng thất Cao Dương bị thiên tử đuổi tận gϊếŧ tuyệt, một số nghe chiều gió mà hành động, liền đầu hàng với quân chủ mới, nhưng cũng có kẻ lập tức tự xưng vương, dựng cờ phục quốc, gây nên phong ba khắp nơi.
Triều đình mới còn chưa vững gốc, không tiện điều binh đánh một trận lớn nên để đã mặc cho đám người này lộng hành một thời gian. Mãi đến đầu xuân năm ngoái, khắp các nơi báo lên doanh thu thuế má dồi dào, tân hoàng mới lần lượt phái đại quân trấn áp, tiêu diệt nhiều một đám ô hợp. Nhóm người rục rịch mộng phục quốc thấy đây không phải khúc xương dễ gặm nên cũng nhanh chóng tản mát hết. Tàn đảng dư lại phần lớn cũng không đáng nhắc tới.
Mà Thạch Thiện Minh chính là một trong những tướng lĩnh còn sót lại của triều cũ.
“Ta nhớ hắn vẫn luôn hoạt động ở vùng Phượng Tường, Củng Xương? Tại sao lại đến Tây Nam?”
“Nghe nói gần đây hắn bị thua trận, mai danh ẩn tích rất lâu...”
“Chẳng lẽ là trốn vào trong cốc này?!”
Yến Sơn chen lời giữa đám ồn ào: “Sao ngươi dám chắc là Thạch Thiện Minh?”
“Dựa vào quân phục.”
Quan Đình Nguyệt điềm đạm đáp: “Đám binh lính kia mặc giáp đúng theo quy chế tiền triều, vai còn khắc văn sóng, đây là ký hiệu của Đại Dịch. Trong thiên hạ hiện giờ, còn ai hứng thú náo loạn như thế ngoài hắn?”
Vì đã có niềm tin với nàng từ chuyến đi này, không ai nghi ngờ lời nàng nói.
“Vậy bọn chúng bắt chúng ta... rốt cuộc để làm gì?”
“Còn nữa, mấy người chết kia...”
“Nếu ta không đoán sai” Nàng nhíu mày nói tiếp: “Việc bắt các ngươi viết thư cầu cứu chỉ là chiêu che mắt, mục đích thật sự... là muốn các ngươi ngoan ngoãn sống đến đúng ngày cần dùng.”
Một người run rẩy hỏi: “Rồi... sau đó thì sao...”
Quan Đình Nguyệt lạnh nhạt nói: “Dùng làm vật thử thuốc.”