Giang Lưu đang ngồi xổm trong góc, dùng rơm rạ nghịch vẽ xoắn ốc dưới đất. Chờ mãi đến phát sốt ruột, thì chợt thấy Quan Đình Nguyệt từ bên ngoài đi nhanh trở về, lập tức vui mừng chạy ra đón.
“Tỷ! Có phải tỷ phát hiện được gì rồi không?”
Nàng lúc này nào có rảnh để trả lời, nghẹn một bụng bực dọc, đứng ngay trước bức tường đá. Còn chưa kịp chất vấn, đối phương đã thảnh thơi mở miệng trước: “Về rồi à? Cảnh đêm đẹp chứ?”
Cảnh ấy đúng là đẹp thật. Nhưng là cảnh sắc của vạn dặm giang sơn đều rơi vào tay giặc.
Quan Đình Nguyệt gần như phải cưỡng ép tính tình lại. Ai có mắt đều nghe ra được giọng nàng lúc này không hề dễ chịu: “Ngươi đã sớm biết nhóm người này nhân số không hề ít, trận thế rầm rộ, không phải bọn sơn tặc tầm thường, đúng không?”
Người kia thừa nhận cũng thẳng thắn: “Ta biết chứ.”
Nàng nghiến răng: “Vậy tại sao không nói trước với ta?”
Hắn đáp với giọng chế giễu, đầy vẻ hiển nhiên: “Ngươi có hỏi đâu.”
Thật là có lý đến đáng giận. Người này giống như con ếch, chạm thì nhảy một cái, nếu gió không thổi tới thì chắc cũng có thể ngồi yên bất động năm trăm năm.
“Ta đã cảnh báo ngươi từ sớm là bên ngoài nguy hiểm, canh phòng nghiêm ngặt.” Giọng hắn nhẹ tênh như gió thoảng: “Là chính ngươi khăng khăng làm theo ý mình.”
Ngụ ý là... còn trách nàng gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu?
Lâu rồi nàng mới gặp kẻ vừa hợp lý lại vừa vô lý như vậy, đào hố người ta xong còn quay lại cắn ngược một cú, Quan Đình Nguyệt im lặng hồi lâu không nói gì.
Nếu là nàng hồi trẻ, thời kỳ nóng máu bốc hỏa, thì nhất định sẽ không nhịn được, tất phải ăn miếng trả miếng, thậm chí phải cắn trả đối phương đau gấp bội lần. Nhưng giờ đây trải qua bao phen sóng gió, nàng cũng không còn dễ nổi nóng như xưa.
Quan Đình Nguyệt chỉ đành âm thầm nuốt cục tức xuống, tự nhủ coi như lần này cho bản thân một bài học.
Giang Lưu ở bên cạnh nghe mà như lọt vào sương mù, không hiểu gì nên vội hỏi: “Tỷ tỷ, rốt cuộc là sao vậy? Chúng ta có thể ra ngoài không?”
“Không được.” Giọng nàng trầm xuống: “Bên ngoài tặc phỉ quá nhiều, như rừng như biển, đông như lông trâu. Không phải chỉ dùng mê dược là có thể dễ dàng thoát được đâu.”
Các nữ quyến vốn đang thấp thỏm chờ tin liền rơi vào im lặng. Ngay cả tên đàn ông nghe lén bên góc tường cũng thở dài theo.
“Biết ngay mà, sao có thể đơn giản thế được.”
“Tưởng đâu thật sự có thể trốn thoát chứ...”
“Ta thấy chi bằng thôi đi.” Người ban ngày còn hô to muốn góp tiền chuộc giờ lại có vẻ hơi nhẹ nhõm: “Cứ thành thật ở lại đây đợi người tới chuộc chẳng phải tốt hơn sao? Nếu bị bọn côn đồ hung ác phát hiện, không chừng mất mạng.”
Mọi người bàn tán rôm rả, chỉ riêng Quan Đình Nguyệt vẫn cụp mắt, im lặng không lên tiếng.
Người cách vách thấy nàng mãi không nói, tựa như cảm thấy mình nói hơi nặng, nên nhẹ giọng khuyên: “Sơn cốc chỉ có một lối ra, ngươi đơn thương độc mã, muốn phá vòng vây gần như không thể, có nghĩ thêm cũng chỉ vô ích. Tốt nhất là nghỉ ngơi sớm một chút, đừng tốn công vô ích nữa.”
Mặc dù giọng điệu hắn vẫn có ý khinh thường, nhưng nàng không tức giận, ngược lại còn ngẩng đầu lên, cười nửa thật nửa giả: “Đa tạ.”
“Muốn rời khỏi nơi này.” Quan Đình Nguyệt cố tình ngừng lạ một chốc: “Cũng không phải chỉ có cách chính diện phá vây.”
Bức tường này dày chưa tới nửa thước, chỉ hơi rộng hơn lòng bàn tay một chút. Đám người canh giữ không cẩn thận, nên bề mặt tường gồ ghề, lồi lõm.
Y phục trên người Yến Sơn tối đen đến mức có thể hòa vào bóng đêm, chân hắn dài thượt nhưng phải lựa chỗ mà dựa vào vách đá, nhìn qua có phần co quắp.
Ban đầu hắn chỉ vì chán mà buông vài lời nhắc nhở, định cho nàng biết khó mà lui, cũng chẳng nghĩ nàng sẽ làm được trò trống gì.
Giờ nghe nàng nói thế, hắn bất giác có chút bất ngờ, không khỏi tò mò xem người bên kia sẽ bày ra được trò gì.
Giang Lưu thấy Quan Đình Nguyệt đảo mắt nhìn quanh, như thể đang tìm thứ gì đó.
“Tỷ, tỷ đang ném đồ à?”
Nàng nghiêng đầu qua một bên, hời hợt dùng chân gạt cỏ khô lại thành một đống, rồi cúi người quan sát dưới đất.
Động này lâu không ai ở, đất bùn tích lại dày đến cả một tấc, Quan Đình Nguyệt phủi đi lớp bụi bặm bám lâu năm, ánh lửa mờ mờ chiếu lên, lộ ra một dấu vuông nhạt nhòa.
Giang Lưu và các nữ quyến tò mò vây quanh, không ai hiểu nàng đang làm gì.
Chỉ thấy nàng đưa tay phủ lên, nhẹ nhàng thăm dò, rồi bình tĩnh nhấc một phiến đá từ đất lên. Bên dưới tối om, bùn rơi như nước, dường như đã lâu không có ai đặt chân tới.
Mọi người nhất thời lặng người, rồi tỉnh táo lại.
“Là... mật đạo?!”
“Có mật đạo thật kìa!”
Yến Sơn đang thảnh thơi bỗng khựng lại một nhịp, trong mắt loé lên vẻ âm trầm.
Tên nam nhân bên kia lao tù nghe tiếng liền gần như nhào tới: “Cái gì mật đạo? Các người phát hiện mật đạo à?”
“Nó thông ra ngoài núi hả?”
Những người có liên quan hưng phấn đến phát cuồng, nhất thời cũng chẳng nghĩ nhiều về nguồn gốc mật đạo.
“Chúng ta được cứu rồi!”
Giang Lưu lại cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Nàng lặng lẽ tới gần Quan Đình Nguyệt, hạ giọng hỏi: “Tỷ, sao tỷ biết ở đây có mật đạo?”
Dừng một chút, nàng lại nói: “Chẳng lẽ... tỷ từng đến đây rồi?”
Quan Đình Nguyệt bình thản nhìn chằm chằm vào lối vào tối thẳm, thật lâu sau không rõ đang nghĩ gì. Một lúc sau mới hạ giọng đáp: “Khi còn nhỏ, phụ thân từng dẫn ta đến đây chơi...”
“Phụ thân á?!” Giang Lưu kinh hãi.
Quan Đình Nguyệt nhẹ chau mày: “Nếu không phải bất đắc dĩ, ta vốn cũng không định dùng con đường này.”
Giang Lưu như ngẫm ra điều gì, nheo mắt lại: “Tỷ, tỷ không phải cố ý để bọn họ bắt vào đây đấy chứ?”
Thấy nàng liếc mắt nhìn mình, Quan Giang Lưu khẽ nhếch môi đầy đắc ý: “Ta vừa hỏi qua rồi, tỷ đi theo đoàn thương nhân Trung Nguyên, bị bắt trên đường đi về phía nam. Vĩnh Ninh có biết bao nhiêu đoàn thương, nếu thật muốn đến Nam Thành thì cần gì phải chọn đoàn ngoại lai xa lạ. Ta đoán tỷ là cảm thấy bọn họ dễ trúng kế, nên mới cố tình bám theo xe đi cùng?”
Quan Đình Nguyệt không tỏ thái độ, cụp mắt xuống, giọng lạnh tanh: “Ngươi nghĩ sao?”
“Nếu không thì ai cứu ngươi ra ngoài đây?”
Giang Lưu: “... Ta sai rồi.”
Đình Nguyệt khẽ nhếch môi cười, nhưng rất nhanh đã thu lại nét mặt, giữa mày hiện lên vẻ nghiêm túc, nhìn về phía các nữ nhân xung quanh.
“Ta nói trước, ca trực đêm còn khoảng hai nén nhang nữa mới đổi, cửa hang cũng có người tuần tra. Nơi này tuy tối, tầm nhìn kém, nhưng không chừng bọn chúng sẽ phát hiện lính gác bị hạ và phòng giam trống. Miệng mật đạo ta sẽ đóng lại sau khi rời đi, giữ được bao lâu rất khó nói.
“Thời gian chạy trốn còn lại vô cùng gấp gáp. Sau khi đi vào, mọi việc đều phải nghe ta chỉ huy. Nếu bị bắt lại, hậu quả thế nào tự các ngươi hiểu rõ.”
Quan Đình Nguyệt quét mắt nhìn từng người một: “Nhóm người này không phải loại thổ phỉ dễ thương lượng, tuyệt đối không dễ buông tha ai đâu.”
Mọi người bị lời này làm cho im bặt, rõ ràng đang do dự. Dù bị giam ở đây mấy chục ngày, ăn uống chẳng ngon lành, nhưng cũng chưa đến mức mất mạng. Giờ phải đối mặt với lựa chọn mạo hiểm không rõ tương lai, khó tránh khỏi lưỡng lự chần chừ.
Phương Tình đảo mắt nhìn quanh, nhạy bén nắm bắt thời cơ, lập tức dứt khoát nói: “Chúng ta đi theo tỷ.”
Tiểu cô nương ra tay không tệ, cố ý dùng từ “chúng ta” thay vì “ta”, lập tức khiến mọi người đồng lòng.
“Ta cũng đi theo tỷ.”
“Đúng đấy, chúng ta đều đi theo tỷ.”
Phòng giam phía trong chung quy vẫn là đám dân đen nghèo khổ chiếm đa số, khi đối diện sinh tử, ba mươi lượng tiền chuộc dường như càng khiến người ta chùn bước. Hai bên cân nhắc một phen, liền quyết định đánh cược một lần.
“Cô nương... cô nương...”
Mấy tên đại hán to lớn thô kệch đối diện thấy bên này đã sắp thương lượng xong chuyện lên đường, sốt ruột đến độ xoay vòng vòng, lại sợ dẫn đến lính canh chú ý, đành dán miệng vào tường mà khẽ gọi nàng.
“Ngươi... ngươi nghĩ cách một chút, cũng mang bọn ta theo với...”
“Đúng thế đúng thế, mọi người cùng nhau đi cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”
“Bọn ta có thể giúp sức mà!”
Mấy nam nhân vừa vội vừa xấu hổ mà mở miệng. Quan Đình Nguyệt nghe vào tai chỉ cảm thấy buồn cười, đang định đáp lời thì không hiểu sao trong lòng chợt động, bỗng nảy sinh ý tưởng trả thù nho nhỏ.
Nàng chậm rãi đứng dậy, cố ý kéo dài giọng: “Muốn đưa các ngươi toàn bộ đi theo không phải chuyện dễ dàng gì, làm không khéo còn hỏng cả chuyện. Bên các ngươi lúc nãy còn có người cố tình nhân lúc người khác khó khăn mà bỏ đá xuống giếng, giờ lại muốn ta lấy ơn báo oán... Làm gì có đạo lý này đúng không?”
Yến Sơn nguyên bản đang suy nghĩ về đường mật đạo, lúc này nghe nàng lời nói châm biếm rõ ràng nhắm vào mình, không khỏi khẽ hừ một tiếng, dường như chẳng để bụng.
Không ngờ nữ nhân này lại ghi thù đến vậy.
Thái độ của hắn thì khinh thường, nhưng không có nghĩa là người khác cũng xem nhẹ sinh tử như thế, vài tên đại hán chen nhau tiến lên khuyên nhủ:
“Tiểu huynh đệ, ngươi mau xin lỗi cô nương đó đi.”
“Đúng đấy tiểu huynh đệ, nam nhi đại trượng phu, co được dãn được, chuyện này có đáng gì đâu.”
“Chỉ cần chịu thua một bước, thì ai cũng có thể đi ra ngoài cả...”
Một đám người tận tình khuyên nhủ, nói đến khô cả miệng, thiếu điều quỳ xuống cầu xin hắn.
Người hầu bên cạnh thấy thế định ra tay can ngăn, nhưng Yến Sơn từ xa đã liếc mắt ra hiệu, người kia đành khẽ gật đầu rồi đứng im không nhúc nhích.
Quan Đình Nguyệt thấy bên kia ồn ào náo nhiệt, cố ý không dấu vết mà giục hắn: “Đồng bạn ngươi đều nói thế rồi, ngươi không tỏ chút thành ý sao?”
Yến Sơn như không có chuyện gì, khoanh tay đứng yên, trong lòng thầm nghĩ: Ngươi thích thì cứ cứu, chẳng liên quan gì đến ta.
Mấy tên hán tử khuyên bảo nửa ngày, thấy hắn cứ trưng cái bộ mặt lạnh tanh ra đấy, lập tức rầu đến nỗi tóc cũng dựng đứng, liền dứt khoát đi đường vòng cứu quốc, “Cô nương, không bằng để ta thay hắn xin lỗi vậy, thế nào?”
“Đúng đấy, chờ ra ngoài rồi, bọn ta viết cho ngươi một bức thư tạ lỗi! Không, dựng cả tấm biển luôn! Lập miếu cũng được!”
Mấy người thi nhau hét lên. Quan Đình Nguyệt vẫn chưa tỏ thái độ, chỉ cười như không cười, chờ động tĩnh bên kia.
Mặc cho xung quanh ồn ào gần như nổ tung, Yến Sơn vẫn ung dung bình thản, gương mặt không chút gợn sóng. Trong góc, gã công tử ăn chơi trác táng kia cũng nhàn nhã phe phẩy quạt, dường như chẳng liên can gì đến mình.
Lúc này, mấy tên đại hán đổ mồ hôi đầu mới dần dần hiểu ra điều gì đó, chán nản cúi đầu: “Cũng phải.”
“Đám công tử con nhà giàu như bọn họ thì thiếu gì mấy đồng tiền, thể diện mới là quan trọng.”
Mắt Yến Sơn chợt động, hắn liếc sang bên, thần sắc thoáng hiện chút biến hóa. Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh xé gió mà đến, lao thẳng đến tai hắn.
Hắn xoay người lại, hai ngón tay kẹp lấy “ám khí” bay tới.
Nhìn kỹ, hóa ra là một bọc nhỏ mê dược, dường như từ khe đá phía bên vách bắn qua.
“Góc Đông Bắc, đi xuống chừng bốn thước chính là lối vào mật đạo. Nghĩ cách đánh ngất lính canh xong rồi hẵng hành động.” Người bên kia nói xong, trong giọng còn mang chút bỡn cợt: “Biết ngay ngươi sẽ không chịu mở miệng vàng ngọc mà.”
“Ta không phải ngươi, không có cứng nhắc đến vậy.”
Yến Sơn nhéo bao mê dược trong tay, trước ngẩng đầu nhìn vách đá lởm chởm, rồi cúi xuống ngắm lòng bàn tay.
Hắn chưa kịp mở miệng, thì mấy tên hán tử bên cạnh đã giành lấy bao mê dược, không nhịn được mà mừng rỡ hét lên: “Góc Đông Bắc! Ở góc Đông Bắc!”
Ngay sau đó có người đá vào hắn một cái, thấp giọng mắng: “Nhỏ tiếng thôi!”
Lính canh ngoài cửa cuối cùng cũng bị kinh động, không hiểu sao hôm nay nhóm người này nửa đêm còn không ngủ, lại cứ thì thầm to nhỏ.
“Này này, làm cái gì vậy? Từng đứa một, uống rượu lắm hay sao mà còn tỉnh táo thế?”
Hắn vác đao trên vai, nhấc đèn l*иg đi đến trước cửa lao, vừa định lên tiếng thì đã bị người mai phục trong bóng tối rắc mê dược vào mặt, tại chỗ trợn trắng mắt rồi ngã nhào bất tỉnh.
Trong phòng giam nam, mọi người người xốc đá, người xử lý lính canh, tay chân luống cuống mà bận rộn không ngừng.
Gã công tử ăn chơi trác táng ngồi hóng gió trong góc thấy mọi người thật sự muốn vào mật đạo, vẫn còn lẩm bẩm không thôi: “Đi mật đạo gì chứ, sao có thể tin lời một nữ nhân dễ dàng như vậy.”
“Ai mà biết lối đó thông đến đâu, nhỡ đâu bị sơn tặc phát hiện thì làm sao bây giờ...”
Hắn còn lải nhải thêm một lúc, mặc dù không cam lòng, nhưng không dám ở lại một mình, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn đi theo.
Mấy tên hán tử nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lần lượt tiến đến lối vào mật đạo.
Yến Sơn ôm tay đứng chờ bên cạnh một lát, đợi người đi xuống gần hết, lúc này mới chuẩn bị theo sau.
Người hầu vội vàng ngăn hắn lại: “Công tử... giờ Dần chỉ còn chưa đầy hai nén hương, phía dưới không rõ sâu cạn, vạn nhất có gì bất trắc...”
“Không sao.” Hắn hờ hững liếc về phía vách đá: “Dù sao cũng nhàn rỗi, coi như đi xem trò hay.”
“Huống hồ...” Khóe môi Yến Sơn cong lên nhàn nhạt: “Ta cũng rất hứng thú với sơn cốc này.”