Không khí xung quanh vì một câu ấy mà bỗng chốc trở nên ngưng trệ.
Lời nói kia rõ ràng mồn một, âm thanh không lớn, nhưng vang lên như thể ngay bên cạnh tai các nàng vậy. Giọng điệu tùy ý, mang chút kiêu ngạo và khinh mạn.
Quan Đình Nguyệt lúc đầu hơi ngẩn ra, sau đó nửa nghi hoặc nửa thăm dò: “Ta từng thấy Xuyên Vân Tiễn rồi, tinh xảo linh hoạt, khi bắn ra phát ra âm thanh, phần lớn dùng làm tín hiệu truyền tin. Nhưng dù gì cũng là mũi tên, mũi tên thì phải có cung mới bắn lên được trời... Còn cái chuông mà ngươi nói là mũi tên kia, rốt cuộc dùng kiểu gì?”
Đối phương cũng không chê nàng kiến thức nông cạn, ngược lại còn rất kiên nhẫn giải thích: “Ngươi nhìn theo chuông kia, sát vách bên tường, có thấy sợi tơ cực nhỏ không?”
Ánh mắt nàng dõi theo lời chỉ, quả nhiên phát hiện một sợi tơ mảnh như tơ nhện, gần như không thấy được nếu không để ý kỹ.
“Sợi này, một đầu nối với then cửa phòng giam, đầu kia nối vào lục lạc. Trong lục lạc có bố trí cơ quan nhỏ.”
“Đợi đến đêm, bọn chúng sẽ kích hoạt cơ quan ấy. Nếu có ai mở cửa lao, chuông sẽ lập tức rung lên. Đến lúc đó cả sơn cốc đều biết có người vượt ngục.”
Hắn nói nhẹ như không, giọng đều đều mà còn xen chút khinh miệt: “Hiện tại trong quân đội cũng dùng cách này để đề phòng tù binh chạy trốn. Tốn ít sức mà hiệu quả lại cao, đám lính gác nhờ vậy mà lười nhác được không ít.”
Quan Đình Nguyệt khẽ gật đầu lĩnh hội.
Nhiều năm không dính dáng đến chuyện binh khí, không ngờ giờ vũ khí và kỹ thuật đã đổi mới đến vậy. Thật đúng là khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.
“Đa tạ.”
Từ phòng giam bên kia truyền đến lời đáp lễ, vẫn mang phong thái thư sinh: “Chuyện nhỏ, chẳng đáng là gì.”
Giang Lưu bị kẹp ở giữa, trái nhìn phải ngó, nghe một hồi vẫn không hiểu ra là ai đang nói. Chỉ biết tình thế trước mắt... càng lúc càng bất ổn rồi.
Đáy cốc nằm sâu trong lòng núi, vốn đã tĩnh lặng, đến khi đêm buông xuống, lại càng thêm hoang vu vắng vẻ.
Trong phòng giam chẳng phân biệt ngày hay đêm, ở lâu rồi thành ra ăn không ngồi rồi. Bên vách, đám nam nhân nhàm chán tự tìm cách mua vui, lấy mấy mảnh đá nhặt trong góc chơi trò kéo búa bao. Còn mấy nữ nhân thì chán muốn chết, ai nấy ôm đầu gối ngồi ngây ra, thần sắc hoảng hốt như mất hồn.
Trong lúc đó bọn sơn tặc phát cho đám người mấy cái bánh khô như đá, ai cũng nhai mãi không trôi. Qua một lúc, đến cả tiếng ồn bên nhà giam nam cũng nhỏ dần đi.
Ước chừng lúc côn trùng bên ngoài kêu râm ran nhất, có lính canh đổi ca.
Quan Đình Nguyệt nhìn thấy gã kia vừa thay ca vừa buôn chuyện với đồng bọn, một hồi thì than phiền dạo này đồ ăn khó nuốt, một hồi lại kêu trời vì muỗi trong núi quá ghê gớm.
“Không biết ăn cái gì mà lớn lên, mẹ nó độc thiệt, cắn phát là sưng cả nửa cánh tay!”
Nói rồi gã đi tới trước phòng giam, kiểm tra khóa có chắc, song sắt có lỏng không.
Sau khi đi một vòng kiểm tra như lệ thường, hắn mới ngồi xuống bàn đá, không biết từ đâu lấy ra một đĩa đậu phộng, vừa ăn vừa uống ngụm trà nhạt, gϊếŧ thời gian một cách uể oải.
Đêm dần sâu, mệt mỏi lặng lẽ lan ra. Mọi người trong phòng giam cũng yên lặng lại, tựa đầu vào nhau, dần chìm vào giấc mộng.
Phương Tình cùng mấy cô gái lạ mặt không quen thân, lúc này đều vây quanh bên Quan Đình Nguyệt, ngủ thành một đống.
Đêm dài như bất tận. Gió từ khe núi len lỏi vào động, rít lên từng đợt, như lưỡi dao nhỏ âm thầm cào xé mặt đất.
Gác đêm là chuyện dễ làm hao tổn ý chí nhất. Mới qua nửa nén hương, tên lính canh đã từ gặm đậu phộng chuyển sang chống cằm. Mí mắt hắn trĩu nặng, ánh đèn dầu bên cạnh mờ mờ ảo ảo, như đang thì thầm ru ngủ.
Đầu hắn gật gù mấy lần, cuối cùng "phịch" một tiếng, đổ gục trên bàn, ngủ mê mệt chẳng còn biết trời đất.
Quan Đình Nguyệt ngồi ở góc sâu nhất trong sơn động, bóng tối che khuất nửa gương mặt. Trước đó nàng vẫn ngồi bất động, giờ mới từ từ đứng lên. Vừa bước đi, nàng vừa tiện tay tháo từ bên hông một cây ngân châm khác.
“Tỷ?” Giang Lưu ngơ ngác nhìn theo: “Tỷ đi đâu vậy?”
Quan Đình Nguyệt nhìn chiếc khóa treo trên cửa lao, bình tĩnh đáp: “Còn có thể làm gì.”
Nàng nhắm thẳng vào ổ khóa: “Ngươi nghĩ nhà mình có đủ tiền trả nổi trăm lượng bạc kia sao?”
Ổ khóa kia nặng trịch như quả cân, có vẻ bên trong còn rỉ sét. Ngân châm cắm vào mấy lần đều bị bật ra. Nàng nhíu mày, chăm chú lắng nghe âm thanh cơ khí, cho đến khi một tiếng "cạch" giòn vang vang lên.
Giang Lưu nhìn toàn bộ quá trình mà há hốc miệng không ngậm lại nổi.
Xung quanh cũng bắt đầu có người khẽ kêu lên kinh ngạc. Quan Đình Nguyệt lập tức quay đầu lại, giơ ngón trỏ lên ra hiệu im lặng.
Tất cả lập tức hiểu ý, đồng loạt che miệng, gật đầu liên tục.
Nàng không vội mở cửa ra, mà lùi lại, tới ngồi xổm một đầu gối xuống trước mặt Giang Lưu.
Cô gái trẻ tuổi này máu nóng sôi trào, mắt sáng rực lên vì kích động: “Tỷ, tỷ làm gì với hắn vậy?”
“Cũng không có gì.” Quan Đình Nguyệt hai ngón tay từ trong tay áo lấy ra một bao thuốc bột đã bọc sẵn: “Chỉ là gậy ông đập lưng ông thôi.”
Lúc bị áp giải vào, nàng đã âm thầm bôi thứ bột này lên song sắt và ổ khóa. Ngón tay gã lính canh vừa chạm vào, mùi thuốc liền xộc vào mũi, lập tức phát tác, hiệu quả còn mạnh hơn cả loại bột mê mà bọn chúng từng dùng với nàng.
Mông hãn dược (tên một loại thuốc mê) ấy mà, ai mà chẳng có một ít.
Giang Lưu phấn khởi ra mặt: “Vậy giờ mình chuồn luôn hả?”
“Chưa vội.”
Quan Đình Nguyệt nhanh chóng thu gọn bao thuốc, giọng hạ thấp hết mức, dặn mấy nữ nhân bên cạnh: “Ta định ra ngoài thăm dò trước, các ngươi tạm thời đừng manh động, cũng đừng lên tiếng. Nếu tìm được đường tắt hoặc cách nào khác, ta sẽ quay lại, dẫn mọi người cùng rời đi.”
Tuy nàng còn trẻ, dáng vẻ cũng không già dặn gì, nhưng chẳng hiểu sao, lời nói lại mang theo sức nặng kỳ lạ, khiến người ta tự nhiên sinh lòng tin tưởng.
Phương Tình là người đầu tiên gật đầu: “Nguyệt tỷ tỷ yên tâm, tụi muội nhất định không gây phiền cho tỷ đâu.”
Trong tình huống như vậy, nữ nhân so với nam nhân thường biết điều hơn, phần lớn sẽ không vì một lúc bốc đồng mà manh động.
Vì thế Quan Đình Nguyệt cũng không quá lo lắng. Trái lại, nàng hỏi: “Có ai biết nơi này canh gác bao lâu thì thay một lần không?”
Trong phòng giam không có ánh sáng mặt trời, mọi người cũng không rõ thời gian trôi qua thế nào, thế nên thảo luận một lúc lâu vẫn không ra được kết luận.
“Hai canh giờ thì phải...”
“Không chừng là ba? Hay bốn canh giờ?”
“Không đúng, ban ngày hình như lâu hơn, ban đêm thì thay ca nhanh hơn...”
...
Tranh cãi cả nửa khắc mà vẫn chưa ngã ngũ, bỗng nhiên, từ vách bên lại truyền đến một giọng nói: “Ba canh giờ.”
Lại là người đó. Không rõ là hàng xóm thích hóng chuyện hay kẻ có đam mê nghe lén, nhưng lần nào cũng kịp chen vào một câu.
Quan Đình Nguyệt hơi do dự, nhưng linh cảm cho nàng biết người này nói có lẽ đáng tin: “Lần thay ca trước là lúc nào? Giờ Tuất? Hay Giờ Hợi?”
“Giờ Hợi, nhị khắc.”
Nàng ngẫm nghĩ trong chốc lát, chữ “Cảm ơn” vừa định bật ra, thì người kia lại thản nhiên nói tiếp: “Ngươi còn ba nén hương nữa. Bên ngoài mấy trạm canh gác cũng không đông lắm, ban đêm tuần tra tầm năm lượt thôi. Nhưng nghe nói lần trước có kẻ chạy trốn, bị đánh gãy chân, treo dưới gốc tre cả ngày mới chết hẳn. Vận may của ngươi không tệ đâu, vừa đúng lúc có thể ra ngoài ngắm cảnh đêm.”
Giọng điệu hắn rõ ràng mang theo ý trêu chọc, mỉa mai cũng chẳng hề che giấu, nói như thể nàng không biết tự lượng sức mình.
Quan Đình Nguyệt tất nhiên nghe ra, nhưng nàng không để tâm, chỉ nhẹ nhàng bật cười: “Cảm ơn nhắc nhở... Nếu cảnh đêm thật sự đẹp, lần sau quay lại ta sẽ kể cho ngươi nghe.”
Người bên kia dường như chưa từng gặp ai ham tìm đường chết như vậy, hiếm khi im lặng một lúc.
Quan Đình Nguyệt thuận miệng hỏi tiếp: “Chúng ta tiến vào sơn cốc từ hướng nam, hiện tại vị trí chắc là phía tây nam. Bếp núi của bọn sơn tặc chắc ở đâu đó?”
Đối phương vẫn trả lời đúng mực: “Chúng thường tuần tra quanh bức tường này, gần đây chắc là khu phòng giam. Ngươi không bằng qua phía đối diện mà xem.”
“Ra khỏi cửa rẽ về hướng đông bắc, nhớ đi xuống theo bậc thang.”
Dù lúc trước bị hắn mỉa mai, nhưng thấy người ta chịu chỉ dẫn rõ ràng, Quan Đình Nguyệt cũng không để bụng, lập tức nói nói đa tạ đầy cảm kích.
“Ta sẽ đi khoảng hai nén hương. Nếu trong lúc đó có chuyện gì bất trắc...” Nàng quay sang dặn đám nữ nhân bên cạnh “Thì các ngươi cứ giả vờ ngủ, coi như không biết gì hết, hiểu chưa?”
Trước khi đi, nàng chợt nhớ ra gì đó, liền nhặt một hòn đá mang theo phòng thân.
Quan Đình Nguyệt nheo mắt quan sát động khẩu bên ngoài, không quên cái chuông đồng treo trên đỉnh. Nàng mượn ánh lửa gần bàn đo khoảng cách, rồi bất chợt giơ tay chém một cái, nhanh gọn cắt đứt sợi dây buộc chuông.
Ngay khoảnh khắc chuông rơi xuống, nàng lập tức xoay người lao ra, khéo léo hứng gọn chuông vào tay trước khi nó chạm đất, nhanh chóng nhổ cây kim cảnh báo bên trong ra.
Gần như hoàn thành cả chuỗi động tác trong chớp mắt, mượt mà, dứt khoát. Nếu có người trong nghề chứng kiến, e là đã vỗ tay khen ngợi không thôi. Chỉ tiếc hiện giờ xung quanh chỉ toàn mấy cô gái ngơ ngác chưa kịp hoàn hồn.
Quan Đình Nguyệt cẩn thận khóa cửa lại như cũ, trong lòng thầm thở phào.
Cũng may lúc trước có hỏi thăm trước về cơ quan này, nếu không thì vừa mới ca xong một đoạn đẹp đã bị tóm lại tại chỗ thì đúng là mất mặt đến chẳng biết trốn vào đâu.Sơn động được đào cao trên vách đá, phía ngoài còn có lan can đá thô ráp chắn ngang, nhìn từ xa như hành lang uốn lượn. Ở giữa còn có cầu treo và chòi gác, đèn dầu tuần tra lập lòe qua lại.
Vì bên cạnh vẫn có người canh gác, Quan Đình Nguyệt không dám lơ là, cực kỳ cẩn trọng, dán sát vách mà đi. Từ lúc bị bắt, nàng đã nghĩ sẵn hai phương án. Ra tay với lính canh chỉ là một bước, hành động ban đêm mới là kế hoạch chính.
Nàng đã tính kỹ: nếu lũ sơn tặc ít người, thì cứ mạnh tay gϊếŧ đường máu mà ra, càng gọn càng tốt; còn nếu đông, thì không cần cứng đối cứng, cứ vòng vo, lén bỏ mê dược vào đồ ăn nước uống. Dù gì cũng toàn chơi mấy chiêu hạ tam lạm, ổ cướp mà dính thuốc thì đảm bảo xong đời.
Trong cốc lác đác ánh đèn, đằng trước có tiếng bước chân, một đoàn đuốc đỏ rực đang tới. Là tuần tra.
Quan Đình Nguyệt lập tức quan sát địa hình, nhanh chóng lẩn ra sau hai cái rương cũ nát. Ánh đuốc mỗi lúc một gần, lính canh ngáp liên tục, bước chân lảo đảo như muốn ngủ gật.
"Ui giời, bao giờ cái đám sơn tặc này mới làm ăn ra hồn được đây... Chán thật."
Một tên càu nhàu, vừa đúng lúc đi ngang qua chỗ nàng trốn. Nàng vội rụt đầu, cố gắng giấu kín bản thân.
Tên còn lại nói: "Thì cũng phải nhìn mặt trên chứ. Dạo này bắt người càng ngày càng khó, dân trong thôn đâu có ngu, biết mà tránh rồi, sau này còn khó hơn."
"Chờ xem, mấy hôm nữa rồi tính..."
Tiếng bọn chúng dần xa, Quan Đình Nguyệt lặng lẽ đứng dậy. Đêm tối đen đặc, bóng hai tên lính canh cũng nhòa đi, chỉ còn lờ mờ vài đường nét. Nàng nhìn trang phục chúng mặc, trong lòng chợt nổi lên cảm giác bất thường, nhưng nhất thời không nói rõ được vì sao.
Đành tạm gác nghi ngờ, nàng rón rén từ sau cái rương vòng ra, men theo vách đá mà đi.
Dọc đường toàn là hang đá sâu hút, trông có vẻ từng giam giữ người. Cũng có song sắt, bàn ghế đá, khóa móc đầy đủ, nhưng giờ bên trong tối om, gió lạnh thổi vù vù, rõ ràng là đã bỏ không.
Rốt cuộc chúng bắt bao nhiêu người?
Quan Đình Nguyệt nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi, không khỏi buồn bực. Lúc cao điểm, chẳng lẽ từng nhét kín hết hang động sao?
Trong lúc đang âm thầm lần theo sau hai tên lính canh, nàng mải suy nghĩ quá sâu, vô ý dẫm trúng thứ gì đó.
"Loảng xoảng" một tiếng.
Rất nhỏ thôi, ban ngày chắc chẳng ai để ý. Nhưng đêm khuya vắng lặng thế này, một tiếng vang nhỏ cũng đủ kinh động cả trời đất.
Quan Đình Nguyệt lập tức chửi thầm cái đám xả rác vô ý thức, đồng thời nhanh chóng nấp vào khe đá gần nhất, dùng cỏ dại che chắn thân hình.
May mà nàng nhỏ người.
Lính canh quả nhiên nghe thấy động, giơ đèn l*иg quay đầu: "Có tiếng gì đấy?!"
Nhưng nàng còn nhanh hơn cả phản ứng của bọn chúng, chớp mắt đã hóa thành tàn ảnh, như gió cuốn lướt qua cả trượng xa.
Trong sơn cốc có một điểm tốt, đó là có nhiều chỗ để ẩn thân. Bốn phía vách đá chằng chịt khe hở, nàng tìm đại một chỗ, gắng hết sức nhét thân mình vào, cỏ cây rậm rạp đúng lúc che chắn rất tốt.
Hai tên lính lật đật quay lại, rọi đèn tìm quanh.
"Người đâu rồi?"
"Ngươi cũng nghe thấy tiếng đúng không?"
"Nghe chứ. Nhưng nhìn quanh chẳng thấy gì..."
Gió đêm bỗng thổi mạnh, cây cỏ xung quanh lay động không ngừng, khiến một tên rùng mình nổi da gà.
"Hay là... chỗ này từng có nhiều người chết? Nghe mấy lão binh nói rồi, hồi đánh nhau ở đây..."
"Tào lao cái gì đó! Đừng tự hù mình!" Tên kia gắt.
Cuối cùng tự trấn an rồi quay đi, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Gió đêm dịu lại, không gian lại chìm vào tĩnh mịch.
Quan Đình Nguyệt không dám ra ngay, đợi thêm một lúc mới chậm rãi trườn ra, men theo hành lang đá đi tiếp.
Nàng đổi kế hoạch.
Dù thế nào, vẫn nên hạ thuốc trước.
Kẻ địch đông, chưa biết đâu mà lần. Động đao nổ súng thì quá phiền, mê được bao nhiêu thì mê, thắng không cần đánh là tốt nhất.
Hành lang đá sắp hết, đoạn này đa phần là phòng giam bỏ hoang, chẳng có gì giá trị. Phía đối diện trên vách đá có chòi gác, muốn vòng qua đó thì hơi khó.
Quan Đình Nguyệt nhớ lời người trong buồng giam dặn: "Ra cửa, hướng đông bắc, xuống bậc thang."
Nàng nhớ rõ, bên đó có động đá rộng, rất hợp để làm bếp hoặc kho lương.
"Đông bắc... bậc thang..."
Không thấy đuốc nào, bọn sơn tặc đúng là keo kiệt. Nàng mò mẫm trong bóng tối.
Cuối cùng cũng tìm thấy thềm đá dẫn xuống đáy cốc.
Cầu thang không dài, chỉ khoảng mười bậc. Nàng bước xuống, vừa đặt chân lên bậc cuối thì...
Có gì đó lạ.
Bản năng sống còn khiến nàng lập tức rụt chân lại, lặng lẽ lùi về sát vách đá.
Khoảnh khắc đó, nàng như thấy một cảnh tượng quá mức kinh hoàng, đến mức nàng không dám tin vào mắt mình.
Nàng hít sâu một hơi, hé mắt quan sát lại.
Trên trời cao, mây mù che phủ vầng trăng.
Dưới đáy cốc, ánh lửa bập bùng, bóng người ken dày như nêm.
Cả một thung lũng, đen kịt người. Doanh trướng xếp thành hàng.
Đây là... sơn phỉ?
Cái này mà là sơn phỉ hả?
Lương Sơn Bạc chắc cũng không có nổi trận thế cỡ này!
Nếu lúc nãy nàng không kịp phản ứng, giờ đã đối mặt trực tiếp với biển người đó rồi.
Quan Đình Nguyệt thở hắt ra, lòng vẫn còn run, lúc này mới nhớ lại lời "người tốt bụng" kia từng nói: "Nhớ rõ muốn xuống bậc thang."
Nàng chợt hiểu.
Hắn là cố ý!