Vào năm thứ năm kể từ khi tân triều thành lập, cả nước đón một hiện tượng hiếm thấy — tháng tư nhuận.
Mưa lớn rả rích ba ngày hai đêm, rửa trôi mọi bụi bặm trên dưới Vĩnh Ninh thành, để lại một bầu không khí mát mẻ trong lành đến lạ. Vệt nước mưa còn chưa kịp khô in bóng trên mái hiên cong, dọc hành lang nghiêng, phản chiếu một khoảng trời cao xanh trong trẻo.
Nơi này là một thị trấn nằm ở biên giới phía tây nam của Đại Tùy, bị bao quanh bởi núi non trập trùng, sông nước hữu tình, phong cảnh tuy hoang sơ nhưng hữu tình. Thành trấn nhỏ với tường hồng ngói đen, mái ngói cong cong, kiến trúc tinh tế, từng được mệnh danh là “Tiểu Lạc Dương phương Nam”.
Tuy nhiên, dân trong thành ai cũng ngầm hiểu: cái danh “Tiểu Lạc Dương” ấy, thực ra chỉ đúng với chữ “Tiểu” là cùng.
Cả thành chỉ có hai con phố chính giao nhau, nhà cửa cũ kỹ, hẻm ngách san sát, tấp nập người qua lại. Cũng chỉ là một nơi biên viễn hẻo lánh, nhờ có khu chợ ở phía sau lầu canh mà còn vớt vát được chút sinh khí phố phường.
Khu chợ ấy gọi là "Chữ Thập Hậu Phố", là nơi tụ họp của các thương nhân từ bốn phương tám hướng đổ về. Đi qua cổng vòm là một thế giới nhộn nhịp: từ trân bảo, đồ cổ, ngọc khí, thư họa, cho đến dây buộc tóc, kẹo đường, bánh nếp... có cửa hiệu đàng hoàng treo biển chiêu khách, cũng có kẻ bày hàng ngay sát mép đường, lớn tiếng rao mời.
Sáng sớm, khi chợ vừa mở phiên, Quan Đình Nguyệt đã trải ra một tấm vải chàm đã giặt đến bạc màu, rồi bày lên đó những món đồ khắc gỗ sống động như thật.
Nàng có một quầy hàng cố định ở đây, dựa lưng vào quán mì nước phía sau.
“Nguyệt cô nương, sớm vậy à?” Ông chủ quán mì là một gã đàn ông đen đúa, ngoài bốn mươi tuổi, thắt ngang lưng chiếc tạp dề đã giặt đến không thể trắng hơn được nữa, tươi cười chào hỏi: “Lại đến một mình sao? Cần ta giúp chút gì không?”
Quan Đình Nguyệt vừa xếp lại mấy món lặt vặt trên bàn vừa ngẩng đầu, chậm rãi nở nụ cười: “Không cần đâu, cảm ơn đại thúc.”
Phía sau, bà chủ quán dáng người nhỏ thó, phải ngửa cả cổ mới có thể mắng chồng một câu: “Canh trong nồi còn chưa hầm xong, đã rảnh rỗi đi quan tâm người ta! Người ta tay chân lanh lẹ hơn ông nhiều, ông bận tâm làm gì!”
Ông chủ quán gãi đầu, lủi thủi trở về, để mặc vợ càm ràm không ngớt.
Thế nhưng ngay khi quay sang Quan Đình Nguyệt, bà chủ đã thay ngay gương mặt thân thiện như gió xuân: “Đình Nguyệt à, hôm nay cũng trông quầy một mình hả?”
“Ai, cái thời tiết này nói mưa là mưa, nói nắng liền nắng, mà người thì vẫn đi đông như hội. Cái đứa nhỏ Giang Lưu kia không biết chạy đâu mất tiêu, cũng không thấy tới giúp một tay.”
“Không sao, hôm nay đồ cũng không nhiều, cháu vẫn ứng phó được.” Nàng đáp.
“Nhưng cũng đừng để bản thân mệt quá. Lát nữa rảnh ghé vào đây ăn tô mì, nồi đang hầm canh vịt già đó, miễn phí cho cháu luôn.”
Bà chủ quán nổi tiếng trong vùng là người đanh đá, nhưng thật ra lòng dạ không xấu. Chỉ là bà không ưa nổi chuyện chồng mình cứ thân thiết với mấy cô gái trẻ.
Quan Đình Nguyệt nghe thế thì biết điều gật đầu, cười đáp: “Vâng, vậy cháu nhất định sẽ vào.”
Lúc này, cửa thành mới mở, người đi trên phố còn chưa đông.
Nàng bày xong mớ khắc gỗ, lập tức lại từ trong bọc vải lôi ra một đống da cáo, răng nanh, tay gấu và đủ loại sản vật núi rừng, những món lặt vặt lấp kín gần nửa gian hàng còn lại.
Khắc gỗ là nghề chính của nàng, nhưng ngoài ra, tùy theo mùa mà món hàng cũng thay đổi linh hoạt. Mùa xuân thì bán giỏ hoa, mùa hè thì đổi sang gương sen, vào thu lại lên núi săn bắn lấy da thú đem bán... Tóm lại, có gì bán được là bán, buôn bán cực kỳ lanh lẹ.
Hôm ấy, mặt trời lên sớm. Chỉ trong chốc lát, ánh nắng đã lộ mặt, ngày một gay gắt hơn.
Hai ba tên bộ khoái đeo đao, dưới ánh nắng sớm mà gay gắt, đi từ cổng tháp chuông thẳng đến tường thành.
Dân chúng hai bên đường thấy cũng chẳng lấy làm lạ, biết chắc quan phủ lại đến dán cáo thị.
Tờ bố cáo được dán lên, giấy trắng mực đen, nét bút sắc bén. Người dân đứng xa xa, nhón chân dòm vào, bàn tán xôn xao, đoán chắc lại có người nhà ai gặp chuyện chẳng lành.
"Tháng này đã là cái thứ năm rồi đấy? Thật là, khiến người người hoang mang lo sợ, chẳng biết bao giờ mới dừng."
"Chậc, nghe đâu giờ cả khu Nam thành đang đồn ầm lên, bảo nơi đó là Hoàng Tuyền đạo, Quỷ môn quan, chuyên bắt người đoản mệnh, một đi không trở lại."
Lúc này, Quan Đình Nguyệt đang trò chuyện cùng một vị khách quen thì nghe loáng thoáng mấy tiểu thương bên kia đang tụm đầu bàn tán dưới bóng cây.
"Toàn nói nhảm. Từ trước tới giờ có chuyện gì đâu." Có người lắc đầu: "Theo ta thấy, nói có ma quỷ là bịa, tám phần là sơn tặc hoành hành. Ngươi nhìn xem, cả nhà lão Phương còn..."
Nói tới đó, hai người cùng thở dài: "Chỉ mong quan phủ sớm điều tra làm rõ, chứ thế này thì buôn bán chẳng còn làm ăn gì được nữa."
Người kế bên là một tiểu thương không có sạp, ánh mắt Quan Đình Nguyệt dừng lại nơi những chiếc lá khô rơi đầy trên mặt bàn, hồi lâu mới dời đi.
Từ Vĩnh Ninh đến Nam thành, con đường phải đi qua gọi là "Hàm Sơn cổ đạo", đường bằng phẳng, hai bên cây cối rậm rạp, che nắng che mưa, từ lâu đã là đại lộ cho thương nhân qua lại.
Thế nhưng, chừng hai tháng trở lại đây, bắt đầu có người dân bí ẩn mất tích trên con đường đó.
Ban đầu chỉ là lác đác một hai người đi đường, sau lại lan tới cả đoàn thương buôn mất tích không dấu vết.
Tin đồn rộ lên khắp nơi.
Ban đầu, ai nấy đều đoán là do sơn tặc.
Nhưng chuyện kỳ lạ ở chỗ: người mất không để lại thi thể hay hành lý, mà cũng chẳng ai thấy bọn cướp đòi tiền chuộc. Cứ như thế, cả người lẫn xe ngựa đột nhiên tan biến khỏi thế gian.
Cũng chẳng trách được dân tình lại đồn rằng nơi đó có ma quỷ hoành hành.
"Da cáo trắng này bao nhiêu vậy? Lông mềm mịn thật... Ô, hình như có mùi hơi cũ."
Trước quầy, một nam nhân đang lục lọi giữa đống hàng, soi mói rất lâu mà chẳng có ý định mua gì, ánh mắt cứ không ngừng liếc về phía trước mặt nàng.
Chủ quầy là một cô nương dung mạo xuất chúng, vẻ đẹp thanh tú nhẹ nhàng.
Nàng chỉ mặc áo vải thô, bên ngoài thắt một chiếc váy dài sẫm màu, tuy đơn giản nhưng lại càng tôn lên khí chất. Ánh nắng chiếu xuống, khuôn mặt nàng hiện lên nét đẹp lạnh nhạt mà cao quý.
Tuổi tác nàng khó đoán.
So với thiếu nữ mười sáu mười bảy thì trầm ổn hơn, lại trẻ trung hơn so với phụ nhân hai mươi mấy tuổi.
Vẻ đẹp trong trẻo mà không mất đoan trang, giữa chốn chợ búa bụi bặm quả thật rất nổi bật.
Thấy đối phương có vẻ ngẩn ngơ, gã nam nhân bỗng nhiên làm càn, lén vươn tay chạm vào bàn tay nàng đang đặt hờ bên mép bàn, hành động rõ ràng là muốn sàm sỡ.
Đúng là kiểu du côn lưu manh, làm nghề chính là ăn vạ, nghề tay trái là sờ mó gái nhà lành. Ngày thường nhận tiền bảo kê từ mấy tiểu thương, không trêu ghẹo tí cho bõ thì còn gì là "trách nhiệm nghề nghiệp".
Bàn tay nàng trắng trẻo, thon dài, đốt ngón rõ ràng. Gã nam nhân vừa chạm vào, còn chưa kịp "cảm nhận tư vị", thì một cơn đau thấu tim đột ngột ập tới.
“A, á, áaa——!"
Gã rên lên liên tục, cả nửa ngày không nói được thành câu hoàn chỉnh, chỉ biết trợn mắt nhìn cổ tay mình bị nàng bẻ ngoặt sang một góc độ quái dị, tiếng xương sai khớp vang lên lạo xạo trong không khí.
Cô nương đối diện dung mạo như hoa như ngọc, vậy mà chẳng hề lộ vẻ giận dữ, chỉ yên lặng đứng đó, trong mắt như vướng chút ý cười nhàn nhạt, rất bình thản hỏi: “Nhìn đủ chưa?”
Lúc này, đến cả tiếng “ai” hắn cũng không rên nổi, gương mặt đỏ bừng như gan heo, hai chân mềm nhũn, đau đớn đến mức quỳ gập xuống đất.
Nàng lại tiếp lời, vẫn giọng đều đều: “Còn muốn mua không?”
Biết rõ đã chọc nhầm người, gã đàn ông nghẹn lời, cố gắng phát ra tiếng như rên như mếu: “Không... không mua, không mua nữa...”
Nhưng người trước mặt lại chẳng buông tha: “Nói gì cơ? Nhỏ quá, ta không nghe rõ.”
Lực ở tay nàng càng tăng, như muốn bẻ gãy luôn cánh tay hắn, gã sợ đến mức khóc không ra nước mắt, gào lên một tiếng: “Không dám! Ta không dám nữa!”
Vừa dứt lời, cổ tay được buông lỏng.
Cảm giác khống chế bị rút đi, nam nhân chẳng buồn nhìn vết thương, lập tức che tay quay đầu bỏ chạy. Vừa chạy vừa ngoái lại, như thể sợ nàng sẽ đuổi theo đánh tiếp.
Nhưng Quan Đình Nguyệt chẳng buồn để tâm đến chuyện đó. Ánh mắt nàng chỉ lướt theo bóng hắn một lát, rồi nhẹ nhàng rút khăn ra lau tay.
Buôn bán dạo này đúng là ngày càng ảm đạm. Khách tới quán ngoài mấy đứa nhỏ xúm lại ngó nghiêng đồ chơi rồi bỏ đi, thì chỉ còn lại mấy kẻ rỗi hơi như tên cặn bã ban nãy.
Nắng mỗi lúc một gắt hơn, đã tới giờ ăn sáng. Các hàng quán mì nước bắt đầu mở cửa, khách khứa nối nhau vào ra nườm nượp. Dù tạp hóa của nàng chỉ cách đó vài bước chân, vẫn chẳng có lấy một ai ghé thăm.
Quả là đầu không xuôi đuôi không lọt, vừa mở hàng đã đυ.ng phải chuyện xui xẻo.
Mỳ nước Vĩnh Ninh vốn là một món đặc sản trứ danh, thương khách từ phương xa đến đây, phần lớn đều muốn nếm thử một lần xem ra sao, lấy đó làm lộc đầu ngày.