Thế Giới 1 - Chương 3

Chỉ đến rơi vào tay nam chính thứ ba là Tạ Vô Kỵ, lâu lắm rồi Vương Tiểu Thanh mới tìm lại được những ngày tháng an nhàn trước kia.

Tuy Tạ Vô Kỵ lạnh lùng vô tâm nhưng đối với người đệ tử Vương Tiểu Thanh này của mình thì vẫn khá tốt. Những gì nên dành cho nàng ta, hắn chưa từng thiếu sót, thậm chí còn từng trúng độc vì cứu nàng ta. Dù chuyện này có một phần do cốt truyện nhưng Vương Tiểu Thanh tin rằng, dù không phải do cốt truyện thì Tạ Vô Kỵ cũng sẽ không để mặc đệ tử của mình gặp nguy hiểm.

Vì vậy so với hai nam chính kia, Vương Tiểu Thanh có tình cảm sâu nặng nhất với Tạ Vô Kỵ.

"Loại độc Tơ Hồng Vạn Tằm rất khó trị, Tạ Vô Kỵ mạnh đến thế mà cũng bị chất độc này giày vò đến mức khổ sở cơ mà."

“Đương nhiên.” Thư Linh tiếp lời: “Nếu không khó trị thì sao lại khiến Vô Niệm dùng cạn sinh mệnh chứ?”

“Ôi!” Vương Tiểu Thanh thở dài: “Một đổi một, tuy đáng tiếc thật nhưng đối với ta sư phụ là quan trọng nhất.”

...

Sau khi được thông báo, Vương Tiểu Thanh được Vô Vi dẫn vào Tháp Phù Đồ.

Nhìn ba người không mời mà đến, Vô Niệm khẽ nhíu mày.

Vô Vi cũng hơi ngại ngùng: “Sư đệ, đây là Tạ Vô Kỵ của Thương Lang Tiên Tông. Người ấy trúng độc Tơ Hồng Vạn Tằm, chỉ có kinh Phù Đồ Lang Hoa của ngươi mới có thể cứu được hắn thôi.”

Tay đang gõ mõ của Vô Niệm chợt khựng lại: "Chắc sư huynh cũng biết chuyện ta đã mất Phật cốt và máu đầu tim, sức lực chỉ còn một phần mười. Nên đã không thể thi triển Kinh Phù Đồ Lang Hoa được nữa rồi.”

Vô Vi nhíu mày, áy náy nhìn Vương Tiểu Thanh: “Ngươi thấy rồi đó, không phải chúng ta không muốn cứu.”

Lòng Vương Tiểu Thanh thắt lại, tiến lên định quỳ xuống trước Vô Niệm: “Phật tử Vô Niệm, sư phụ và ngài là bạn cũ mà, xin ngài.” Mới nói một nửa đã nhận lấy ánh mắt lạnh lùng vô tình của Vô Niệm.

Như thần như ma, chế giễu mà vô tình. Hoàn toàn khác biệt với Phật tử dịu dàng được miêu tả trong thế giới của Thư Linh.

Vương Tiểu Thanh không kìm được mà rùng mình.

“Sư huynh, tiễn khách.” Vô Niệm lạnh lùng liếc nhìn Tạ Vô Kỵ đang hôn mê, rồi quay người ôm hũ tro cốt sứ xanh trắng trên bàn Phật nhỏ vào lòng.

Khoảnh khắc đó hắn như thể lại biến từ thần thánh thành người trần, đôi mắt lạnh lùng lập tức trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

Vương Tiểu Thanh ngỡ ngàng nhìn hũ tro cốt: “Thư Linh, đó là...”

“Đúng vậy.” Thư Linh nói: “Hũ tro cốt đó chứa phân thân của Diệu Âm Tiên tử Cố Kiều Kiều ở trần thế đó.”

Diệu Âm Tiên tử Cố Kiều Kiều, chính là nữ phụ độc ác trong tuyến truyện của Tạ Vô Kỵ.

Nàng xuất thân từ Hợp Hoan Tông, một mình gây sóng gió trong giới tu tiên. Nơi nào nàng đi qua sẽ có vô số nam nhân thần phục dưới váy. Ngay cả Phật tử Vô Niệm của Phật Tông cũng không thoát khỏi tay nàng.

“Ư, a!” Tạ Vô Kỵ bên cạnh đột nhiên đau đớn rên lên một tiếng. Sợi chỉ đỏ do độc Tơ Hồng Vạn Tằm đã hóa thành từng sợi tơ đỏ, đang chực chờ siết chặt lấy trái tim hắn.

“Tạ Vô Kỵ sắp không qua khỏi rồi, nam chính không thể chết, ngươi mau cầu xin Vô Niệm lần nữa đi.” Thư Linh sốt ruột thúc giục.

“Ta phải cầu hắn thế nào đây, ta...” Nói đến đây, Vương Tiểu Thanh chợt nghĩ ra điều gì đó.

Tuy Vô Vi có lòng thương xót với Tạ Vô Kỵ, nhưng nói cho cùng Vô Niệm là quan trọng nhất. Vô Niệm đã nói không thể cứu, vậy thì hắn ta không thể để hai người này tiếp tục ở đây.

Vô Vi tiến lên định đưa hai người ra ngoài.

Đúng lúc này, Vương Tiểu Thanh đột nhiên hạ quyết tâm, ánh mắt nàng ta nhìn thẳng vào hũ tro cốt trong lòng Vô Niệm.

“Đại sư Vô Niệm, nếu ta nói ta biết thân phận và tung tích của người mà ngài tìm kiếm, liệu ngài có thể cứu sư phụ của ta không?”