Tâm ma thừa cơ lớn mạnh, Vô Niệm ra tay theo bản năng, hắn đã dùng đến sức mạnh không thuộc về người phàm.
Mà người hầu trung thành chỉ là một người phàm, sao có thể là đối thủ của Vô Niệm lúc này, gã bị bóp đến không thể cử động, xương cổ họng gần như bị nghiền nát.
“Buông hắn ta ra.” Sắc mặt Kiều Kiều tái đi, nàng tiến lên dùng sức đấm vào Vô Niệm: “Ngươi buông hắn ta ra, ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn gϊếŧ người giệt khẩu sao?”
Vô Niệm quay người nhìn Kiều Kiều, vẻ mặt vẫn dịu dàng như thường lệ, nhưng đôi mắt đen lại đáng sợ vô cùng.
“Đừng sợ Kiều Kiều, đợi giải quyết gã xong là được, chúng ta sẽ quay trở về như xưa.”
Như ác quỷ, từng luồng khí đen mà mắt thường không thể nhìn thấy tỏa ra từ quanh người Vô Niệm, nhưng lúc này ba người có mặt không ai phát hiện ra.
“Ngươi là ác quỷ, ngươi nằm mơ đi. Ta sẽ không yêu ngươi, cũng vĩnh viễn không yêu ngươi.” Kiều Kiều cũng bị hắn chọc giận, căm hờn nhìn hắn.
“Ngươi buông gã ra, ngươi mau buông gã ta ra.” Kiều Kiều sốt ruột mất bình tĩnh, nóng nảy há miệng cắn mạnh vào cánh tay Vô Niệm.
Lúc này người hầu trung thành lại đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Cố tiểu thư đừng cầu xin hắn, tiểu nhân không cầu sinh tử. Những kẻ ác như hắn sẽ không có kết cục tốt đâu, hắn nếu có gan hôm nay cứ gϊếŧ ta, vừa hay ta xuống địa phủ còn có thể tiếp tục hầu hạ thiếu gia. Còn hắn nếu không gϊếŧ được ta, ta nhất định sẽ đưa ngươi trốn thoát.”
“Là ngươi muốn tìm chết!” Vô Niệm hoàn toàn bị chọc giận, tâm ma cũng thừa cơ khống chế tâm trí hắn.
Dưới ánh mắt khıêυ khí©h của người hầu trung thành, Vô Niệm trực tiếp bóp gãy xương cổ họng của gã.
Kiều Kiều: “...”
Sau khi vứt bỏ thi thể người hầu trung thành như vứt rác, Vô Niệm tiến sát lại gần Kiều Kiều.
Kiều Kiều lùi lại, cho đến khi lùi sát vào trước quan tài.
Ánh mắt đầy ác ý của Vô Niệm nhìn xuống thi thể Đông Phương Vũ.
Kiều Kiều lòng lạnh toát: “Ngươi, ngươi muốn làm gì?”
“Đều là vì hắn ta, nếu không có hắn ta, chúng ta có thể quay về như xưa rồi.” Vô Niệm bị tâm ma thao túng hoàn toàn, lúc này trong lòng chỉ có một ý nghĩ, hắn muốn phá hủy chiếc quan tài chướng mắt và thi thể bên trong.
Chỉ cần không còn những thứ này, bọn họ có thể quay về như xưa.
Vô Niệm nâng lòng bàn tay vỗ mạnh xuống quan tài, trên lòng bàn tay đó ẩn hiện ảo ảnh Phật chưởng hủy thiên diệt địa.
Cơn gió mạnh từ chưởng phong thổi qua khiến má Kiều Kiều đau rát, nhưng lúc này nàng cũng không kịp nghĩ đến những điều bất hợp lý của Vô Niệm nữa, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ, bảo vệ thi thể của Đông Phương Vũ.
Hắn ta đã đối xử chân tình với nàng, nàng không thể để hắn ta chết mà không được yên nghỉ.
“Đừng!” Kiều Kiều hét lên, theo bản năng lao vào quan tài ôm chặt lấy Đông Phương Vũ.
Và chưởng của Vô Niệm cũng không kịp thu lại, trực tiếp đánh vào sau lưng Kiều Kiều.
Mọi thứ như diễn ra chậm lại, mọi cảnh vật xung quanh dường như hóa thành hư vô.