Thế Giới 1 - Chương 31

“Thiếu gia. người trong phòng là tiểu thư đúng không? Nô tài gọi nàng ra gặp người!” Người hầu mắt hoe đỏ, lòng dạ rối bời.

“Không được.” Đông Phương Vũ lập tức đưa tay ngăn lại: “Hắn nói đúng. Ta không thể để nàng thấy ta lúc này. Thật sự quá khó coi. Nếu ta làm nàng sợ thì biết phải làm sao?” Giọng nói đã chẳng còn mạch lạc, ngữ khí tuyệt vọng triền miên.

Dù lời nói nghe có vẻ lý trí, nhưng sao giấu được nỗi đau trong mắt?

Đó là vị hôn thê của hắn ta. Là trân bảo mà hắn ta đã nâng niu bao năm như ngọc trong tay, giờ lại bị một kẻ khác trắng trợn đoạt đi.

Chỉ vì một chút do dự, một lần lựa chọn sai lầm, hắn ta đã mất tất cả rồi sao?

Ngay cả khi chết đi, nàng cũng chẳng biết hắn ta từng quay về tìm nàng.

Từ đây về sau, thế gian này sẽ tồn tại một kẻ dối trá, chiếm lấy danh nghĩa của hắn ta, tình cảm của hắn ta rồi ôm lấy nữ tử mà hắn ta yêu, cùng nàng sớm tối gắn bó, cùng nàng kết tóc se tơ, sinh con đẻ cái.

Không. Hắn ta không muốn như vậy.

Hắn ta còn chưa được gặp lại nàng một lần, chưa kịp nói với nàng lời từ biệt đàng hoàng. Hắn ta không cam lòng cứ thế bị vùi xuống bùn đất, tan vào cõi u minh như vậy.

Nghĩ đến đây, Đông Phương Vũ cố gắng hít sâu một hơi, gắng gượng đứng vững mà đối mặt với Vô Niệm.

“Ta có thể đáp ứng không vạch trần ngươi, cũng sẽ không phá hoại hôn lễ ngày mai.” Đông Phương Vũ ngẩng đầu, ánh mắt thâm trầm kiên định: “Nhưng ta có một điều kiện.”

“Ngươi cứ nói.” Vô Niệm thoáng thở phào.

Thật tâm mà nói, hắn không ngờ Đông Phương Vũ lại chịu thuận theo.

Bởi vì hắn biết rõ, tình cảm của Đông Phương Vũ đối với Kiều Kiều không phải thứ dễ lay chuyển. Chỉ cần nghe mấy câu đối thoại ngắn ngủi hôm trước là hắn đã nhận ra: vì Kiều Kiều, Đông Phương Vũ sẵn sàng hi sinh cả tính mạng.

Khi một người nam nhân yêu một nữ tử còn hơn sinh mệnh của mình, thì đó không chỉ đơn thuần là tình cảm nam nữ nữa, mà còn là chấp niệm, là cố chấp khắc cốt ghi tâm.

Chính vì vậy, trong mắt Vô Niệm, Đông Phương Vũ mới là biến số lớn nhất.

“Ngươi nói ngày mai ngươi cùng nàng thành thân, ta có thể im lặng không vạch trần, nhưng...” Đông Phương Vũ chậm rãi nhả từng chữ, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết đầu đông: “Ta muốn, đêm động phòng đó, là ta.”

“Ngươi!” Vô Niệm giận dữ nhìn Đông Phương Vũ.

Động phòng? Hắn làm sao dám nghĩ tới điều đó?

“Đừng nhìn ta như vậy.” Đông Phương Vũ mỉa mai lại bi ai: “Ngươi đã dùng cách lừa dối để có được nàng. Đương nhiên, ngươi cũng có thể không thừa nhận. Nhưng như ngươi đã nói, ta hiểu nàng. Ngươi nếu không lừa dối nàng, vậy ngay từ đầu nếu nàng biết ngươi không phải ta, thì nàng nhất định sẽ không có quá nhiều vướng bận với ngươi.”

“Mà bây giờ, như ngươi nói đấy, ta sắp chết rồi.” Trong mắt Đông Phương Vũ ngấn lệ, đó là một nỗi bi ai tĩnh mịch đến cực độ. Mang theo sự hối hận về bản thân và sự bất lực trước cơ thể mình.

“Ta nói thay ngươi động phòng chẳng qua là muốn tử tế cáo biệt nàng mà thôi. Bằng không ngươi tưởng cái thân thể này của ta, ta còn có thể làm gì được nữa?”

Vô Niệm: “...”

“Ngươi nếu ngay cả điều này cũng không nguyện ý thành toàn cho ta, vậy ta thật sự sợ khi ta hoàn toàn không thể chống đỡ nổi nữa, ta sẽ không kiềm chế được bản thân mà chạy đến trước mặt Kiều Kiều kể hết mọi sự thật cho nàng.”

“Ngươi đang uy hϊếp ta ư?” Sắc mặt Vô Niệm đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

“Ngươi cho đây là uy hϊếp thì cứ coi đây chính là uy hϊếp đi!”

Vô Niệm cụp mắt, nhất thời không đáp lời hắn ta.

Đông Phương Vũ cũng không vội, chỉ thong thả chờ đợi câu trả lời của hắn.

Quả nhiên, chỉ trong vài hơi thở, Vô Niệm đã đồng ý với hắn ta.