Thế Giới 1 - Chương 23

Còn đối với Kiều Kiều, khi gạt đi cảm giác bất an mơ hồ trong lòng, cuối cùng nàng cũng được toại nguyện gả cho người mình đã đem lòng yêu thương từ thuở nhỏ.

Lại thêm việc Vô Niệm sốt sắng chuẩn bị cho hôn lễ, nên trong những cuộc trò chuyện thường ngày giữa hai người, đã bắt đầu xuất hiện thêm rất nhiều “kỷ niệm” về quá khứ của bọn họ.

Mỗi lần Kiều Kiều đỏ bừng má, nép trong lòng Vô Niệm kể lại những ngày tháng ấu thơ gắn bó, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hạnh phúc, còn trên gương mặt của Vô Niệm thì luôn là nụ cười dịu dàng đầy cưng chiều.

Thế nhưng, điều Kiều Kiều không hề hay biết là mỗi lần nàng xúc động hồi tưởng lại những kỷ niệm tưởng chừng thân thuộc với vị hôn phu, thì trong tâm trí của Vô Niệm lại nổi lên một cơn sóng ngầm u tối và cố chấp đến đáng sợ.

Rất nhiều lần hắn muốn cắt ngang lời nàng, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt hạnh long lanh của nàng, hắn lại chẳng thể thốt ra được bất cứ lời nào.

Dù điều đó thật sự khiến hắn vô cùng khổ sở...

“Vô Niệm, chúng ta sắp thành thân rồi, huynh thật không muốn cùng ta trở về bái kiến cha mẹ hai bên sao?” Kiều Kiều khẽ hỏi, giọng nói mang theo một tia mong chờ dịu nhẹ: “Ta vẫn luôn hy vọng, có thể nhận được lời chúc phúc từ trưởng bối.”

“Ta không muốn quay về.” Vô Niệm nghiêm túc nhìn nàng, bàn tay lớn đặt trên má nàng dịu dàng vuốt ve: “Thành thân là chuyện của hai ta, không liên quan gì đến người khác.”

“Nhưng mà.”

“Suỵt!” Vô Niệm khẽ đặt ngón tay lên đôi môi đỏ mọng của nàng: “Ta bằng lòng vì nàng mà hoàn tục, ta muốn cưới nàng, nhưng ta vốn đã nhập Phật môn, không thể quay lại quá khứ được nữa. Những người xưa, chuyện cũ, ta không muốn nhắc lại nữa.”

“Ta hiểu rồi.” Đôi mắt Kiều Kiều đang sáng bỗng như bị phủ lên một tầng sương mờ ảm đạm, nàng khẽ cúi đầu, sắc mặt thoáng chùng xuống, sự thất vọng hiện rõ không cần giấu giếm: “Vô Niệm, ta cảm thấy huynh thật sự đã đổi khác rồi. Gần như không còn là huynh của trước kia nữa.”

Khác lắm sao?

Lòng Vô Niệm chấn động.

Hắn bỗng nhiên siết chặt nàng vào lòng, hai cánh tay ôm cứng lấy nàng như muốn khảm sâu thân ảnh Kiều Kiều vào trong l*иg ngực, mạnh đến mức khiến người khác nghẹt thở.

“Ta không thay đổi, ta vẫn luôn yêu nàng như vậy. Không, là yêu nhiều hơn trước kia.” Vừa nói, Vô Niệm vừa cúi đầu hôn dồn dập lên má, lên vành tai của Kiều Kiều.

Những nụ hôn cuồng nhiệt và ẩm ướt như muốn nuốt trọn lấy nàng. Kiều Kiều có chút không thoải mái, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo của hắn, cố gắng buộc bản thân chấp nhận sự thân mật này.

Có lẽ cũng chính vì sự bất an trong lòng không lúc nào nguôi ngoai, nên Vô Niệm càng thêm gấp gáp. Chỉ trong vòng bảy ngày, mọi việc cần chuẩn bị cho hôn lễ đều đã gần như hoàn tất.

Chỉ còn một ngày nữa là đến lúc thành thân.

Nhìn căn nhà tre đã khoác lên mình một diện mạo mới, Kiều Kiều khẽ hít một hơi thật sâu.

“Vô Niệm.” Kiều Kiều chu môi, giọng đầy ấm ức nhìn hắn: “Ta đã bị nhốt trên núi hơn một tháng rồi, ngày mai chúng ta thành thân, hôm nay ta muốn xuống núi dạo chơi một chút, chàng có thể đi cùng ta không?”

Xuống núi?

Nghĩ đến những người có thể gặp ở dưới đó, Vô Niệm thoáng do dự một chút, hắn rất muốn từ chối.

Thế nhưng, ánh mắt mong chờ của Kiều Kiều lại khiến hắn mềm lòng.

Thôi vậy. Dù sao hắn cũng sẽ ở bên nàng, dưới núi người đông như thế, sao có thể trùng hợp đến mức gặp được người kia?

Huống hồ, nếu nhiều ngày không thấy tung tích của Kiều Kiều, biết đâu đối phương sớm đã rời đi từ lâu rồi.

“Được.” Vô Niệm dịu giọng đáp.