“Ta mua cho nàng rất nhiều y phục mới, thay vào để ta xem có được không?” Vô Niệm chuyển đề tài.
Kiều Kiều cũng không muốn cùng Vô Niệm tiếp tục chủ đề trước đó nên nàng gật đầu.
Thế nhưng.
Tay nhỏ Kiều Kiều cầm lấy y phục mà Vô Niệm mua, giọng nói lắp bắp: “Ta muốn thay y phục rồi.” Huynh có phải nên ra ngoài không.
Nhưng Vô Niệm như thể không hiểu ý trong lời nói của Kiều Kiều, bàn tay lớn của hắn nhẹ nhàng đặt lên eo nàng rồi khẽ vuốt ve, giọng nói khàn khàn đến lạ: “Ta giúp nàng.”
“Thế nhưng.” Kiều Kiều ngượng ngùng.
“Ngoan!” Ánh mắt Vô Niệm tối sầm.
Hắn không đợi Kiều Kiều nói thêm gì liền trực tiếp kéo đứt dải lụa buộc ngang eo nàng.
Đó là một bộ nhu quần màu xanh non, bên ngoài khoác chiếc áo sa màu trắng ngà, Kiều Kiều mặc vào trông mơ màng như tiên nữ, tựa như một nữ thần không vướng bụi trần sắp bay lên cõi tiên, đẹp đến choáng váng.
Hơi thở Vô Niệm trở nên nặng nề, hắn dùng thân thể mình ôm chặt Kiều Kiều, hơi thở phả ra mang theo dục niệm nồng đậm không tan.
Đó là một sự xao động như muốn thiêu đốt tất cả.
Kiều Kiều bất an, thuận theo lực đẩy của Vô Niệm mà ngồi xuống trước bàn trang điểm.
“Ta giúp nàng chải tóc.” Giọng Vô Niệm trầm thấp khàn khàn.
Ngoài cửa sổ là ánh hoàng hôn sắp tắt, trong nhà là đôi uyên ương đang thân mật.
Má Kiều Kiều ửng hồng, nàng trân trọng vuốt mái tóc dài đã được Vô Niệm chải gọn đặt trước ngực, đôi mắt hạnh xinh đẹp ánh lên tình ý nhàn nhạt.
Sau ngày này, tình cảm giữa hai người càng thêm sâu đậm, họ như cặp vợ chồng ân ái nhất thế gian, ngay cả một cái nhìn cũng tràn ngập sự ngọt ngào đến ngây ngất lòng người.
Vô Niệm đắm chìm trong sự ngọt ngào này, hoàn toàn không thể thoát ra được.
Đối với hắn lúc này, những quy tắc trước kia dường như đã hoàn toàn biến mất, hắn đã hoàn toàn sa vào lưới tình nam nữ.
Cũng bởi vậy, vết sưng đỏ trên mắt cá chân Kiều Kiều cũng đã hoàn toàn biến mất.
“Hay quá, cuối cùng ta không còn phải bị nhốt trong nhà đến đi lại cũng phải đắn đo nữa rồi.” Kiều Kiều vui vẻ như một chú chim hoàng yến sổ l*иg, giọng nói trong trẻo dễ nghe mang theo sự hớn hở không dứt.
“Chạy chậm thôi.” Vô Niệm bất lực giữ chặt Kiều Kiều: “Vừa mới lành đã chạy nhảy lung tung, nếu lại bị thương e rằng nàng lại phải nằm thêm một tháng nữa đấy.”
“Đâu có!” Kiều Kiều bĩu môi, đôi mắt hạnh lấp lánh ý cười: “Có Vô Niệm ở bên bảo vệ ta, chàng sẽ không để ta bị thương lần nữa đâu!”
Lời nói dựa dẫm của nàng như thứ mật ngọt nhất, quấn quýt lấy Vô Niệm khiến toàn thân hắn ngọt ngào đến mơ hồ, ngây ngất.
Hắn không thể kiềm chế được, ôm Kiều Kiều vào lòng, nhẹ nhàng nâng cằm nàng rồi cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng ướŧ áŧ luôn mời gọi hắn.
Trong chốc lát, núi rừng tĩnh mịch, gió nhẹ thổi qua, tiếng chim vỗ cánh điểm tô cho không gian riêng tư không ai chen vào được của hai người.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói già nua mang theo sự giận dữ bừng bừng đột nhiên vang lên bên tai hai người.
Giọng nói ấy đau xót đến không thể tin được: “Vô Niệm, ngươi đang làm gì vậy?”
Vô Niệm giật mình, Kiều Kiều cũng sợ hãi không kém, cái đầu nhỏ hoảng sợ vùi vào lòng Vô Niệm không dám ngẩng lên.
Người đến không ai khác, chính là vị trụ trì phương trượng của ngôi chùa này.
Vô Niệm nhẹ nhàng vỗ lưng Kiều Kiều an ủi nàng, còn bản thân hắn cũng nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm: “Phương trượng.” Giọng hắn nhàn nhạt.
“Ta vốn tưởng ngươi sẽ ở đây chuyên tâm nghiên cứu kinh Phật, nhưng ta không ngờ ngươi lại, lại dẫn theo một nữ tử làm ra những chuyện xằng bậy như vậy!” Phương trượng đau lòng vô cùng.