Khương Họa đã tìm hiểu, biểu tỷ gặp Trình Chiếu ngay lúc hắn bị đại bá nàng đuổi thẳng từ cổng, chưa kịp nhìn mặt đã bị mời đi.
Trình Chiếu bực tức cũng là điều dễ hiểu.
“Dù sao cũng là người ngoài, biểu tỷ đừng tức vì hắn, không đáng đâu.”
Khương Diệu đưa tay nhéo má nàng, cười:
“Thôi được, ai bảo tỷ thích nhất A Ninh, xinh thế này, chẳng biết sau này ai may mắn cưới được.”
Khương Họa chỉ cười, không đáp nàng còn đâu “sau này” nữa.
Tâm trạng biểu tỷ đã ổn hơn, còn kể:
“Hôm trước muội không có ở nhà, tiếc thật, Trình Chiếu trông cũng khôi ngô. Nhưng chắc sau này chẳng gặp lại đâu.”
“Vì sao?”
Khương Họa nghiêng đầu hỏi.
“Hắn đứng trước cổng phủ chúng ta mà nói ‘cả đời này sẽ không bước vào Khương phủ nữa’.
Tuy hắn tính tình chẳng hay, nhưng được cái cũng có khí phách, chắc sẽ không quay lại thật.”
Khương Họa gật đầu đồng ý, trong sách Trình Chiếu quả thật là người nói được làm được.
Hai người trò chuyện thêm ít lâu, Khương Diệu có việc nên về.
Khương Diệu vừa đi, thì người được sai mang quà cũng quay lại báo Trình Chiếu không nhận bộ Lại Hiền Thư, bảo mang về.
Khương Họa cau mày, đời nào có chuyện tặng quà mà lại bị trả lại?
“Hắn nói thế nào?”
Người hầu đáp:
“Trình lang quân chỉ nói không dám nhận quà quý, bảo nô tài mang về. Nô tài thấy bộ sách quá quý giá, không dám sơ suất, nên lập tức đem trả.”
Thấy người hầu có vẻ lo bị trách, Khương Họa khoát tay:
“Không sao, lui xuống đi.”
Trong lòng nàng rối bời.
Sách quý trở về tay mình, dĩ nhiên là vui, nhưng vốn dĩ nàng muốn lấy đó kết một mối thiện duyên, giờ lại chẳng biết kết được hay không.
Có nên thử tặng lại lần nữa không?
Nàng thì tiếc, mà sợ hắn lại từ chối, truyền ra ngoài thì khó nghe, chẳng khác gì Khương phủ dùng thế ép người.
Không nghĩ ra cách, nàng định nhân bữa trưa hỏi ý mẹ.
Lý thị suy nghĩ rồi nói:
“Không muốn thì thôi, phụ thân con sẽ tìm gặp, tiện thể giúp hắn một việc, chắc hắn cũng ngại mà nhận quà.”
Khương Họa tò mò:
“Phụ thân sẽ giúp hắn việc gì?”
“Hắn mới tới kinh thành, mang theo gia nhân không biết điều, đắc tội thế tử Uy Viễn hầu, bị bắt giam. Phụ thân con chỉ cần nói một câu là người được thả.”
Khương Họa hiểu ra.
Nhà Uy Viễn hầu Hoắc thị vốn không ưa gì Khương gia, bảo sao Trình Chiếu lại tìm đến đại bá nàng.
Nhưng đại bá và Uy Viễn hầu vốn là kẻ thù lâu năm, việc gì cũng trái ý nhau, Trình Chiếu tìm tới đúng người thật ra là bước hay chỉ tiếc là đoán sai tính tình lạnh lùng của đại bá.
Nếu đại bá biết hắn muốn chống Uy Viễn hầu, chắc chắn sẽ hoan nghênh, vì ông chưa bao giờ bỏ qua cơ hội khiến Uy Viễn hầu chịu thiệt.
Bởi sách đã về tay, tâm trạng Khương Họa tốt hơn, không kìm được mà bênh Trình Chiếu:
“Thế tử Uy Viễn hầu thật đáng ghét, trước đây đã thích làm càn, giờ chỉ vì chút chuyện nhỏ mà nhốt người vào ngục, thật quá đáng.”
Lý thị cũng gật đầu:
“Đúng vậy. À, ngày mai Minh Tuyên tới chơi, con chuẩn bị chút món ngon nhé.”